Chương 398: Thứ dơ bẩn thế này, phải che lại (2 canh)

Nghe thấy giọng của Lục Thành Công, Lục Kỳ thậm chí quên cả việc mặc quần áo.Chu Lượng cũng ngơ ngác.Người đàn ông ngoài cửa là ai?Quen biết Lục Kỳ?Đến đổ vỏ à?Chu Lượng đang lo hai ngày này làm sao ngửa bài với Lục Kỳ đây, lần này coi như tìm được lý do rồi!Anh ta kéo quần lên, nhét áo sơ mi vào cạp quần, bước chân vững chãi đi lấy kính đeo vào.Quay người, mắt kính lóe...
BÌNH LUẬN