Mạnh Tình Ngọc có quen biết Lục Dao không?
Lúc này, Bạch Mẫn không dám chắc chắn nữa.
Dáng vẻ của Lục Dao không giống như đang nói dối.
Nhưng mà, Tình Ngọc cũng sẽ không lừa cô đúng không?
Cô nhất thời không biết nên tin ai nữa.
"Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ là cô ấy biết cô, còn cô không biết cô ấy chăng."
Bạch Mẫn thấp giọng nói, như là nói cho người khác nghe, lại như là nói cho chính mình nghe.
Lục Dao chớp chớp mắt, cảm thấy Bạch Mẫn này thật kỳ lạ, nhưng không nói thẳng ra, chỉ mỉm cười.
"Chắc là vậy rồi."
Nói đoạn, Lục Dao nhìn về phía Giản Thành, thầm hỏi bằng ánh mắt.
Anh cho cô một ánh mắt trấn an, giờ không phải lúc nói chuyện này.
Nhưng biểu cảm của anh đã cho cô biết, anh biết nguyên do trong đó.
Cũng đúng, con gái của Sư trưởng Chính ủy, Giản Thành chắc chắn là quen biết.
Lúc này, Sử Vận đã nấu cơm xong đi ra gọi họ chuẩn bị ăn cơm.
Mọi người rửa tay, bưng cơm lên, ngồi thành một vòng, Lục Dao ngồi ngay bên tay trái của Giản Thành, còn bên tay trái của cô là Bạch Mẫn.
Cô luôn cảm thấy người nhà Quân trưởng muốn cô và Bạch Mẫn chung sống hòa thuận, nhưng cô có thể nhìn ra, Bạch Mẫn trong lòng rất bài xích cô, chỉ là ngại trường hợp này nên không biểu hiện ra ngoài thôi.
Lục Dao vừa ăn cơm vừa suy nghĩ nguyên nhân.
"Mẫn Mẫn à, gắp cho Dao Dao một miếng thịt cá ở trước mặt anh con đi, con bé hình như không với tới."
Lục Dao và Bạch Thế Giới ngồi cách xa nhau, Sử Vận không biết Lục Dao thích ăn cá, chỉ đơn thuần muốn hai cô gái giao lưu nhiều hơn một chút.
Đang suy nghĩ, Lục Dao nghe thấy tên mình liền mỉm cười.
"Thím ơi, cháu có thể với tới được ạ."
Vừa nói xong, một bàn tay trắng trẻo cầm đôi đũa xuất hiện trên bát của cô, một miếng thịt cá rơi vào trong bát.
Bạch Mẫn thu tay lại, không nói lời nào.
Lục Dao cười gượng một tiếng, "Cảm ơn."
Sau đó cúi đầu ăn.
Lục Dao trong lòng thấy nghẹn khuất quá, cô có bắt Bạch Mẫn gắp cá cho cô đâu, cô ấy hoàn toàn có thể không gắp mà, gắp xong rồi lại chẳng nói một lời, làm cô thấy rất khó xử có biết không hả.
Sử Vận và Bạch Dũng nhìn thấy cử động của con gái, rất không hài lòng, nhưng lại không thể nói gì trước mặt khách, đành đợi họ đi hết rồi mới dạy dỗ một trận ra trò.
Bạch Mẫn mà biết suy nghĩ của mọi người, chắc chắn sẽ kêu oan cho mà xem.
Cô chỉ là vẫn chưa hiểu rõ, Tình Ngọc và Lục Dao, rốt cuộc ai đang nói dối?
Tình Ngọc là bạn của cô, họ sống trong cùng một đại viện, có thể nói là lớn lên bên nhau từ nhỏ, giữa hai người chưa từng đỏ mặt cãi vã, Tình Ngọc luôn rất bao dung cô, cho nên, trong lòng cô là tin tưởng lời nói của Tình Ngọc.
Nhưng mà, Lục Dao thì sao?
Cô cũng không tin Lục Dao đang nói dối.
Cho nên, cô lúc này trong lòng rất mâu thuẫn.
Trong lúc Bạch Mẫn suy nghĩ, Lục Dao cũng đang nghĩ về hành động của Bạch Mẫn.
Nếu nói cô và Bạch Mẫn là lần đầu gặp mặt, lại thêm quan hệ giữa Bạch Thế Giới và Giản Thành, cô ấy không nên đối xử với mình bằng thái độ này mới đúng.
Vậy là tại sao nhỉ?
Phụ nữ với phụ nữ chưa gặp mặt đã có mâu thuẫn, thì cực kỳ có khả năng là vì đàn ông!
Bạch Mẫn thích Giản Thành?
Nhưng chẳng giống chút nào cả.
Nếu Bạch Mẫn thích Giản Thành, thì ánh mắt chắc chắn thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn Giản Thành, ánh mắt cũng sẽ không giống như bây giờ, cô căn bản không nhìn ra bất kỳ tình cảm nào.
Thật là đau đầu quá đi mất.
"Dao Dao, em muốn ăn gì, anh gắp thức ăn cho em."
Giản Thành cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Gia đình Bạch Dũng lúc này đang nhìn hai cô gái đang trầm tư này, hai hàm răng cắn đũa, ánh mắt đờ đẫn, bất động.
Động tác đồng nhất đến nhường nào.
Lúc Giản Thành nhắc nhở Lục Dao, Bạch Thế Giới cũng huých huých khuỷu tay em gái mình.
"Ăn cơm đi, ngẩn người cái gì thế."
Bạch Mẫn hoàn hồn, ngước mắt thấy mọi người đều đang nhìn mình, trên mặt thoáng hiện vẻ lúng túng, nghiêng mặt nhìn sang Lục Dao bên phải, cũng giữ nguyên động tác như cô, hai người đối mặt cười gượng hai tiếng, cắm cúi ăn cơm.
Vừa ăn được mấy miếng, Lục Dao bỗng nhiên dừng lại.
Không đúng!
Bạch Mẫn vừa nãy có hỏi cô có quen biết Mạnh Tình Ngọc không!
Hơn nữa còn hỏi tới hai lần!
Còn bảo cô nghĩ lại xem có phải đã từng gặp Mạnh Tình Ngọc không.
Giọng điệu này, rõ ràng là đang nói cô và Mạnh Tình Ngọc này có quen biết mà.
Nhưng cô căn bản không biết Mạnh Tình Ngọc là ai.
Chẳng lẽ vấn đề nằm ở chỗ Mạnh Tình Ngọc này?
Lục Dao nheo mắt, càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình.
Không nghĩ nữa, chỉ số thông minh của cô còn phải chia cho bảo bảo nữa, không thể lúc mang thai cứ suy nghĩ mãi được, dù sao Giản Thành cũng biết, về nhà hỏi anh là được.
Ăn cũng hòm hòm rồi, Sử Vận mỉm cười nhìn về phía Lục Dao.
"Dao Dao à, thím nghe Thế Giới nói, cháu còn biết y thuật nữa, lát nữa có thể xem cho thím một chút không?"
Lục Dao đặt đũa xuống.
"Được ạ được ạ, có điều y thuật của cháu không tinh thông, học chưa được bao lâu, cháu có thể xem trước cho thím, chiều nay nếu thím rảnh, cháu có thể đưa thím tới chỗ ông nội cháu, y thuật của ông ấy rất tốt, nói đơn giản là bệnh cháu chữa được ông ấy đều chữa được, bệnh cháu không chữa được ông ấy cũng chữa được, là một lão trung y mấy chục năm kinh nghiệm rồi ạ."
Trên đường tới đây, Giản Thành đã nói cho cô biết bệnh tình của phu nhân Quân trưởng.
Đã là bệnh để lại từ lúc ở cữ, thì không dễ chữa, cho dù có chữa được cũng cần thời gian.
Bạch Mẫn lại ngẩn người.
Lục Dao còn biết chữa bệnh cho người ta nữa sao?
Cô ấy mới bao nhiêu tuổi chứ?
"Dao Dao, cô bao nhiêu tuổi rồi?"
Bạch Mẫn không nhịn được tính hiếu kỳ của mình, hỏi một câu.
"Sinh nhật mười tám tuổi vừa qua không lâu, coi như là mười chín rồi ạ."
Sinh nhật cô vào tháng mười một âm lịch, trước khi tới Đế Đô đã qua rồi.
Bạch Mẫn: "......"
Trời đất ơi, trẻ thế này sao?
Bạch Dũng và Sử Vận thì vẻ mặt đầy tán thưởng.
"Tốt tốt tốt, tuổi trẻ tài cao là tốt, Dao Dao cháu cũng đừng khiêm tốn, Thế Giới trước đây đã nói với thím rồi, lần trước lúc họ làm nhiệm vụ, chính là cháu đã giải độc cho họ đấy, Thế Giới còn nói bệnh viện quân y cũng không giải được, nếu không có cháu, họ đều đã trúng độc chết rồi."
Lục Dao chớp chớp mắt.
Một người đàn ông lớn tướng, nói chuyện khoa trương thế sao?
"Thím ơi, lúc đó cháu là cuống quá thôi, thấy họ bị thương nặng như vậy, chắc là kích phát tiềm năng của bản thân rồi ạ, thực ra cháu học chưa được bao lâu, y thuật không tốt lắm đâu, nhưng thím yên tâm, ông nội cháu thì được ạ!"
Bạch Dũng và Sử Vận bật cười.
Cô gái này tâm tính tốt, không kiêu ngạo không nóng nảy, người khác khen ngợi chỉ nói mình y thuật không tinh, là một đứa trẻ khiêm tốn.
Nếu con gái mình có thể kết bạn với cô ấy, chắc chắn sẽ có ích rất lớn.
"Chị dâu, em thấy chị không phải vì thấy bọn em bị thương nặng đâu, chị là thấy anh cả bị thương nặng thì đúng hơn, ha ha ha ha ha!"
Bạch Thế Giới không nhịn được trêu chọc cô.
Lục Dao đỏ bừng cả mặt.
Giản Thành liếc Bạch Thế Giới một cái, Bạch Thế Giới cười thầm, ngược lại không nói thêm gì nữa.
"Hai đứa trẻ tình cảm tốt là được rồi."
Sử Vận mỉm cười nói.
Sau bữa cơm, Lục Dao không còn giống như trước bữa cơm cái gì cũng không làm nữa, mà cùng Sử Vận dọn dẹp bàn ăn.
Những người khác thì ngồi một bên nói chuyện, Bạch Mẫn thì cầm một quả táo ngồi đó gặm.
Con người đúng là không thể so sánh, so sánh một cái là thấy đau lòng ngay.
Bạch Dũng nhìn nhìn đứa con gái lười như lợn của mình, lại nhìn nhìn Dao Dao đang mang thai còn giúp Sử Vận dọn dẹp đồ đạc trong bếp, lập tức thấy đau lòng không thôi.
"Mẫn Mẫn à, con nhìn Dao Dao kìa, đang mang thai còn giúp mẹ con dọn dẹp đồ đạc, con ngoài ăn ra thì chỉ biết ăn thôi, chẳng biết làm gì khác cả."
Trước mặt anh trai nói cô thì cũng thôi đi, cha thế mà lại còn trước mặt Giản Thành mà mắng cô, cô cũng cần mặt mũi có được không hả?!
Gặm nốt miếng táo cuối cùng, Bạch Mẫn đứng dậy.
"Con đi ngay đây!"
Chao ôi, làm việc nhà cô thực sự không phải là hạng người đó.
Nhìn đứa con gái chậm chạp, Bạch Dũng lắc đầu.
"Thật là làm người ta không yên tâm chút nào."
Bạch Thế Giới ở bên cạnh muốn nói cha vài câu, nhưng Giản Thành có mặt ở đây anh lại không tiện mở lời.
Cha cứ lấy em gái so sánh với chị dâu như vậy, em gái khó tránh khỏi sinh lòng oán hận, chỉ tổ phản tác dụng thôi.
Trong bếp còn phải một lát nữa mới xong, Bạch Mẫn đảo đảo tròng mắt, kéo ghế lết tới trước mặt Giản Thành.
"Anh Giản, em có thể hỏi anh một câu được không?"
"Không được."
Giản Thành trả lời dứt khoát.
Bạch Mẫn: "......"
Quá không nể mặt cô rồi.
Đề xuất Bí Ẩn: Đô Thị Truyền Thuyết Quản Lý Cục