Lục Dao không đồng ý khiến Giản Thành có chút bất ngờ.
"Cô ta lại tìm em gây rắc rối thì làm sao?"
Đuổi Diêu Lệ Hoa đi không phải anh không làm được, chỉ là cảm thấy không cần thiết. Nghe ý của Lý Dược Tiến, Diêu Lệ Hoa chỉ là cái miệng hơi độc, chứ đối với công việc thì vô cùng có trách nhiệm, hơn nữa đối phương cũng làm việc lâu rồi, chỉ vì chuyện này mà đuổi người ta đi, sau này Dao Dao ở xưởng thực phẩm rất khó kết bạn.
Người khác biết cô có chống lưng, không trêu vào được, sẽ trốn thật xa.
Anh đã không thể thường xuyên ở bên cạnh cô, cô không thể lại không có một vòng tròn giao tiếp nào.
Lục Dao đảo tròn mắt, đôi mắt hoa đào vô cùng linh động.
"Giản đại ca, bánh mì em làm là ngon nhất trong xưởng thực phẩm đấy, em lại không làm sai, lần này là em lo chuyện bao đồng, sau này em không trêu chọc cô ta mà cô ta vẫn trêu chọc em, thì em chắc chắn cũng không sợ cô ta, nhưng em không thể rời đi."
Rời đi với bỏ trốn chẳng có gì khác nhau, đều là biểu hiện của sự hèn nhát. Đời người làm gì có chuyện thuận buồm xuôi gió mãi, cứ gặp chuyện là bỏ trốn, vậy người khác sẽ nhìn cô thế nào?
Cảm thấy cô yếu đuối dễ bắt nạt, ai không vui cũng muốn đến giẫm cô một cước.
Đôi mắt hổ của Giản Thành sáng lên, anh thật sự không phát hiện ra nha đầu này lại có kiến giải như vậy.
Cô nói hoàn toàn không sai.
Cô gái mà Giản Thành anh nhìn trúng chính là thông minh hơn người khác!
"Được, có chuyện gì gọi điện thoại thì nói với anh, trong thư cũng có thể nhắc tới, không thể toàn là, em nhớ anh, em nhớ anh lắm đâu nhé."
Nói rồi, Giản Thành tự mình bật cười trước.
Lục Dao vô tội chớp chớp mắt: "..."
Người đàn ông đáng yêu thế này, là Giản đại ca của cô sao?
Có phải bị đánh tráo rồi không?
Buổi tối, Giản Thành và người nhà anh ăn cơm ở đây, xác định ngày mai đính hôn.
Trên bàn cơm, mấy người lớn ngồi một bàn, đang nói chuyện của họ, không ngoài việc thu hoạch hoa màu năm nay, ai lười biếng ham ăn bị bắt, ai đầu cơ trục lợi bị phê đấu, con nhà ai có tiền đồ hơn.
Mấy người trẻ tuổi không xen mồm vào được, dứt khoát ngồi riêng một bàn khác.
Lục Dao và Giản Thành ngồi cạnh nhau, e ngại trưởng bối đều ở đây, cô không dám cứ nhìn chằm chằm Giản Thành, chỉ có thể thỉnh thoảng lén nhìn anh nháy mắt, khắc sâu ngũ quan của anh vào trong lòng, như vậy anh đi rồi cô cũng có thể thỉnh thoảng nhớ tới dáng vẻ của anh.
Lục Dao không khỏi nghĩ, cô có nên đi học vẽ không, có thể vẽ Giản đại ca lại, mỗi ngày vẽ một bức, sẽ vĩnh viễn không quên.
Vào đại học có thể đi dự thính.
Cô gái thỉnh thoảng lén nhìn anh, sao Giản Thành lại không biết, khóe miệng nhếch lên một độ cong đẹp đẽ, gắp cho cô một miếng thịt.
"Ăn chút thịt đi, em gầy quá rồi."
Nhìn miếng thịt nhiều thêm trong bát, trong lòng Lục Dao ngọt ngào.
Thời buổi này thịt rất ít, một đĩa thịt nhiều nhất là rau xanh, cô lại là chủ nhân ở đây, xuất phát từ phép lịch sự là không thể ăn thịt, phải nhường thịt cho khách.
Trơ mắt nhìn Lục Kỳ ăn hết miếng này đến miếng khác, Lục Dao tức giận không thôi, nhưng lại không thể nói ra miệng.
Miếng cuối cùng trong đĩa này Giản đại ca lại gắp cho cô, sao Lục Dao có thể không vui chứ.
Gắp lên bỏ vào miệng, cảm giác đây là thứ ngon nhất trên thế giới rồi.
"Cảm ơn Giản đại ca."
Lục Dao lúng búng trong miệng, phát âm cũng không rõ.
Giản Thành cưng chiều sờ sờ mặt cô: "Ăn nhiều rau xanh chút, bổ sung vitamin."
Vừa nãy không gắp cho cô cũng là lo lắng cô đột nhiên ăn quá nhiều không tiêu hóa được, theo tốc độ kia của Lục Kỳ, tối nay không đau bụng mới lạ.
Bình thường đều là cá lớn thịt lớn ăn như vậy không sao, vấn đề là bây giờ căn bản không có điều kiện này.
Nhưng trong mắt Lục Kỳ, lại không nghĩ như vậy.
"Giản đại ca, chị tôi gầy quá rồi, anh xem cái mông nhỏ kia kìa, như vậy, không dễ mang thai đâu, cho dù có mang thai, thì cũng là con gái!"
Một câu nói tưởng chừng như vô tình, khiến bầu không khí xung quanh trở nên gượng gạo.
Hai bàn vốn dĩ cách nhau không xa, Lục Kiến Nghiệp nghe thấy câu này liền muốn đứng lên, Vương Tú Hoa kéo ông lại, bọn họ là trưởng bối, so đo với một vãn bối, bất kể nguyên nhân gì, đều sẽ khiến người ta cảm thấy mất phong độ.
Huống hồ, người nhà họ Giản vẫn còn ở đây, thái độ làm việc của bọn họ, cũng bằng với của Dao Dao.
Quan trọng nhất là, Vương Tú Hoa cảm thấy con gái sẽ không chịu thiệt, không vì cái gì khác, chính là sự thay đổi của con gái hai ngày nay.
Lục Kiến Nghiệp nhịn xuống, sắc mặt rốt cuộc vẫn không dễ nhìn.
Lục Kiến Đảng và Trần Hồng Mai thầm kêu tốt, con gái bọn họ đúng là giỏi, tốt nhất là phá hỏng cuộc hôn nhân này, người đàn ông tốt như vậy lại dành cho Lục Dao con ngốc này, đúng là thiên lý bất dung!
Lục Vệ Quốc lơ đãng nhìn Giản Hướng Tiền, trên mặt đối phương không có gì khác thường, chỉ là đang nhìn chằm chằm Lục Dao, đang đánh giá.
Lục Vệ Quốc đã lớn tuổi như vậy, vừa nhìn liền nhìn ra ngọn nguồn.
Giản Hướng Tiền đây là đang xem năng lực xử lý sự kiện đột phát của Dao Dao thế nào.
Bất quá ông cũng muốn xem thử, đều nói Dao Dao thay đổi rồi, rốt cuộc thay đổi thế nào.
Chỉ thấy Lục Dao chậm rãi ăn xong miếng thịt trong miệng, trên mặt lộ ra một nụ cười giả tạo, ánh mắt kia, phong hoa tuyệt đại.
"Kỳ Kỳ, em mới mười bảy tuổi nha, sao mở miệng ra là sinh con, mông các kiểu, cái này," Nói rồi, Lục Dao khẽ nhíu mày thanh tú, "Nghe thật xấu hổ quá đi, mặt chị đều nóng ran lên rồi này."
Khuôn mặt Lục Kỳ đỏ bừng, cô ta vừa rồi sốt ruột bôi nhọ Lục Dao, đều không để ý cách nói chuyện.
Vừa định phản bác, Lục Dao lại lên tiếng.
"Còn nữa nha, nghe giọng điệu này của Kỳ Kỳ là chướng mắt con gái sao, vậy em đây là chướng mắt chính bản thân mình rồi?"
Lục Kỳ rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ chưa thành niên, tâm cơ chưa sâu như vậy, bị Lục Dao vài câu liền khích tướng đứng bật dậy, ngón tay chỉ thẳng vào mũi Lục Dao.
"Lục Dao, chị nói hươu nói vượn!"
Con ngốc này, còn dám dạy dỗ cô ta, cô ta cũng xứng sao!
"Kỳ Kỳ, bao nhiêu người đang nhìn đấy, em gọi thẳng tên đầy đủ của chị, ngón tay chỉ vào mũi chị, bình thường bác cả và bác gái lớn dạy em như vậy sao?"
Giọng điệu Lục Dao đột ngột thay đổi, mũi nhọn chĩa thẳng vào cha mẹ Lục Kỳ.
Cô đã không còn là Lục Dao trước kia nữa, hai đời cộng lại sống bốn năm mươi tuổi, tự nhiên biết cách đối phó với một nha đầu mười bảy tuổi.
Cỡ như Lục Kỳ, quá dễ chọc giận.
Bác cả bác gái lớn bây giờ e là sắc mặt khó coi lắm rồi.
Ha ha, xem sau này còn dám bắt nạt cô nữa không!
Quả nhiên, Lục Kiến Đảng tự giác mất mặt, đứng lên mắng mỏ Lục Kỳ một trận.
Lục Kỳ bị cha mắng đến ngây người, cứng đờ ở đó không dám nhúc nhích.
"Không muốn ăn cơm thì cút về nhà cho tao! Mất mặt xấu hổ!"
Câu cuối cùng cực kỳ khó nghe, Lục Kỳ sợ tới mức bả vai run lên, nước mắt nháy mắt rơi xuống, tủi thân nhìn cha.
Lục Kiến Đảng răn dạy xong ngồi xuống xin lỗi mọi người, căn bản không thèm để ý đến cô ta, cuối cùng vẫn là Lục Thành Công nhìn không nổi, kéo em gái mình ngồi xuống.
Lục Kỳ ngồi xuống gắt gao trừng mắt nhìn Lục Dao, không cam lòng!
Lục Dao còn đắc ý nghiêng đầu với cô ta, lại chớp chớp mắt.
Lúc này Lục Kỳ càng tức giận hơn, Lục Dao chính là cố ý!
So với biểu cảm muốn giết người kia của Lục Kỳ, Lục Dao lại tự tại hơn nhiều, bưng bát cháo loãng lên chậm rãi uống, cử chỉ đúng mực.
Bàn trưởng bối xem xong toàn bộ quá trình, Lục Vệ Quốc từ trong mắt Giản Hướng Tiền nhìn ra ý tứ tán thưởng.
Lục Vệ Quốc không đoán sai, Giản Hướng Tiền chính là muốn xem Lục Dao có bản lĩnh lớn đến đâu.
Giản Thành là đứa con trai ông quan tâm nhất, mặc kệ suy nghĩ của vợ thế nào, ông đối với Giản Thành là yêu thương, ông cũng hy vọng người vợ mà Giản Thành cưới có thể có bản lĩnh độc đương một mặt ở bên ngoài.
Lục Dao, cô làm không tồi.
Bán Hạ tiểu thuyết, niềm vui ngập tràn
Đề xuất Xuyên Không: Trọng Sinh Về Thập Niên 70 Làm Thần Y Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ