Mụ vừa gào lên một tiếng, Cố Tiểu Khê đã dùng Định Hướng Cách Âm Bình Chướng Thuật xung quanh.
Thế là, bất kể mụ già họ Cố có gào thét, kêu la hay chửi bới thế nào, cũng không có nửa điểm âm thanh nào lọt ra khỏi sân.
Mà tiếng gào ban nãy của mụ cũng không truyền đi được bao xa, mấy người hàng xóm gần đó ngó nghiêng vài cái rồi cũng chẳng buồn quan tâm nữa.
Mụ già họ Cố thấy không có ai đến, bèn gào to hơn nữa.
Gào chưa đủ, mụ còn nằm lăn lộn trên đất, bò trườn âm u, cơ thể vặn vẹo.
Nhưng mà, chẳng có ai thèm xem mụ diễn trò cả.
Cố Tiểu Khê thậm chí còn vào bếp bưng một bát cháo ra, vừa ăn vừa xem mụ già họ Cố lăn lộn.
Cố Diệc Lan cũng coi như không thấy, bưng bát về phòng khách ăn sáng.
Giang Tú Thanh thực ra cũng thấy, nhưng bà cũng giống con gái, bưng bát cháo đứng bên cạnh xem.
Cố Diệc Dân liếc nhìn một cái rồi cũng mặc kệ, chỉ lo chăm sóc Tiểu Kiều Dương và Tiểu Tinh Thần uống sữa.
Trẻ con đáng yêu thế này, việc gì p...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 31.999 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tướng Quân Quá Ngạo Kiều