"Tiểu Khê, cảm ơn cậu! Cậu tốt quá!" Khổng Kỳ chân thành cảm ơn.
"Nghĩ thông suốt rồi hả?" Cố Tiểu Khê mỉm cười.
Khổng Kỳ gật đầu thật mạnh: "Ừ. Tôi sẽ thuyết phục chú, cố gắng đến Quân khu Kinh Đô."
"Vậy chúng ta về thôi!" Cố Tiểu Khê khởi động xe, chở Khổng Kỳ về trường quân sự Tây Ninh.
Khổng Kỳ phải đi tìm chú mình nên vừa vào trường đã tách khỏi Cố Tiểu Khê.
Còn Cố Tiểu Khê lúc đi ngang qua phòng y tế, lại thấy Lữ Chi Nhàn đang lượn lờ bên ngoài.
Lữ Chi Nhàn thấy Cố Tiểu Khê thì lườm một cái, quay người bỏ đi.
Cố Tiểu Khê tinh mắt thấy chỗ Lữ Chi Nhàn vừa đứng có một miếng vỏ chuối, rõ ràng là do ả vứt.
Đợi đến lúc đi tới cửa nhà, cô khẽ cử động ngón tay, một luồng gió cuốn miếng vỏ chuối đó đến ngay dưới chân Lữ Chi Nhàn.
"Á... Rầm..."
Một tiếng động vang lên, Lữ Chi Nhàn ngã sấp mặt.
Ả vừa vất vả bò dậy, mặt đất lại bất ngờ cuốn lên những cơn lốc nhỏ, bụi cát, đất đá, sỏi nhỏ, còn có cả vỏ hạt dưa Lữ Chi Nhàn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 31.999 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Lửa Núi và Thư Tín