Lục Kiến Sâm tuy không muốn nói ra, nhưng hai đứa trẻ nhà anh thật sự không giống trẻ con bình thường.
Anh nhìn đồng hồ, sau đó bế con gái đang ôm gối ngủ đặt lại vị trí bên cạnh Tiểu Khê, đắp chăn cẩn thận cho hai mẹ con.
Còn con trai, thôi kệ, cứ để thằng bé ngủ kiểu bá đạo đó đi!
Trước khi đi, nhìn gương mặt ngọt ngào của cô gái nhỏ nhà mình, anh không kìm được hôn lên má cô, rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.
Khi Cố Tiểu Khê tỉnh dậy đã là tám giờ rưỡi sáng.
Hai nhóc tỳ đã dậy từ sớm, không khóc không quấy, ngồi bên giường đợi mẹ tỉnh.
Cố Tiểu Khê thấy hai đứa, bế lại hôn lấy hôn để.
"Đói không?" Cố Tiểu Khê khẽ chọc vào đôi má phúng phính của con gái.
Cô cảm thấy mình như sinh ra hai thiên thần nhỏ vậy, không khóc không nhè, ngoan vô cùng.
Trẻ con bình thường tỉnh dậy mà đói là phải khóc nháo một trận, nhưng Lục Kiều Dương và Lục Tinh Thần thì cứ nhìn chằm chằm mẹ, đợi được cho ăn, thật sự không hề ồn ào.
Cố Tiể...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 31.999 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Chưởng Hoan