Cố Tiểu Khê cho hai bé bú sữa mẹ trước, sau đó mới cùng gia đình ăn cơm.
Bình thường Lục Liên Thắng và Ngụy Minh Anh không về ăn trưa, nhưng hai ngày nay họ quyết định về để được ngắm hai cục cưng nhiều hơn.
Sau bữa trưa, họ nựng hai đứa nhỏ một lúc rồi lại đi làm.
Lục Kiến Nghiệp chiều nay được nghỉ nên mang đồ đạc của ông bà nội về đại viện trước. Ông nội và bà nội Lục cũng muốn về sớm để báo tin tiệc đầy tháng ngày mai cho mấy ông bà bạn già, nên cũng đi cùng.
Tề Sương Sương nói chuyện riêng với Tiểu Khê một lát, chốt xong việc tối nay qua chở hai vạn chiếc chăn tơ tằm rồi cũng về.
"Tiểu Khê, con với Kiến Sâm trông con nhé, mẹ đi giặt quần áo." Giang Tú Thanh bảo.
Dù nhà có máy giặt nhưng quần áo của hai đứa nhỏ bà vẫn muốn tự tay giặt.
"Dạ vâng ạ." Cố Tiểu Khê gật đầu.
Lục Kiến Sâm thấy mẹ vợ đi khỏi, liền vươn tay kéo cô gái nhỏ vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình.
"Đừng nghịch!" Cố Tiểu Khê đỏ mặt mắng khéo.
Lục Kiến Sâm cười hôn lên môi cô: "Không nghịch! Anh chỉ muốn ôm em thôi."
Nói thì nói vậy, nhưng tay anh lại không làm thế.
Cố Tiểu Khê giữ chặt bàn tay đang làm loạn của anh, mặt đỏ bừng.
Lục Kiến Sâm tâm trạng vui vẻ cười khẽ, ghé sát tai cô thì thầm: "Vợ ơi đừng sợ, chúng mình làm gì cũng là hợp pháp mà."
Cố Tiểu Khê lườm anh một cái. Hợp pháp thì hợp pháp, nhưng anh cũng biết chọn thời điểm quá cơ.
Hai người âu yếm một hồi, mãi đến khi nghe tiếng bước chân bên ngoài, Lục Kiến Sâm mới buông cô ra, để cô ngồi sang chiếc ghế sofa bên cạnh.
Giang Tú Thanh giặt đồ xong đi vào, buột miệng nói: "Kinh đô nóng thật đấy, cảm giác nhiệt độ còn cao hơn Hoài Thành mình."
Cố Tiểu Khê lúc này cũng thấy nóng ran cả người, vội phụ họa để che giấu: "Vâng, nóng thật ạ. Mẹ ơi, mẹ bế hai bé đi ngủ trưa một lát đi. Con có đặt mấy cái cây, lát nữa trồng ngoài sân cho nhà mát mẻ hơn."
Giang Tú Thanh nhìn hai bé con xinh xắn đang ngủ say trong nôi, cười gật đầu: "Được, mẹ đưa hai đứa đi ngủ trưa."
Cố Tiểu Khê liếc nhìn Lục Kiến Sâm đang giả vờ đọc sách, lập tức bế con vào phòng mẹ ở, đóng cửa lại.
Nghĩ đoạn, cô lấy ra một phiến lá tổng hợp điều hòa nhiệt độ, gắn lên giàn nho ngoài sân, ẩn giấu trong đám lá xanh mướt.
Tức thì, nhiệt độ trong nhà và ngoài sân dịu hẳn xuống.
Vừa định quay đi thì cô bị Lục Kiến Sâm ôm từ phía sau, những nụ hôn nóng bỏng rơi trên cổ trắng ngần, rồi lại chiếm lấy đôi môi cô.
Năm phút sau, Cố Tiểu Khê bị Lục Kiến Sâm bế thốc về phòng.
...
Sau bữa tối, nhà họ Lục cùng Giang Tú Thanh đưa hai bé về đại viện quân khu, chỉ còn Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm ở lại nhà cũ.
Cố Tiểu Khê dùng toàn bộ số vải máy sản xuất vải vừa làm ra để may vỏ chăn tơ tằm. Vì không đủ vải, cô dùng luôn số vải tích trữ trong phòng trưng bày sản phẩm mới, còn dùng cả phiếu mua hàng miễn phí để mua thêm một lô vải, tổng cộng làm được hai vạn chiếc chăn tơ tằm, xếp đầy ngoài sân.
Mười hai giờ đêm, Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương dẫn người lái xe tải đến nhà cũ, chở hết số chăn đi và giao tiền hàng cho Cố Tiểu Khê.
Hai giờ sáng, Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm mang theo một đống gạo, mì, dầu ăn và rau củ quả về đại viện quân khu.
Khá bất ngờ là Lục Kiến Nghiệp vẫn chưa ngủ, thế là anh cũng ra phụ một tay.
Cố Tiểu Khê nhân tiện lấy từ không gian ra hai sọt trứng gà lớn, mười con gà đã làm sạch, mười con vịt và hai mươi cân thịt lợn.
Sắp xếp đồ đạc xong, Cố Tiểu Khê về phòng đi ngủ.
Ngày hôm sau, cô bị đánh thức bởi nụ hôn của Lục Kiến Sâm.
"Vợ ơi, dậy ăn sáng thôi."
Cố Tiểu Khê dụi mắt, ôm lấy cổ anh: "Mấy giờ rồi anh?"
Lục Kiến Sâm hôn lên má cô, dịu dàng bảo: "Chín giờ rồi. Hôm nay khách khứa hơi đông, ông bà nội muốn khoe cháu dâu nên bảo em hôm nay mặc rực rỡ một chút. Tốt nhất là mặc màu đỏ, như ngày mình cưới ấy."
Cố Tiểu Khê bật cười: "Vậy anh chọn cho em đi."
Nói rồi, cô lấy ra một đống thùng quần áo nữ của Vân Cẩm Các chưa khui. Những thùng lớn như thế này cô có hàng trăm cái, mới chỉ khui vài cái đã lười không muốn động vào nữa.
Quần áo của Vân Cẩm Các đều rất đẹp, theo phong cách tinh xảo hoa lệ, có váy cổ phong cầu kỳ, có sườn xám thêu thùa tinh mỹ, thậm chí còn có cả hỉ phục và vô số váy áo tiên khí thoát tục.
Lục Kiến Sâm giúp cô khui thùng, lấy từng bộ ra xem. Kết quả là bộ nào anh cũng muốn Tiểu Khê mặc cho mình ngắm.
Thấy cô gái nhỏ vẫn còn ngái ngủ, anh lướt qua đống váy áo, cuối cùng chọn một chiếc váy voan đỏ nền trắng nhẹ nhàng bay bổng. Kiểu dáng đơn giản, hơi hướng phục cổ, nhưng chất liệu mềm mại sờ vào rất thích, cực kỳ hợp với cô gái nhỏ nhà anh.
Cố Tiểu Khê thấy anh đã chọn xong liền thu dọn đống thùng bừa bộn vào không gian, để sau này rảnh rỗi mới sắp xếp.
Vệ sinh cá nhân xong, cô thay váy rồi cùng Lục Kiến Sâm xuống lầu.
Khoảnh khắc Cố Tiểu Khê xuất hiện, những người đang trò chuyện trong phòng khách bỗng im bặt.
Hồi lâu sau, một bà cụ mới cười nói: "Vẫn là thằng nhóc Kiến Sâm nhà ông khéo chọn vợ, xinh đẹp thế này, nhìn mát cả mắt!"
Lục Kiến Nghiệp đang châm trà cho các bậc tiền bối cũng phải nín thở. Chị dâu anh thực sự rất đẹp, vẻ đẹp thoát tục như tiên tử!
Lục Kiến Sâm khẽ nhíu mày, rồi bình thản giới thiệu khách khứa cho Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào lại lễ phép hiếu thảo, dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người.
Sau khi vào thăm hai bé con, cô mới cùng Lục Kiến Sâm ngồi vào bàn ăn sáng.
Bữa sáng của cô khác với mọi người, là món trứng hấp phượng hoàng do đích thân Lục Kiến Sâm hầm cho.
Ăn xong trứng hấp, cô vào bếp lấy bữa sáng dinh dưỡng của mình từ hệ thống. Vì đang trong tháng nên bữa sáng dinh dưỡng có chút khác biệt, mỗi sáng có thêm một bát canh dưỡng linh, vị khá ngon, cô rất thích.
Uống xong canh, cô lấy ra một ít bánh ngọt nhờ Lục Kiến Sâm mang ra mời khách.
Cô vào bếp làm hai đĩa hoa quả, định bưng ra thì Tề Sương Sương hớn hở chạy vào.
"Tiểu Khê!"
Cố Tiểu Khê quay lại cười: "Hôm nay cậu đến sớm thế!"
Tề Sương Sương tươi cười rạng rỡ đưa cho cô một phong bao lì xì lớn: "Quà cho bé Kiều Kiều và Tinh Thần, chúc hai bé hay ăn chóng lớn, bình an khỏe mạnh!"
Cố Tiểu Khê nhìn phong bao đỏ chót dày cộm, không khỏi ngẩn người: "Cậu mừng gì mà nhiều thế này?"
Chẳng cần đếm, chỉ nhìn độ dày cũng biết số tiền không hề nhỏ.
Đề xuất Hiện Đại: Nhân Danh Tình Ái Mà Hại Ta!?