Chương 302: Cô có chút nhớ anh rồi!

Người đàn ông vừa lau mồ hôi vừa gật đầu, "Vâng, tôi nhớ rồi. Lần này là mẹ tôi nằm viện ở đây, tôi đang chuẩn bị đưa con về nhà, trên đường con nó quấy nên tôi cho nó ăn chút lạc, không ngờ..."Bây giờ anh chỉ thấy may mắn vì mình ở không xa bệnh viện, kịp thời chạy đến.Nếu không, gia đình họ đã tan nát!Cố Tiểu Khê thì thở dài một hơi.Bố trông con không nói...
BÌNH LUẬN