Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 4

Lâm Giai Giai tuổi còn nhỏ nên vẫn chưa biết cách che giấu cảm xúc của mình cho khéo.

"Mẹ ơi, con không muốn ngồi cùng chỗ với con nhỏ xấu xí này đâu!"

Phu nhân Cố khẽ nhíu mày: "Giai Giai, không được nói chị như vậy, như thế là rất bất lịch sự đấy!"

Mặc cho phu nhân Cố có nói gì, Lâm Giai Giai vẫn cực kỳ bài xích việc phải ngồi cùng hàng ghế sau với tôi.

"Được rồi, vậy con lên ghế phụ ngồi cạnh ba nhé?"

Lời nói nghe như là sự thỏa hiệp, nhưng thực tế, nụ cười dịu dàng luôn treo trên môi phu nhân Cố đã hoàn toàn biến mất.

Ngay lúc này, bà chắc chắn đang cảm thấy rất thất vọng về đứa con gái thiếu giáo dưỡng này.

Lâm Giai Giai chẳng hề nhận ra điều đó, nó hớn hở trèo lên ghế phụ, ríu rít không ngừng nũng nịu với Cố Thành để tỏ vẻ đáng yêu.

Nó hoàn toàn không để ý đến phu nhân Cố đang ngồi ở hàng ghế sau, gương mặt đã lạnh tanh từ bao giờ.

Biệt thự nhà họ Cố nằm ở vùng ngoại ô, tựa sơn hướng thủy, diện tích rộng tới hàng trăm mẫu.

Căn biệt thự độc lập xa hoa như thế này, kiếp trước tôi cũng chỉ được nhìn thấy một lần duy nhất khi đi tìm Lâm Giai Giai.

"Chưa bao giờ thấy căn nhà nào đẹp thế này đúng không, đồ nghèo kiết xác?"

Lâm Giai Giai ghé sát tai tôi, ác ý hù dọa: "Sớm muộn gì tao cũng sẽ khiến mày phải cút xéo về cái xóm núi nghèo nàn vốn thuộc về mày thôi."

Tôi mỉm cười, lập tức công khai lời thì thầm của nó cho mọi người cùng biết.

"Dì ơi, Giai Giai bảo cháu là đồ nghèo kiết xác, bảo cháu nên cút về núi đi ạ."

Nhìn thấy sắc mặt của vợ chồng nhà họ Cố đều thay đổi, tôi hài lòng vô cùng, ngoài mặt lại giả vờ lo lắng nói: "Có phải cháu đã gây rắc rối cho hai người rồi không?"

Vợ chồng Cố Thành tuy không nói gì, nhưng rõ ràng họ đã bắt đầu nảy sinh ác cảm với một Lâm Giai Giai ham giàu phụ nghèo, bài xích chính chị gái mình.

Trên xe về thành phố, Cố Thành đã gọi một cuộc điện thoại, quản gia đã chuẩn bị xong xuôi phòng ốc cho chúng tôi.

Cách bài trí trong các phòng rõ ràng là y hệt nhau, nhưng Lâm Giai Giai lại giơ tay chỉ trỏ, sai bảo quản gia: "Tôi muốn con gấu bông kia."

Quản gia nhíu mày: "Thưa tiểu thư, trong phòng của cô cũng có một con y hệt như vậy."

Lâm Giai Giai bĩu môi: "Đồ của tôi, tôi muốn bao nhiêu con mà chẳng được!"

"Nếu ông không lấy cho tôi, tôi sẽ bảo ba đuổi việc ông!"

Vị quản gia nhìn sang tôi, vẻ mặt lộ rõ sự khó xử.

Tôi thản nhiên nói: "Cứ đưa cho em ấy đi, chú quản gia."

Dù sao thì những thứ nó cướp từ tay tôi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ khiến nó phải nôn ra từng chút một.

"Lúc ăn cơm, tao ăn xong mày mới được ăn."

"Quần áo cũng phải để tao chọn trước."

"Còn nữa, nó không được học cùng trường với tao."

Lâm Giai Giai đặt ra một đống quy tắc, còn đe dọa tôi: "Nếu không tao sẽ bảo ba mẹ vứt mày lại xóm núi đấy!"

Trường của nhà họ Cố là một ngôi trường quý tộc, Lâm Giai Giai nói thế nào cũng không cho tôi đi cùng.

Kiếp trước, tôi thậm chí còn không học hết cấp hai.

Đối với người nghèo mà nói, nỗ lực học tập, thi đỗ vào một trường đại học tốt là cơ hội duy nhất để thay đổi vận mệnh.

Còn về việc ngôi trường đó có phải dành cho quý tộc hay không, tôi chẳng hề kén chọn.

Một ngày trước khi khai giảng, người giúp việc trong nhà có việc gấp nên xin nghỉ.

Lâm Giai Giai nhìn sang tôi: "Chẳng phải ở đây có sẵn một đứa giúp việc sao!"

"Mày ăn không ở không nhà tao lâu như vậy rồi, chẳng lẽ không nên làm gì đó để đền đáp tao à?"

Tôi còn chưa kịp lên tiếng, phu nhân Cố đã xoa mặt tôi: "Không cần đâu, ngày mai mẹ sẽ nấu cơm cho các con."

Nói xong, bà đột nhiên nhắc đến chuyện kiểm tra nhập học.

"Tiện thể hai đứa đi bệnh viện với mẹ để khám sức khỏe một chuyến, hồ sơ nhập học của trường cần dùng đến."

Lâm Giai Giai đắc ý cười với tôi: "Được thôi ạ, cũng phải để cho kẻ nào đó biết rằng, gà rừng dù có biết ngụy trang đến đâu thì cũng vĩnh viễn không thể biến thành phượng hoàng được."

Ngày khai giảng, Cố Thành đã không chiều theo ý Lâm Giai Giai mà đổi trường cho tôi.

Thậm chí vì tuổi tác xấp xỉ nhau, chúng tôi còn được xếp vào cùng một lớp.

Mới khai giảng được hai ngày, Lâm Giai Giai đã kết giao được với một đám bạn bè xấu.

"Đồng hồ của mình mất rồi!"

Đề xuất Cổ Đại: Thịnh Hoa
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện