Chiều thứ tư lúc bốn giờ rưỡi, Bình An tan học xong đi thẳng ra cổng trường, tài xế nhà họ Phương là chú Đinh đã đợi cô dưới gốc cây lớn bên đường.
Bình An mỉm cười đi tới, "Chú Đinh."
"Tiểu thư, ông chủ bảo tôi đến đón cô trước." Chú Đinh là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, trông hiền lành chất phác, thấy Bình An đi tới đã mở sẵn cửa sau xe cho cô.
"Đến 'Ma Pháp Tượng' trước đi ạ." Đã đi dự tiệc thì cô cũng phải trang điểm một chút, không thể cứ mặc quần jeans với áo hoodie được.
Sau khi làm tóc ở Ma Pháp Tượng, Bình An đi chọn lại một bộ lễ phục. Những bộ ở nhà của cô toàn là váy công chúa ren, với thẩm mỹ hiện tại, cô thực sự không thể mặc nổi loại lễ phục viền ren trông như búp bê đó lên người.
Chuẩn bị xong xuôi hết cũng đã gần sáu giờ rưỡi, Bình An đi thẳng đến tập đoàn Phương Thị tìm Phương Hữu Lợi.
Đi thang máy chuyên dụng của Phương Hữu Lợi lên tầng cao nhất, tầng này chỉ có một phòng làm việc của Chủ tịch, thư ký và trợ lý làm việc ngay tại đại sảnh bên ngoài phòng làm việc.
Bây giờ đã là giờ tan tầm, chỉ có trợ lý của Phương Hữu Lợi đang đứng ngoài sảnh gọi điện thoại, thấy Bình An đến liền mỉm cười gật đầu chào, ngón tay chỉ vào phòng làm việc.
Bình An nở nụ cười ngọt ngào với anh ta, sau đó mới gõ cửa phòng làm việc, "Ba ơi."
Phương Hữu Lợi đang đứng trước gương trong phòng nghỉ thắt cà vạt, thấy con gái vào liền mỉm cười vẫy tay, đợi khi nhìn rõ lớp trang điểm tinh xảo trên mặt Bình An, ông càng cười tươi hơn, "Con gái ba hôm nay xinh đẹp quá."
Bình An trang điểm kiểu mắt khói nhẹ, khiến đôi mắt đen láy sáng ngời của cô càng thêm mê hoặc. Trước đây cô chỉ biết trang điểm nhạt, mặc váy công chúa ren, người khác thấy cũng chỉ khen một câu thanh thuần đáng yêu. Hôm nay cô đặc biệt trang điểm hơi hướng trưởng thành quyến rũ, kết hợp với tính cách thanh thuần vốn có, trông cô vừa diễm lệ mà không quá phô trương.
"Chẳng lẽ bình thường con không xinh đẹp sao?" Bình An thắt cà vạt giúp Phương Hữu Lợi, bĩu môi nũng nịu hỏi.
"Con gái ba lúc nào cũng xinh đẹp hết. Không phải nói là đi chọn lại lễ phục sao? Chọn được chưa?" Phương Hữu Lợi cười hỏi.
"Con chọn xong rồi ạ, lát nữa đến buổi tiệc con sẽ cho ba thấy một cô con gái còn xinh đẹp hơn nữa." Bình An nháy mắt đầy bí ẩn, cô đã mặc sẵn váy dạ hội bên trong, chỉ vì trời lạnh nên khoác thêm chiếc áo phao dài bên ngoài.
"Cho ba thấy không có tác dụng gì, cho Thiên Thần của con thấy mới quan trọng. Tối nay cậu ấy cũng có mặt, nhưng giờ đang bận chút việc nên đi trước rồi, không đi cùng chúng ta." Phương Hữu Lợi nói.
Nụ cười trên mặt Bình An hơi khựng lại, cô nhàn nhạt gật đầu, "Ba, mình xuất phát được chưa ạ?"
"Ừ." Phương Hữu Lợi khoác vai Bình An đi ra khỏi phòng làm việc, vừa đi vừa nói, "Nghe Thiên Thần nói, trợ lý hiện tại của cậu ấy là đàn chị của con, lát nữa con sẽ gặp thôi."
"Ba, đàn chị của con nhiều lắm, chẳng có gì bất ngờ đâu ạ." Nghĩ đến lát nữa phải gặp Đỗ Hiểu Mị, Bình An cảm thấy một trận phiền lòng.
Phương Hữu Lợi cũng không để ý đến vẻ không vui trên mặt Bình An, đã bước vào thang máy, dặn dò trợ lý lát nữa nhớ mua một chiếc bánh ngọt cho Bình An ăn lót dạ.
Buổi tiệc được tổ chức tại khách sạn Garden ở thành phố G.
Bình An khoác tay Phương Hữu Lợi bước vào đại sảnh huy hoàng tráng lệ, nơi đó đã tấp nập bóng dáng các quý ông quý bà. Những chùm đèn pha lê lộng lẫy tỏa ra ánh sáng vàng xám mờ ảo, bản nhạc piano nhẹ nhàng du dương vang lên, trong không khí thoang thoảng dư vị của Whiskey... Đại sảnh có lò sưởi, Bình An cởi áo phao đưa cho phục vụ. Chiếc váy ngắn trắng lệch vai ôm sát người, thiết kế đơn giản, đính đá thủ công tinh xảo, những nếp gấp tự nhiên khéo léo giúp Bình An trông thanh thoát và cao ráo hơn. Khác với hình ảnh đáng yêu trước đây, Bình An tối nay quyến rũ gợi cảm mà không mất đi vẻ thuần khiết, vừa vào cửa đã thu hút không ít ánh nhìn. Ngay cả Phương Hữu Lợi cũng có chút kinh ngạc trước sự thay đổi của con gái, nhưng thấy Bình An khiến nhiều người phải trầm trồ, ông cũng có cảm giác tự hào, con gái mình có sức hút, người làm cha như ông đương nhiên thấy vui lòng. "Ông Phương, lâu rồi không gặp, dạo này thế nào?" Chủ nhân của buổi tiệc thấy Phương Hữu Lợi vào liền bước tới chào hỏi.
"Ông Ôn, vẫn vậy thôi, nghe nói dạo này ông lại đấu thầu được một mảnh đất tốt à." Phương Hữu Lợi hàn huyên với người đàn ông trung niên cao lớn đó.
"Đây là lệnh ái phải không, đúng là con gái mười tám tuổi thay đổi nhiều quá, suýt nữa tôi không nhận ra." Ông Ôn nhìn Bình An cười nói.
Bình An lúc này mới nhớ ra, ông Ôn này chính là Ôn Quốc Quang, ba của Ôn Triệu Dung, hình như tối nay Ôn Triệu Dung cũng đến.
"Cháu chào chú Ôn ạ." Trên mặt cô giữ nụ cười đoan trang, ánh mắt lướt qua tìm kiếm bóng dáng Ôn Triệu Dung, trước đây cô chỉ mải quấn lấy Lê Thiên Thần, chẳng hề chú ý đến ai khác.
"Đúng là Bình An rồi, suýt nữa chú không nhận ra, nghe nói cháu và khuyển tử học cùng trường đấy." Ôn Quốc Quang cười hỏi.
"Vâng ạ, anh ấy là đàn anh cùng khoa của cháu." Bình An đáp.
Mắt Ôn Quốc Quang sáng lên, cười nói, "Triệu Dung cũng đến rồi, lát nữa để nó qua tiếp chuyện cháu."
Trò chuyện vài câu, lại có khách đến, Ôn Quốc Quang cáo lỗi với họ rồi đi đón khách khác.
"Chú Phương." Phía sau vang lên giọng nói của Lê Thiên Thần.
Phương Hữu Lợi và Bình An quay người lại, thấy Lê Thiên Thần mặc vest xám đang mỉm cười đi tới, đi cùng anh ta là Đỗ Hiểu Mị diện váy dạ hội đỏ hở vai, vạt váy dài chấm gót, chất vải mỏng ôm sát những đường cong cơ thể, gợi cảm và quyến rũ. Đỗ Hiểu Mị lúc này dù đi đến đâu cũng là tâm điểm thu hút ánh nhìn nhất.
Khoảnh khắc Bình An quay người lại, mặt Lê Thiên Thần thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Vừa nãy nhìn bóng lưng, anh ta còn tưởng là bạn nữ mới quen của chú Phương, không ngờ lại là Bình An, anh ta suýt chút nữa không nhận ra.
Bình An không chú ý đến Lê Thiên Thần, toàn bộ sự tập trung của cô đều dồn vào Phương Hữu Lợi, đặc biệt là khi thấy sự tán thưởng thoáng qua trong mắt ông khi nhìn Đỗ Hiểu Mị, lòng cô bỗng chốc hoảng loạn.
Không được để Đỗ Hiểu Mị quyến rũ ba! Tuyệt đối không được!
"Chào Chủ tịch." Đỗ Hiểu Mị đôi mắt phượng đưa tình, cười nhu mì gợi cảm chào hỏi Phương Hữu Lợi, khóe mắt mang theo sự đánh giá quét qua Bình An, khóe môi hơi nhếch lên, trong lòng thầm định thần, một người phụ nữ hoàn toàn không cùng đẳng cấp cạnh tranh với mình thì không cần quá để tâm.
"Đây là đàn chị của Bình An, cô Đỗ phải không." Phương Hữu Lợi bắt tay Đỗ Hiểu Mị, thấp giọng hỏi Lê Thiên Thần.
"À, vâng ạ, Đỗ Hiểu Mị, đây là thiên kim của Chủ tịch, Bình An, cũng là đàn em của cô." Lê Thiên Thần hoàn hồn từ sự kinh ngạc về Bình An, giới thiệu Bình An với Đỗ Hiểu Mị.
Đỗ Hiểu Mị sững người, vội vàng thu lại cái khí thế định áp chế Bình An, "Hóa ra là Bình An à, chào em."
Bình An cười nhạt, thái độ có chút lạnh lùng, "Cô Đỗ, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt, ở trường em đã nghe danh chị từ lâu rồi."
"Vậy sao? Những chuyện đó đều là quá khứ rồi." Đỗ Hiểu Mị chủ động khoác tay Bình An, "Đàn em giờ học năm mấy rồi? Chị rất thân với các giáo sư trong trường, nếu có gì cần giúp đỡ cứ bảo chị nhé."
"Cảm ơn, nhưng em nghĩ chắc chẳng có gì cần làm phiền đến cô Đỗ đâu." Khoảnh khắc Đỗ Hiểu Mị chạm vào người mình, toàn thân Bình An dựng đứng gai ốc, cô hận không thể giết chết người đàn bà trước mặt này ngay lập tức, nhưng cô không thể...
Đỗ Hiểu Mị hơi ngượng ngùng, cô ta hiếm khi chủ động lấy lòng một người như thế, đặc biệt lại là một cô bé, vậy mà lại bị từ chối một cách lạnh nhạt như vậy, trong lòng ít nhiều cũng có chút không vui.
Phương Hữu Lợi nhận ra sự không vui của con gái, tưởng cô thấy Đỗ Hiểu Mị đi cùng Lê Thiên Thần nên ghen.
Đúng lúc đại sảnh vang lên bản nhạc giao hưởng du dương.
"Bình An, hay là con và Thiên Thần nhảy một bản đi." Phương Hữu Lợi mỉm cười vun vén cho họ.
Mắt Đỗ Hiểu Mị sáng lên, mong đợi nhìn Phương Hữu Lợi. Kiểu đàn ông trung niên nhiều tiền, chín chắn ổn trọng, mỗi cử chỉ hành động đều đầy trí tuệ và sức hút như thế này là ước mơ của mọi phụ nữ. Cô ta đã sớm muốn tìm cơ hội làm quen với người như Phương Hữu Lợi, tối nay chính là cơ hội tốt.
Đề xuất Xuyên Không: Xuyên Thành Ác Nữ Vợ Quân Nhân, Tôi Nằm Thắng Những Năm 80