Chương 152: Đối thoại

Ánh đèn xung quanh bãi đỗ xe sáng rực, đèn âm đất màu xanh lục hắt lên những cây ngô đồng, cảnh sắc tươi đẹp, nhưng Bình An đâu còn tâm trí nào mà thưởng thức, cô sững sờ nhìn Phương Hữu Lợi bước xuống từ chiếc xe Mercedes, bên cạnh ông đi cùng ai cô cũng không buồn để ý nữa, vội vàng rút tay ra khỏi lòng bàn tay Nghiêm Túc.

Sắc mặt Phương Hữu Lợi sa sầm xuống, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Nghiêm Túc.

"Ba." Bình An cười tươi như hoa tiến về phía Phương Hữu Lợi, thân mật ôm lấy cánh tay ông: "Sao ba lại ở đây ạ?"

"Hai đứa sao lại ở đây?" Giọng nói của Phương Hữu Lợi lạnh lùng cứng nhắc, ông nhíu mày nhìn Bình An, ánh mắt có chút dịu lại nhưng vẫn lộ rõ vẻ không vui.

Bình An cẩn thận liếc nhìn vẻ mặt căng thẳng của ba một cái: "Đến ăn cơm ạ."

Phương Hữu Lợi cúi đầu lườm cô.

"Phương chủ tịch." Nghiêm Túc chậm rãi bước tới, khuôn mặt tuấn tú vẫn giữ nụ cười tự tin điềm tĩnh, ánh mắt bình tĩnh trầm ổn: "Thật trùng hợp, ngài cũng đến dùng bữa sao?"

"Hừ." Phương Hữu Lợi hừ nhẹ một tiếng, nói với Bình An: "Con lên xe trước đi, ba có chuyện muốn nói với cậu Nghiêm."

"Ba?" Trong lòng Bình An thắt lại, lo lắng nhìn sang Nghiêm Túc.

Nghiêm Túc mỉm cười dịu dàng với cô, mấp máy môi nói: "Không sao đâu, lên xe trước đi em."

Bình An không còn cách nào khác, đành phải lên xe chờ, trong lòng lo lắng không biết ba sẽ nói gì với Nghiêm Túc, cô tì người lên cửa sổ nhìn họ đi tới dưới gốc cây nói chuyện.

Lúc này mới phát hiện ra người đi cùng Phương Hữu Lợi ngoài một người phụ nữ ăn mặc cao quý còn có Hồng Dịch Vũ, người phụ nữ đó đứng bên ngoài xe, quay đầu nhìn Bình An một cái, gật đầu mỉm cười với cô, sau đó thấp giọng nói với Hồng Dịch Vũ vài câu, rồi đi vào nhà hàng trước.

Hồng Dịch Vũ lúc này mới mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ phía trước, quay đầu nhìn Bình An cười nói: "Sao vậy? Lo lắng lắm à?"

Bình An lườm anh ta một cái: "Mọi người sao lại đến đây?"

"Người phụ nữ vừa rồi là tổng giám đốc của công ty Lan Tịch Hàn Quốc, Kim Thục Lan." Hồng Dịch Vũ đơn giản nói.

"Lan Tịch?" Thương hiệu chăm sóc da quốc tế Lan Tịch? Bình An ngỡ ngàng nhìn Hồng Dịch Vũ: "Ý của anh là... ba tôi làm vậy là vì tôi?"

Hồng Dịch Vũ mỉm cười, không nói gì thêm, có những chuyện chỉ cần nói đến đó là được rồi: "Tôi vào tiếp đón Kim tiểu thư trước đây."

Trong lòng Bình An cảm xúc phức tạp, nhìn Phương Hữu Lợi đang nói chuyện với Nghiêm Túc, mắt hơi ươn ướt.

...

Phương Hữu Lợi đi tới cạnh cây ngô đồng thì dừng bước, ở đây không có người khác, ông quay người lại lạnh lùng nhìn Nghiêm Túc: "Cậu Nghiêm, tin rằng cậu hẳn là rất rõ ràng, tôi không tán thành việc cậu và con gái tôi qua lại."

"Phương chủ tịch, tình cảm tôi dành cho Bình An không phải như ngài tưởng tượng, chỉ là chơi đùa qua đường." Nghiêm Túc lông mày lạnh lùng, nhưng rất chân thành nhìn thẳng vào Phương Hữu Lợi.

"Tôi không quan tâm mục đích cậu tiếp cận Bình An là gì, xin cậu sau này đừng gặp mặt con bé nữa." Phương Hữu Lợi có định kiến với Nghiêm Túc từ trước, trước đây ông không ít lần thấy Nghiêm Túc dẫn bạn gái đi dự tiệc rượu, ai biết được lúc đó cậu ta dỗ dành những người phụ nữ kia thế nào, biết đâu cậu ta đối với người phụ nữ nào cũng chân thành, chỉ là không được lâu dài mà thôi.

Nghiêm Túc khẽ nhướng mày, cảm thấy việc thuyết phục Phương Hữu Lợi đồng ý cho anh và Bình An qua lại còn hóc búa hơn cả những cuộc đàm phán trên thương trường của anh: "Tôi hiểu Phương chủ tịch đây là muốn bảo vệ Bình An, nhưng cô ấy cũng có suy nghĩ của riêng mình."

"Con gái tôi tuổi đời còn nhỏ, chưa từng trải qua sóng gió gì, dễ bị người ta lừa gạt dụ dỗ là chuyện bình thường." Phương Hữu Lợi nói.

"Chẳng lẽ ngài vẫn coi Bình An là đóa hoa trong nhà kính, cần ngài phải trông chừng từng bước để trưởng thành?" Nghiêm Túc cười nhạt hỏi, lúc mới quen cô, anh tưởng cô thực sự là một nàng công chúa ngây thơ yếu ớt, sau này mới biết, cô không phải là đóa hoa cần người khác che chở, mà là một hạt giống, ở đâu cũng có thể sinh tồn.

Phương Hữu Lợi lạnh giọng nói: "Đó cũng là chuyện gia đình tôi, không phiền cậu bận tâm, tóm lại, sau này đừng làm phiền con gái tôi nữa."

"Phương chủ tịch, ngày rộng tháng dài, ngài hà tất phải chia uyên rẽ thúy vào lúc này, ngài thương xót Bình An, sao lại làm ra chuyện ép buộc cô ấy, nếu là Bình An tự mình muốn chia tay với tôi, tôi không còn gì để nói, nhưng tôi sẽ không từ bỏ, huống hồ bây giờ là ngài cưỡng ép cô ấy rời xa tôi, ngài có yêu cầu gì đối với tôi, ngài cứ việc mở lời, dù khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ dốc sức đạt được yêu cầu của ngài." Nghiêm Túc chân thành lên tiếng, anh thực sự không muốn cứ thế này mà để Bình An rời xa mình.

Nếu Phương Hữu Lợi bằng lòng chấp nhận anh, vậy đương nhiên là tốt nhất, nhưng anh chắc chắn sẽ không vì sự không đồng ý của Phương Hữu Lợi mà từ bỏ Bình An, anh hiện tại đang tìm kiếm một phương pháp sẽ không làm Bình An đau lòng hay khó xử.

"Cậu dám nói cậu tiếp cận Bình An, thực sự không có chút toan tính nào sao?" Trong mắt Phương Hữu Lợi, Nghiêm Túc là một thương nhân quá tinh tường và mạnh mẽ, thương nhân thì có tính toán, ông đã không còn trẻ nữa, sớm muộn gì cũng không thể bảo vệ được Bình An, Nghiêm Túc là một người nguy hiểm, ông thực sự không muốn người này trở thành con rể của mình.

Ông sẽ không phòng bị nổi!

"Phương chủ tịch cho rằng tôi sẽ có toan tính gì đây?" Nghiêm Túc cười hỏi ngược lại, toan tính duy nhất của anh chính là sớm ngày "ăn" sạch cô, hoàn toàn biến cô thành người của mình.

Phương Hữu Lợi khẽ nheo mắt nhìn anh: "Chuyện này phải hỏi cậu Nghiêm mới rõ được."

Nghiêm Túc cười nói: "Phương chủ tịch, như ngài nói, Bình An hiện tại còn rất trẻ, tôi và cô ấy cũng chỉ mới bắt đầu, ai cũng không biết sau này chúng tôi sẽ thế nào, có lẽ sẽ chia tay, có lẽ sẽ kết hôn, chuyện tình cảm không ai nói trước được điều gì, tôi cam đoan với ngài, nếu sau này chúng tôi chia tay, đó cũng là chúng tôi chia tay trong hòa bình, nếu chúng tôi kết hôn... đây đương nhiên là điều tôi mong muốn nhất, Phương thị của ngài, vĩnh viễn sẽ thuộc về Phương gia, không liên quan gì đến Nghiêm thị."

Bình An bây giờ mới bao nhiêu tuổi, bàn chuyện kết hôn cũng còn quá sớm, nhưng anh thực sự chưa bao giờ nghĩ đến ngày sẽ chia tay với Bình An, anh của hiện tại, không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng Bình An gả cho người khác, anh có thể rất khẳng định tình cảm của mình dành cho cô, nhưng không dám khẳng định tình cảm của cô dành cho anh có giống như anh dành cho cô hay không.

Phương Hữu Lợi nhíu mày lườm Nghiêm Túc, người đàn ông này đối với Bình An dường như đã tới mức nhất quyết phải có được.

Nghiêm Túc nhìn Phương Hữu Lợi, thấp giọng mở lời hỏi: "Ngài cảm thấy tôi không xứng với Bình An, hay trong lòng đã có ứng cử viên khác có thể bảo vệ Bình An tốt hơn?"

"Cậu rất ưu tú! Chính là quá lợi hại, Bình An ở bên cậu, sẽ rất mệt mỏi." Phương Hữu Lợi thản nhiên nói: "Tin rằng cậu cũng nghe nói qua, Bình An trước đây từng thích Lê Thiên Thần, mà tôi cũng vẫn luôn bồi dưỡng cậu ta như con rể tương lai."

Lê Thiên Thần? Đôi lông mày khẽ nhíu của Nghiêm Túc giãn ra, môi nở nụ cười: "Phương chủ tịch cho rằng người do chính tay mình bồi dưỡng ra, thì có thể hoàn toàn tin tưởng sao? Bình An nếu còn thích anh ta, thì sao lại ở bên tôi chứ?"

Bình An đối với Lê Thiên Thần ngoài sự phòng bị còn có oán hận, căn bản không thấy chút ý tứ thích thú nào, Phương Hữu Lợi chẳng lẽ không nhìn ra sao?

Phương Hữu Lợi biết Bình An đã không còn thích Lê Thiên Thần nữa, nhưng như Nghiêm Túc vừa nói, chuyện tình cảm không ai nói trước được điều gì, Bình An bây giờ vẫn chưa định tính, sau này biết đâu lại thích người khác, dù sao người đó không phải là Nghiêm Túc là được.

"Cậu Nghiêm đối với cô bạn gái nào cũng đeo bám dai dẳng thế này sao?" Ông lên tiếng mỉa mai Nghiêm Túc.

"Phương chủ tịch, đó đều là chuyện trước đây rồi." Nghiêm Túc nhíu mày, nếu cứ chấp nhất vào quá khứ mà không đồng ý cho anh và Bình An, chuyện này quá không công bằng với họ.

"Cậu không cần nói nữa, cứ vậy đi." Phương Hữu Lợi giơ tay lên, những gì ông muốn nói đã nói xong rồi, ông không thể thay đổi quyết định.

Chẳng lẽ phải áp dụng phương châm cứu quốc theo đường vòng sao? Nghiêm Túc nhướng mày, trong lòng bất lực thở dài.

Phương Hữu Lợi đi tới cạnh xe, mở cửa xe ngồi xuống cạnh Bình An, không nói lời nào, chỉ gọi điện bảo Hồng Dịch Vũ ra ngoài.

Trong lòng Bình An thấp thỏm nhìn khuôn mặt căng thẳng của ông, nhỏ giọng gọi một tiếng: "Ba..."

"Về nhà trước đi, ba còn phải tiếp đãi bạn bè." Phương Hữu Lợi xoa đầu cô, thấp giọng nói.

"Vâng." Bình An khẽ thở dài, hiện tại quả thực không phải lúc để nói chuyện.

Hồng Dịch Vũ nhanh chóng đi ra, Phương Hữu Lợi thấp giọng dặn dò anh ta vài câu, liền sải bước đi vào nhà hàng, Hồng Dịch Vũ ngồi vào vị trí lái xe: "Tôi đưa cô về trước nhé."

Bình An hạ cửa kính xe xuống, vẫy vẫy tay với Nghiêm Túc ở cách đó không xa.

Nghiêm Túc mỉm cười dịu dàng với cô, lấy điện thoại ra nhanh chóng bấm vài cái.

Chẳng mấy chốc, Bình An đã nhận được tin nhắn: Đừng lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi.

Hồng Dịch Vũ nhìn Bình An qua gương chiếu hậu, khi thấy nụ cười ngọt ngào vô thức nở trên môi cô, ánh mắt anh ta khẽ tối sầm lại.

Bình An sau khi về nhà, lập tức vào phòng gọi điện thoại cho Nghiêm Túc, hai người trò chuyện suốt một tiếng đồng hồ, tán hươu tán vượn, cô vốn định hỏi Nghiêm Túc tối nay ba đã nói gì với anh, ai ngờ chẳng hỏi ra được gì, bị Nghiêm Túc dẫn dắt sang chủ đề khác mất.

Thực ra anh không nói, cô cũng biết, ba chắc chắn là bảo Nghiêm Túc đừng ở bên cô.

Có lẽ cô thực sự nên nói chuyện nghiêm túc với ba một chút rồi.

Chỉ là đợi đến khi cô đi ngủ, vẫn không đợi được Phương Hữu Lợi về, sáng hôm sau khi thức dậy, Phương Hữu Lợi đã ra khỏi nhà, đành phải đợi tối về rồi tính vậy.

Cô ăn sáng xong liền đến công ty, hôm nay thuê công nhân vệ sinh đến lau dọn văn phòng đã trang trí xong, hai ngày nữa sẽ chuyển đồ dùng văn phòng vào, vệ sinh phải làm sạch trước đã.

Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu đã ở trong công ty giúp đỡ rồi.

Bình An và Tiền Hải Quang hẹn gặp nhau ở quán cà phê dưới lầu, cô nói với Kỷ Túy Ý và mọi người vài câu, thấy thời gian đã gần đến, liền đi tới quán cà phê.

Tìm một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống, không lâu sau, Tiền Hải Quang đã tới, Bình An khi nhìn thấy bóng dáng phía sau anh ta, không khỏi lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Hàn Á Lệ? Sao lại là cô ấy? Hình như cô ấy đang làm việc ở Carlos mà.

"Phương tiểu thư, xin lỗi, tôi đến muộn." Tiền Hải Quang mỉm cười với Bình An, kéo ghế cho Hàn Á Lệ.

"Không sao, tôi cũng vừa mới tới." Bình An cười nói, nhìn sang Hàn Á Lệ: "Đã lâu không gặp, Hàn tiểu thư."

Tiền Hải Quang ngẩn người: "Hóa ra hai người quen nhau sao?"

Hàn Á Lệ vẫn phong cách ăn mặc gọn gàng tinh tế, đôi mắt phượng mang theo nụ cười nhạt: "Trước đây có gặp qua vài lần, Phương tiểu thư, chào cô."

"Vậy thì tôi không cần giới thiệu nhiều nữa, Phương tiểu thư, Hàn tiểu thư là bạn học của tôi, cũng đã làm việc trong ngành làm đẹp nhiều năm rồi." Tiền Hải Quang cười nói.

Bình An nghi hoặc nhìn Tiền Hải Quang: "Ý của Giám đốc Tiền là?"

Chưa đợi Tiền Hải Quang mở lời, Hàn Á Lệ đã tự mình nói: "Tôi đã rời khỏi Carlos, muốn gia nhập Duy An, không biết Phương tiểu thư có hoan nghênh không."

Cầu phiếu hồng!!

BÌNH LUẬN