Chương 147: Tạm thời không gặp mặt

Lương Phàm nghe tiếng chuông cửa, còn tưởng là người bạn kia quay lại, trên mặt vẫn còn nụ cười chưa kịp thu hồi, vừa mở cửa ra, định nói cô ta thật là đoảng, có phải lại quên đồ gì không, lời chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại nơi cổ họng."Hi!" Trình Vận mỉm cười dịu dàng điềm tĩnh, như đóa hoa lan từ từ nở rộ xuất hiện trước mặt Lương Phàm, đâu còn vẻ đau đớn...
BÌNH LUẬN