Nhìn bóng dáng yểu điệu của cô đi phía trước, Nghiêm Túc sờ sờ đôi môi đã cong tớn của mình, cảm giác mềm mại đó vẫn còn vương vấn, sớm biết hương vị của cô tuyệt vời như vậy thì anh đã không nhẫn nhịn lâu thế rồi.
Nhưng hôm nay có thể khiến cô nhóc này bộc lộ tâm ý, thừa nhận cô đang ghen vì anh, sự bực bội và nộ hỏa ban đầu của anh thực sự đã tan biến không còn một chút nào.
Nghĩ đến sau này có thể không cần kìm nén tình cảm mà chính thức ở bên cô, Nghiêm Túc càng nghĩ càng hài lòng, ý cười trong đáy mắt tràn ra, nếp nhăn nơi khóe miệng càng lúc càng lớn, làm gì còn dáng vẻ tàn nhẫn khiến người ta kiêng dè trên thương trường nữa? Dáng vẻ cười ngây ngô này của anh nếu để đối thủ nhìn thấy, có khi dọa đối thủ lên cơn đau tim mất, còn tưởng anh lại đang nghĩ ra thủ đoạn gì để đối phó họ rồi.
Bình An không nhìn thấy dáng vẻ cười ngây ngô hiếm gặp này của Nghiêm đại BOSS, đợi khi cô quay đầu lại, Nghiêm Túc đã khôi phục bình thường, trên mặt mang theo nụ cười nhạt, không nhanh không chậm bước tới.
Tên này dù lạnh lùng hay mang nụ cười hờ hững đều khó giấu được khí thế vương giả trên người, điều không công bằng hơn là tại sao người đàn ông này ngoài mạnh mẽ giỏi giang ra, ngay cả ngoại hình cũng đẹp như vậy, cô không phủ nhận mình động lòng với anh cũng vì anh đẹp trai...
Nhìn thấy ánh mắt mơ màng cô nhìn mình, Nghiêm Túc mày mở mắt cười, không nhịn được ôm cô vào lòng, cúi đầu hít một hơi nơi cổ cô, ngửi mùi hương thanh khiết ngọt ngào của cô, trong lòng cảm thấy thỏa mãn chưa từng có, còn vui hơn cả khi đàm phán thành công một vụ làm ăn lớn, "Sau này tránh xa Lê Thiên Thần ra một chút, anh ta không có ý tốt với em đâu."
Giọng điệu này thật chua! Bình An nghe xong trong lòng lại thấy rất hưởng thụ, "Anh cũng không có ý tốt với em, em có phải cũng nên tránh xa anh một chút không?"
Nghiêm Túc nhéo nhéo mũi cô, cưng chiều nói, "Anh ta sao có thể so với anh được! Em là bạn gái của anh."
Bình An cắn ngón tay anh một cái, "Ai thèm đồng ý làm bạn gái anh chứ."
Đầu ngón tay truyền đến một cơn tê dại, Nghiêm Túc nhớ lại nụ hôn vừa rồi khiến anh vẫn còn thèm thuồng, cả người đều nóng bừng lên, đang định kéo cô vào góc để âu yếm một phen.
"Bình An!" Bóng dáng Lê Thiên Thần xuất hiện ở góc rẽ phía trước, cắt ngang ý nghĩ đen tối trong đầu Nghiêm Túc.
Bình An vẫn bị Nghiêm Túc ôm trong lòng, nghe thấy giọng Lê Thiên Thần, theo phản xạ muốn đẩy Nghiêm Túc ra, chỉ là ngược lại bị ôm chặt hơn, cô nhíu mày ngẩng đầu, Nghiêm Túc đang lườm cô, rõ ràng là không vui rồi.
Cô thấy buồn cười, sự chiếm hữu này của Nghiêm Túc cũng đến nhanh thật, cô mới chỉ bộc lộ tâm ý một chút mà anh đã hoàn toàn coi cô là người của anh rồi, coi Lê Thiên Thần là kẻ thù.
Lê Thiên Thần thấy Bình An bị Nghiêm Túc cưỡng ép ôm trong lòng, trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận, rảo bước đi tới trước mặt họ, giọng nói lạnh lùng quát, "Nghiêm Túc, buông cô ấy ra!"
Nghiêm Túc ôm Bình An chặt hơn, liếc xéo Lê Thiên Thần, vẻ mặt khinh khỉnh như muốn nói việc đó liên quan gì đến anh, giọng nói thanh lãnh, "Tôi và bạn gái mình thân mật, anh quản chuyện bao đồng làm gì?"
Bạn gái? Lê Thiên Thần ngẩn người, sao mới loáng một cái không chú ý mà Bình An đã thành bạn gái của Nghiêm Túc rồi? "Nghiêm Túc, anh đừng có nói bậy, Bình An từ khi nào thành bạn gái anh!"
"Trông tôi giống đang nói bậy sao?" Nghiêm Túc cười lạnh, không phải anh cao ngạo coi thường người khác, dù không phải vì Bình An thì anh cũng không thể tán thưởng nổi Lê Thiên Thần, người này chính là một tên ngụy quân tử.
Sắc mặt Lê Thiên Thần thay đổi, ánh mắt nhìn về phía Bình An.
Hoàn toàn không có ý định phản bác, cứ thế tin tưởng được Nghiêm Túc ôm trong lòng, tuy đang bĩu môi vẻ không vui nhưng sự ngọt ngào nơi đáy mắt đã đâm thấu mắt Lê Thiên Thần, anh đột nhiên cảm thấy tim mình như bị dao cùn cứa mạnh mấy nhát, máu chảy đầm đìa, đau đến mức không nói nên lời.
"Bình An, qua đây!" Anh khàn giọng cầu xin, tiềm thức vẫn không muốn tin Bình An sẽ rời bỏ anh để trở thành bạn gái của người khác.
Bình An sở dĩ bằng lòng chấp nhận Nghiêm Túc vào lúc này, phần lớn là muốn để Lê Thiên Thần biết cô đối với anh ta đã không còn một chút cảm giác nào, thậm chí không thèm để ý đến bất kỳ tin đồn nhảm nhí nào nữa, sao có thể quay lại bên cạnh anh ta? Cô nhẹ nhàng đẩy Nghiêm Túc ra nhưng không đi về phía Lê Thiên Thần, mà đứng bên cạnh Nghiêm Túc, đưa tay khoác lấy cánh tay Nghiêm Túc, giả vờ ngây thơ, "Anh Thiên Thần, em có bạn gái rồi, chẳng lẽ anh không vui sao? Trước đây không phải anh luôn bảo em đi quen với những người đàn ông khác sao?"
Trước đây Lê Thiên Thần đối mặt với sự đeo bám của cô, luôn mất kiên nhẫn bảo cô đi tìm những chàng trai khác mà yêu đương, nói cô không hiểu tình yêu là gì, anh muốn cô lấy người khác làm vật thí nghiệm nhưng bản thân lại không chịu dạy cô, đến cuối cùng cô mới biết, thứ anh dạy cô chính là sự trưởng thành tàn nhẫn nhất.
"Anh không phải nghiêm túc đâu, đó chỉ là đùa thôi!" Lê Thiên Thần khô khốc giải thích, anh chỉ muốn chứng minh mình là duy nhất trong lòng cô nên mới nói ra những lời đó, chẳng qua là muốn nghe lời đảm bảo lo lắng của cô, nói cô chỉ yêu một mình anh thôi.
Rõ ràng một năm trước cô gái đó còn đi theo sau anh nói yêu anh, sao bỗng chốc đã yêu người khác rồi? Anh không tin, đây không phải sự thật, cô chắc chắn là cố ý chọc tức anh nên mới làm vậy.
Bình An thực sự bật cười, "Không phải chuyện gì cũng có thể mang ra đùa được đâu."
Lê Thiên Thần cứng nhắc cho rằng Bình An không phải tự nguyện làm bạn gái Nghiêm Túc, "Là anh ta ép buộc em đúng không? Bình An, anh ta không hợp với em đâu, bác Phương cũng sẽ không đồng ý cho hai người ở bên nhau đâu."
Nghiêm Túc lạnh lùng nhìn Lê Thiên Thần, nắm lấy tay Bình An, "Không cần phí lời với anh ta."
Ngay cả Phương Hữu Lợi cũng mang ra rồi, Lê Thiên Thần anh ta cũng chỉ có chút bản lĩnh đó thôi, ngay cả làm đối thủ của anh cũng không xứng.
"Bình An..." Lê Thiên Thần đưa tay muốn kéo Bình An lại.
"Giữa chúng ta dường như chưa đến mức có quan hệ có thể can thiệp vào việc kết bạn của đối phương nhỉ? Dù ba em có phản đối thì đó cũng là chuyện của chúng em, trước đây anh là trợ lý của ba em, bây giờ cũng chỉ là giám đốc chi nhánh, anh chỉ cần xử lý các vấn đề công sự của ba em là được rồi, chuyện riêng của nhà chúng em chưa đến lượt anh quản." Vị trí họ đang đứng cách sảnh tiệc không xa, lúc này lại là thời gian hoạt động tự do, không ít người sẽ đi lại, Bình An thoáng thấy mấy phu nhân quý tộc quen mặt đi ra từ góc rẽ liền cao giọng, kiêu kỳ nói với Lê Thiên Thần.
Sắc mặt Lê Thiên Thần lúc đỏ lúc trắng, anh tuy là trợ lý nhưng ở Phương thị chưa bao giờ có ai dám coi thường anh, nhưng vào khoảnh khắc này, anh cảm thấy tất cả sự kiêu ngạo của mình đều bị Bình An nhẹ nhàng đập nát chỉ bằng vài câu nói.
Mấy người phụ nữ đi ngang qua họ che miệng cười thầm, ánh mắt lại nhìn về phía Nghiêm Túc, ánh mắt là sự quyến rũ và khao khát trần trụi.
Họ đang cười anh... cười anh tự lượng sức mình, dám đi tranh giành phụ nữ với Nghiêm Túc! Lê Thiên Thần phẫn nộ nghĩ thầm, trong lòng đột nhiên hận Bình An sao lại đối xử với anh như vậy, một chút thể diện cũng không để lại cho anh.
Mục đích của Bình An đã đạt được, chẳng buồn dây dưa với Lê Thiên Thần thêm nữa, cô không ngoảnh đầu lại mà bước về phía sảnh tiệc, cô còn muốn đi làm quen thêm nhiều người trong giới, điều này rất có lợi cho việc cô sắp đăng ký công ty riêng của mình.
Nghiêm Túc tâm trạng cực tốt, vốn dĩ anh coi Lê Thiên Thần là đối thủ mạnh, giờ phát hiện đối thủ mạnh này thực ra chỉ như bã đậu, căn bản không đáng để anh tốn sức đối phó, coi anh ta là đối thủ còn là sỉ nhục chính mình.
Anh không thèm liếc nhìn Lê Thiên Thần lấy một cái, cất bước đi theo Bình An.
Lê Thiên Thần chỉ cảm thấy thế giới mà anh hằng duy trì củng cố bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ, người mà anh đinh ninh chắc chắn sẽ không rời bỏ mình là Bình An thực sự đã rời đi không chút lưu luyến, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì?
Bình An bước vào sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn, trung tâm sảnh đã trở thành sàn nhảy, các góc là những nhóm ba năm người đang trò chuyện vui vẻ, dịp này vốn dĩ là để giao thiệp làm ăn, có những người tham gia không nhất định vì từ thiện mà còn muốn tìm kiếm cơ hội kinh doanh ở đây.
"Phương tiểu thư, tối nay cô đẹp thật đấy." Một cô gái mặc lễ phục ngắn màu xanh đậm đi tới chào hỏi Bình An, Bình An nhận ra cô ấy, là phóng viên của một đài truyền hình nổi tiếng, tên là Chân Miêu Miêu.
Buổi tiệc từ thiện lần này cũng mời các báo đài tạp chí nổi tiếng trong nước tham gia, nên trong hội trường cũng có phóng viên, chỉ là đều là những người có tố chất cao, không giống như đám săn ảnh, vừa bắt được chút manh mối là viết bừa bãi, càng không bám riết lấy bạn để ép hỏi.
"Cảm ơn, Chân tiểu thư tối nay cũng rất quyến rũ." Bình An mỉm cười đáp lại, cố gắng giữ cho mình vẻ đường hoàng thong dong.
Chân Miêu Miêu nhìn vào cổ Bình An, cười lên, "Sợi dây chuyền này thực sự rất hợp với Phương tiểu thư."
Bình An ngẩn ra, đôi má hơi ửng hồng, đưa tay sờ vào mặt dây chuyền hình bồ công anh, những người khác cũng chú ý đến Bình An và Chân Miêu Miêu, liền đi về phía họ. Ban đầu chỉ định đến nịnh nọt làm quen với Bình An một chút, không ngờ lại nhìn thấy sợi dây chuyền vừa đấu giá xong đang ở trên cổ cô.
"Phương tiểu thư, lâu rồi không gặp, ơ? Đây chẳng phải là món đồ Nghiêm tổng giám đốc vừa đấu giá sao?" Có người hồ nghi hỏi.
"Sao lại ở trên người Phương tiểu thư nhỉ?" Giọng điệu của cô gái vừa nói đúng là đầy vẻ ngưỡng mộ ghen tị, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Bình An.
"Chắc không phải chỉ là giống nhau chứ, Nghiêm Túc đâu rồi, chẳng thấy người đâu." Ban đầu chỉ định đến chào hỏi Bình An một tiếng, không ngờ lại biến thành buổi hội thảo nghiên cứu dây chuyền.
Bình An ngượng ngùng nhìn về phía Chân Miêu Miêu đang bị ép sang một bên, những người đang vây quanh cô ríu rít này đều là những danh nhân có tiếng trong giới, sở thích lớn nhất đời là tìm một ông chồng có thể cung phụng cho họ tiêu xài, và Nghiêm Túc chính là lựa chọn hàng đầu của họ, giờ thấy trên người Bình An đeo sợi dây chuyền Nghiêm Túc vừa mới đấu giá xong, họ sao có thể không ghen tị đỏ mắt?
Chỉ là... bình thường cô và họ cũng không thân lắm mà, chẳng qua là bình thường gặp mặt ở các buổi tiệc thì chào hỏi một tiếng, cứ thế kéo cô lại hóng hớt chuyện riêng tư của cô, cô rất khó để tiếp tục giữ nụ cười đối đãi với họ.
Cô có chút bất lực, nhận ra ở bên Nghiêm Túc thực ra cũng không dễ dàng gì, ồ, đúng rồi, Nghiêm Túc đâu? Không phải đi cùng cô sao?
Bình An lúc này mới nhớ ra Nghiêm Túc chẳng biết đã đi đâu mất rồi, quay đầu lại nhìn, lại thấy anh đang cầm ly cocktail, đầy hứng thú nhìn cô bị vây đánh, biểu cảm đó nhìn thế nào cũng thấy đáng đòn.
Còn không mau đến giải cứu cô? Bình An lườm anh một cái.
Nghiêm Túc nhếch môi cười, thong thả bước tới, "Xin lỗi các vị, tôi còn muốn giới thiệu một người bạn cho bạn gái mình, xin phép đi trước."
Hôm nay vẫn là một chương, bận xong sẽ cộng thêm chương!