Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 34: Thương yêu (Hai chương hợp nhất)...

Người đàn ông mặc một chiếc áo trực chuy cổ giao lĩnh vạt lớn màu trắng trăng, đầu đội bố quán, vạt áo bốn phía viền đen, vậy mà lại là Liễu Dịch người đã hủy ước trước đó.

Liễu Dịch rõ ràng cũng không ngờ sẽ gặp nàng, thần sắc hơi ngẩn ra, ngay sau đó trên mặt lóe lên một tia áy náy, nhìn thấy bên cạnh nàng có một phu nhân đi cùng, Liễu Dịch cũng không tiện tiến lên bắt chuyện.

Nhị thái thái dẫn theo Chung Ly bái lạy trong chùa, đi dạo đến cuối cùng bà có chút mệt liền dẫn theo Chung Ly nghỉ ngơi một lát ở đình hóng mát bên cạnh.

Chung Ly nhìn cây ước nguyện không xa, cười nói: "Thẩm thẩm, người cứ nghỉ ngơi đi ạ, con đi ước nguyện một chút."

Chu thị khi còn là cô nương cũng từng treo thẻ ước nguyện, cười nói: "Đi đi."

Cây ước nguyện ở ngay đối diện đình hóng mát, đây là một cây cổ thụ nghìn năm, cành lá xum xuê, cành cây cứng cáp, hình dáng tựa như phượng hoàng tung cánh, mấy đứa trẻ nắm tay nhau mới có thể ôm hết.

Dưới bóng cây có mấy cô nương trẻ tuổi đang đứng, đều đang kiễng chân treo thẻ ước nguyện, Chung Ly đi đến dưới cây ước nguyện, quyên một ít tiền dầu đèn, đổi lấy ba tấm thẻ gỗ, nàng muốn ước ba điều ước, điều ước thứ nhất là cho Thừa nhi, thứ hai là cho Lão thái thái, thứ ba mới là cho bản thân mình.

Nàng nắn nót viết xong điều ước, thành tâm bái lạy mới treo thẻ ước nguyện lên cây ước nguyện. Lúc này, một tiểu sa di lại đi tới, tiểu sa di mới chỉ mười tuổi đầu, sinh ra đầu hổ não hổ trông rất đáng yêu.

Cậu bé hành lễ với Chung Ly nói: "Vị cô nương này, thí chủ phía trước nhờ tôi nhắn với cô một câu, cô có tiện nghe không ạ?"

Chung Ly hơi ngẩn ra, thuận theo ánh mắt của tiểu sa di nhìn về phía trước một cái, nhìn thấy bóng dáng của Liễu Dịch.

Liễu Dịch không qua đây nhưng trong mắt mang theo một tia áy náy.

Thấy Chung Ly gật đầu, tiểu sa di thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nói: "Vị thí chủ vừa rồi nhờ tôi xin lỗi cô, ngài ấy nói trước đây hủy ước là bất đắc dĩ, không thể đích thân xin lỗi luôn là điều hối tiếc của ngài ấy."

Chung Ly cũng hiểu Liễu Dịch chắc chắn bị đe dọa, nàng nhìn về phía Liễu Dịch, khẽ lắc đầu.

Tiểu sa di tiếp tục nói: "Vị thí chủ đó còn nói, lòng phòng người không thể không có, đối phương đã dám ra tay phá hoại việc làm ăn của cô thì có một ắt có hai, mong cô cẩn thận."

Tiểu sa di nói xong lại hành lễ một cái rồi mới xoay người rời đi.

Khi Chung Ly trở lại đình hóng mát, Nhị thái thái đã nghỉ ngơi gần xong, bà mỉm cười đứng dậy nói: "Đi thôi, đi xem nhân duyên chút nào."

Bà lần này tới mặc dù nói chủ yếu là vì Bùi Hình, nhưng không quên Cố Tri Tình, bà xem cho Cố Tri Tình đầu tiên, xem nhân duyên cần ngày tháng năm sinh, kết quả xem ra lại không như ý.

Nhị thái thái không khỏi thở dài một tiếng, gần đây Cố Tri Tình vẫn đang hờn dỗi, cả ngày nhốt mình trong phòng, tiết Thượng Tị cũng không ra khỏi cửa, nếu là trước đây Nhị thái thái đã sớm mủi lòng rồi, nghĩ đến sự tùy hứng làm bậy của nàng ta, bà mới hạ quyết tâm không đi xem nàng ta.

Bà bình phục tâm trạng một chút, lại báo ra ngày tháng năm sinh của Tiêu Thịnh, trong lòng bà Tiêu Thịnh ôn hòa lễ độ, lại tài học phi phàm, chắc chắn có nhiều quý nữ thích, hôn sự của hắn nhất định có thể thuận buồm xuôi gió, ai ngờ kết quả cũng không như ý.

Xem đến Bùi Hình cũng không thể nói là quá tốt, quả thực là người sau trắc trở hơn người trước, Nhị thái thái "ây" một tiếng, lúc này mới nhìn về phía Chung Ly: "Xem cho con chút nhé?"

Chung Ly cười nói: "Con thôi không xem đâu ạ, cứ thuận theo tự nhiên đi."

Tính cách nàng tuy nhu hòa nhưng lại là người có chủ kiến, Nhị thái thái cũng không miễn cưỡng nàng, khi trở về Hầu phủ đã gần trưa.

Biết rõ Lão thái thái nóng lòng muốn biết kết quả, Nhị thái thái trực tiếp đi đến Dưỡng Tâm Đường, Chung Ly lo lắng cho Thừa nhi nên về Trác Tinh Các.

Nhị thái thái sau khi đến Dưỡng Tâm Đường không hề nói thật với Lão thái thái, chỉ nói Bùi Hình và Tiêu Thịnh cuối cùng đều có thể tu thành chính quả, chỉ là cần thêm chút kiên nhẫn.

Lão thái thái nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Thịnh liên tiếp mấy ngày không hề bước ra khỏi thư phòng, buổi tối cũng ngủ lại thư phòng, ngày mười lăm tháng ba tổ chức điện thí, tổng cộng chỉ còn mười mấy ngày, gần đây hắn có thể nói là treo tóc lên xà nhà đâm dùi vào đùi, hắn tuy mơ thấy một số chuyện kiếp trước nhưng chỉ là những hình ảnh rời rạc, phần lớn còn liên quan đến Chung Ly, hắn hoàn toàn không rõ điện thí sẽ thi cái gì, lúc này hoàn toàn không dám lơ là, để chuẩn bị thi hắn thậm chí không còn quan tâm đến chuyện của Chung Ly nữa.

Buổi trưa khi Lưu Thuận qua đưa cơm cho hắn, thấy dưới mắt chủ tử đầy quầng thâm, người cũng gầy đi nhiều, nhất thời có chút xót xa, khuyên nhủ: "Thiếu gia, hay là nghỉ ngơi một chút đi ạ, điện thí tuy quan trọng nhưng không thể làm hỏng cơ thể."

Tiêu Thịnh cũng quả thực có chút mệt mỏi, đặt cuốn sách trong tay xuống.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt vào, trong phòng đầy ánh nắng, Tiêu Thịnh đứng dậy vươn vai một cái, bụi bặm dưới ánh nắng theo động tác của hắn khẽ bay lơ lửng.

Lưu Thuận bảo tiểu sai bưng một chậu nước sạch vào, vừa hầu hạ hắn rửa tay vừa bảo nha hoàn bày thức ăn, sợ cơ thể hắn không trụ vững Lão thái thái đặc biệt dặn dò nhà bếp làm cho hắn những món có dinh dưỡng, trên bàn có cả món mặn món chay, tổng cộng bốn món, còn có một bát yến sào.

Khi Tiêu Thịnh dùng bữa mới hỏi một câu về chuyện của Chung Ly: "Nàng ấy dạo này thế nào?"

Lưu Thuận vội vàng nói: "Nô tài luôn phái người canh chừng Trác Tinh Các, Chung cô nương gần đây luôn ở trong viện nhỏ, buổi tối không hề đi tìm Tam gia, nàng ấy gần đây cũng chỉ ra khỏi phủ hai lần, một lần là hôm nay đi chùa cầu phúc, một lần là tiết Thượng Tị, buổi sáng là theo Nhị thái thái giúp Tam gia xem mắt, buổi chiều là đưa tiểu thiếu gia đi chơi."

Tiêu Thịnh nghiêm túc nghe, khi nghe thấy hai chữ "xem mắt", động tác gắp thức ăn hơi khựng lại, những ngón tay rõ ràng khớp xương vô thức siết chặt đôi đũa: "Đã xem mắt rồi sao? Cô nương nhà ai?"

Chuyện Nhị thái thái thay Bùi Hình xem mắt không phải là bí mật, từ năm ngoái Tiêu Thịnh đã nghe loáng thoáng, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh.

Lưu Thuận cung kính trả lời: "Là xem mắt vào tiết Thượng Tị, là Trịnh Phỉ Lăng nhà họ Trịnh ở Kim Lăng, là người xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ."

Tiêu Thịnh không có ấn tượng gì với Trịnh Phỉ Lăng, tuy nhiên Trịnh gia truyền thừa nhiều năm, cô nương trong phủ quy củ tuyệt đối không kém, Trịnh Phỉ Lăng đã là người xuất sắc nhất thì chắc chắn là đoan trang giữ lễ, điển hình của tiểu thư khuê các.

"Kết quả thế nào?"

Lưu Thuận nói: "Tam gia đã khéo léo từ chối rồi ạ."

Tiêu Thịnh không hề ngạc nhiên, Bùi Hình xưa nay phóng đãng bất kham, ước chừng ghét nhất là những kẻ giữ lễ. Nghĩ đến chút chuyện đó giữa Chung Ly và Bùi Hình, Tiêu Thịnh thấy ngực nghẹn lại khó chịu, hồi lâu sau mỉa mai nói: "Hắn ngay cả cô nương Trịnh gia cũng nhìn không trúng, tự nhiên cũng không thể cưới nàng ấy."

Qua chuyện xem mắt này có lẽ có thể để nàng ấy nhớ đời một chút. Nàng ấy còn không nhìn rõ tình hình thì sau này có nàng ấy chịu khổ.

Tiêu Thịnh ăn đơn giản một chút liền bảo nha hoàn dọn khay thức ăn đi.

Trong phòng tây, Oanh Oanh và Đình Nhi đang nhìn nhau trân trối, từ khi bị Bùi Hình đuổi ra ngoài, hai người lại được Lưu Thuận sắp xếp ở phòng tây, tuy không thiếu ăn mặc nhưng thời gian này họ vô cùng buồn chán, trong sự buồn chán còn chứa đựng một nỗi lo lắng về tương lai chưa biết.

Oanh Oanh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, nũng nịu nói: "Hàn Vương chúng ta là không trèo cao nổi rồi, theo em thấy chúng ta hay là hảo hảo hầu hạ Tiêu công tử, trong phòng ngài ấy ngay cả một thông phòng cũng không có, hai chúng ta nếu có thể thành chuyện, ở lại bên cạnh ngài ấy dù sao cũng tốt hơn là bị ngài ấy tùy ý tặng cho người khác. Ai biết đối phương phẩm hạnh thế nào, có phải có sở thích quái đản gì không."

Hai người cùng từ Giang Nam qua đây, trên đường đi bao nhiêu ngày cũng đã sớm quen thuộc tính tình của nhau, vì là những mỹ nhân có phong cách khác nhau nên Oanh Oanh cũng không ghét Đình Nhi, thậm chí có cảm giác đồng bệnh tương lân.

Đình Nhi khá hướng nội, nghe vậy mới lý nhí nói: "Lưu đại nhân không phải đã nói chủ tử không cần chúng ta hầu hạ sao? Chúng ta có thể có cách gì chứ?"

Thấy nàng không thông suốt, Oanh Oanh có chút hận sắt không thành thép: "Cách tự nhiên là do người nghĩ ra, chúng ta nếu cứ tiêu hao thế này mãi thì kết cục chỉ có thể là bị tặng cho người khác."

Đình Nhi cũng không hy vọng lại bị tặng cho người khác, Tiêu Thịnh khí độ tốt, tướng mạo cũng tốt, nói là nhân trung long phụng cũng không quá, nếu có thể hầu hạ hắn tự nhiên là cực tốt.

Đình Nhi vẫn còn mơ hồ, Oanh Oanh đành phải ghé sát tai nàng nói một câu gì đó, mặt Đình Nhi từng chút từng chút nhuộm đỏ ửng, liên tục lắc đầu: "Chuyện này, chuyện này sao mà được?"

Oanh Oanh nói: "Sao lại không được? Chị mà có tướng mạo như em thì chị đã hành động từ lâu rồi, Tiêu công tử nhìn em bằng ánh mắt đó rõ ràng không phải là vô động vu trung."

Đình Nhi tự mình hiểu rõ, Tiêu công tử chẳng qua là thông qua nàng mà nhìn người khác mà thôi. Để nàng bắt chước Chung Ly, Lưu Thuận đã đưa nàng lén nhìn Chung Ly, hễ nghĩ đến trên đời vậy mà còn có nữ tử xinh đẹp đến nhường ấy, Đình Nhi liền nảy sinh một cảm giác tự ti.

Thấy nàng im hơi lặng tiếng, Oanh Oanh không nhịn được gõ đầu nàng một cái: "Ây, em đó, thế này đi, chúng ta trước tiên tìm Lưu Thuận nghe ngóng một chút xem Tiêu công tử muốn tặng chúng ta cho ai, đối phương nếu không có ác tập gì thì thôi, nếu thủ đoạn tàn độc thì em cứ thử xem? Chị bây giờ đều trông cậy vào em đấy."

Nàng nói hết nước hết cái mới khiến Đình Nhi nhận lời.

Sau khi Lưu Thuận đi ra liền nhìn thấy cửa phòng tây được đẩy ra, Đình Nhi dáng người thướt tha e thẹn gọi hắn một tiếng: "Đại nhân, có tiện nói chuyện một chút không ạ."

Đình Nhi đã bắt chước Chung Ly, khí độ tuy chỉ học được vài phần nhưng dáng vẻ thẹn thùng nhìn người như thế này có thể dễ dàng câu mất tâm hồn của đàn ông.

Lưu Thuận cũng không dám nhìn nhiều, vội vàng nói: "Đình Nhi cô nương gọi tôi là Lưu Thuận là được, tôi đâu phải đại nhân gì."

Hắn ma xui quỷ khiến thế nào liền đi đến trước mặt nàng. Hắn là tâm phúc của Tiêu Thịnh, tự nhiên rõ ràng dự định của Tiêu Thịnh, sau khi nước cờ dụ dỗ Bùi Hình không thông Tiêu Thịnh liền từ bỏ kế hoạch này, mua họ quả thực đã tốn không ít bạc, với tính cách vật tận kỳ dụng của Tiêu Thịnh tự nhiên sẽ không từ bỏ họ.

Cách sinh nhật của Đại hoàng tử chưa đầy một tháng, Tiêu Thịnh dự định đợi đến thọ thần của Đại hoàng tử sẽ dâng họ cho Đại hoàng tử.

Đại hoàng tử phong lưu thành tính, phụ nữ đã chơi qua không một trăm cũng phải mấy chục, theo hắn tự nhiên không tính là chỗ tốt, nói không chừng chỉ bị chơi đùa vài ngày hắn liền chán, lúc đó nhất định bị vứt sang một bên tự sinh tự diệt, muốn có được sự sủng ái của hắn đâu có dễ dàng gì? Trong phủ hắn có không ít mỹ nhân, kẻ giỏi tính kế tuyệt đối không chỉ có một, có thể chết lúc nào cũng không biết.

Cả hai nhất thời đều lo lắng cho tương lai của mình.

Thời gian chậm rãi trôi qua, Bùi Hình vì nhận được mật lệnh nên đã rời khỏi kinh thành, hắn đi một cái là mười ngày, những ngày này Chung Ly cuối cùng cũng được thả lỏng.

Nàng bên này vô cùng thong thả, Cố Tri Tình bên kia lại khổ không thấu, nàng bình thường hờn dỗi giận dỗi với mẫu thân thì mẫu thân nhiều nhất là phớt lờ nàng hai ngày liền sẽ qua dỗ dành nàng, ai ngờ lần này bà không những không dỗ nàng mà còn tìm cho nàng một mụ mụ dạy quy củ, nàng nếu dám cãi lại thì cơm cũng không có mà ăn, ban đầu Cố Tri Tình còn có thể gồng mình chống chọi, đói đến mức mắt xanh lè ra rồi mẫu thân cũng chưa từng qua xem nàng.

Nàng muốn đập cửa bỏ đi cũng sẽ bị nha hoàn chặn lại, tìm cha và tổ mẫu mách lẻo đều không thành.

Chu thị là sắt đá tâm can bắt nàng học quy củ, Cố Tri Tình bị giày vò đến mức gầy đi một vòng lớn, khóc thét mấy lần. Nếu không phải Chu thị không phải mẹ đẻ của nàng thì e rằng người nàng đâm hình nhân nguyền rủa cũng phải thêm một người nữa.

Ngày mười ba tháng hai này là sinh nhật Lão thái thái của Vũ An Hầu Phủ, Vũ An Hầu Phủ hiện giờ là Trịnh thị quản gia, chuyện lo liệu sinh nhật cho Lão thái thái cũng rơi lên đầu bà, mấy ngày trước bà đã bắt đầu lo liệu, trong phủ đều được bài trí lại một lượt, còn đặc biệt mời gánh hát của Lê Viên.

Trấn Bắc Hầu Phủ và Vũ An Hầu Phủ xưa nay đi lại gần gũi, Nhị thái thái cũng phải đi chúc thọ bà, cân nhắc đến việc Chung Ly đã hết tang kỳ bà còn mang theo Chung Ly, Cố Tri Tình cũng mang theo luôn.

Ban đầu Cố Tri Tình còn muốn hờn dỗi không qua đó, hễ nghĩ đến thủ đoạn của mụ mụ nàng thực sự sợ rồi, có thể ra ngoài trốn việc một ngày cũng coi như chuyện tốt, nàng lần này liền không hờn dỗi, ngoan ngoãn theo mẫu thân ra khỏi phủ.

Khi ngồi lên xe ngựa nàng cũng rất im lặng, trước đây nhìn thấy Chung Ly nàng còn giả vờ một chút, nay áp căn bản nửa lời lấy lòng cũng không có.

Không chỉ đối với Chung Ly như vậy, đối với Chu thị cũng như vậy.

Chu thị cố ý phớt lờ nàng, chỉ kéo Chung Ly nói chuyện phiếm, bà cười nói: "Con nhan sắc tốt, bộ xuân trang này mặc trên người con quả thực là xinh đẹp."

Chung Ly hôm nay mặc một bộ nhu quần màu xanh nhạt, choàng khăn, thắt lưng thắt dải lụa tết thành cung thao, trên cung thao treo một túi thơm hình nho quấn cành.

Làn da nàng trắng nõn như ngọc, trước đây mặc màu trắng đều mặc ra một vẻ tố nhã, nay một thân xanh nhạt đã làm nổi bật hoàn toàn vẻ rạng rỡ nhẹ nhàng trên người thiếu nữ.

Cố Tri Tình cũng không nhịn được nhìn nàng thêm vài cái, cái nhìn này liền không ngừng đố kỵ, khoảnh khắc này nàng thậm chí có chút oán trách tướng mạo của mẫu thân tại sao không bằng Chung thị, nàng nếu sinh ra đẹp hơn một chút thì mình cũng không đến mức bị Chung Ly lấn át.

Nàng chỉ thấy phiền lòng, tức đến mức hận không thể bịt tai nhắm mắt lại.

Xe ngựa lắc lư di chuyển, không lâu sau đã đến Vũ An Hầu Phủ, trước cửa Vũ An Hầu Phủ đã có quý khách tới, tiểu sai đang giúp sắp xếp xe ngựa, khi Chu thị dẫn theo Cố Tri Tình và Chung Ly xuống xe, quản sự phụ trách đón khách vội vàng nghênh đón.

Chu thị và Trịnh thị quan hệ tốt, quản sự đối đãi với bà so với đối đãi với quý khách thông thường thì nhiệt tình hơn nhiều, đích thân dẫn người vào trong mới tìm một nha hoàn dẫn đường.

Lão thái thái thích yên tĩnh, chỗ ở cũng hẻo lánh, đi vòng qua đình đài, lầu các còn cần băng qua hành lang dài, đi tiếp về phía trước là một rừng trúc, Tùng Vận Đường của bà ở phía sau rừng trúc, đi suốt quãng đường khá có cảm giác khúc kính thông u.

Lão thái thái của Vũ An Hầu Phủ cũng xuất thân danh môn, từ nhỏ đã đọc nhiều sách vở, bà đặc biệt thích sự hiên ngang và kiên cường của trúc, không chỉ ngoài viện trồng trúc mà tự mình còn đích thân trồng một rừng trúc trong viện.

Vừa bước vào liền thấy sảng khoái, dường như có thể ngửi thấy hương thơm của trúc.

Khi Nhị thái thái dẫn theo hai người vào trong, không khí trong phòng vô cùng náo nhiệt, lúc này các vị quý phụ đang khen Lão thái thái có phúc khí, người già rồi điều mong muốn nhất chính là một cơ thể khỏe mạnh, cơ thể bà vô cùng cứng cáp, lại con cháu vây quanh, nay còn bế được chắt trai, quả thực là phúc khí mà bao nhiêu người mơ ước không được.

Lão thái thái hớn hở, trên mặt luôn treo nụ cười.

Chu thị vừa vào, nụ cười trên mặt Lão thái thái vô thức thu liễm lại một chút, không khí hơi có chút gượng gạo.

Cũng không biết là ai đã truyền chuyện Trịnh Phỉ Lăng và Bùi Hình xem mắt ra ngoài, bao gồm cả chuyện Bùi Hình không nhìn trúng Trịnh Phỉ Lăng. Đây đối với cô nương nhà người ta tự nhiên là một loại tổn thương.

Trịnh Phỉ Lăng là một cô nương đặc biệt hiểu lễ tiết, sau khi vào ở Hầu phủ liền ngày ngày thỉnh an Lão thái thái, nàng cầm kỳ thi họa cái gì cũng tinh thông, rất được Lão thái thái tán thưởng, cộng thêm tính tình lại trầm ổn, rất có thể ngồi yên được nên nàng thường xuyên bầu bạn với Lão thái thái đánh cờ giải khuây.

Lão thái thái tự nhiên thích nàng, mấy ngày gần đây Trịnh Phỉ Lăng luôn u uất, Lão thái thái ít nhiều có chút xót xa, thế này chẳng phải nhìn thấy Chu thị liền nhớ đến Bùi Hình, nụ cười trên mặt đều nhạt đi nhiều.

Chu thị cũng có chút không tự nhiên, khổ nỗi giao tình của hai phủ đặt ở đó, Lão thái thái đại thọ bà không thể không qua đây.

Bà bảo nha hoàn dâng hậu lễ lên, lại bảo Cố Tri Tình và Chung Ly thỉnh an Lão thái thái, trong lòng Lão thái thái cũng rõ ràng Chu thị không hề làm sai chuyện gì, cũng không cố ý bày sắc mặt, dịu lại tâm trạng liền cười nói: "Các người có thể qua đây là ta đã rất vui rồi, còn tặng hậu lễ làm gì."

Chu thị cười nói: "Là một chút tâm ý của chúng con ạ."

Bà lại nói lời chúc thọ, Cố Tri Tình và Chung Ly cũng chúc thọ một phen, Lão thái thái nhìn nhìn Cố Tri Tình, mỉm cười khen một câu: "Con bé này lại xinh đẹp hơn rồi."

Khen xong bà mới nhìn về phía Chung Ly, cái nhìn này bà liền sững sờ, vừa rồi bà còn đang oán trách Bùi Hình có mắt không tròng trong lòng, chỉ thấy cả kinh thành đều không có cô nương nào có thể sánh bằng Trịnh Phỉ Lăng, ai ngờ giây tiếp theo vậy mà nhảy ra một người.

Thiếu nữ một thân nhu quần màu nhạt, trên đầu chỉ cắm một chiếc trâm ngọc, đứng sừng sững ở đó, chỉ là mỉm cười nhạt thôi đã làm rạng rỡ cả căn phòng.

Quả thực là nhất tiếu khuynh thành, nhị tiếu khuynh quốc.

"Vị này là?" Chưa đợi bà hỏi xong bà liền gõ đầu một cái, cười nói, "Đây là con gái của Chung thị phải không? Trên người có bóng dáng của nàng ấy, cô nương nhỏ này sinh ra thật tốt, vậy mà còn xinh đẹp hơn Chung thị mấy phần, có phải chuyên nhặt ưu điểm của cha mẹ để kế thừa không?"

Chung Ly thẹn thùng mỉm cười, ngại ngùng cụp mắt xuống: "Lão thái thái quá khen rồi ạ."

Vì lời khen ngợi của Lão thái thái, những phu nhân khác cũng không nhịn được nhìn nhìn Chung Ly thêm vài cái, có những phu nhân đã gặp nàng một lần ở trong cung, mặc dù vậy lúc này vẫn không nhịn được quan sát thêm mấy cái.

Nàng thực sự quá đẹp, khuôn mặt nhỏ cũng trắng nõn nà như trứng gà bóc, ngay cả họ là nữ tử cũng không nhịn được muốn đưa tay nặn một cái.

Cố Tri Tình lại âm thầm hờn dỗi, chỉ thấy Chung Ly quả thực là quá đáng ghét, chẳng phải dựa vào một khuôn mặt mới mỗi lần xuất hiện đều trở thành tiêu điểm của mọi người sao? Nếu không có khuôn mặt này xem nàng còn đắc ý cái nỗi gì!

Nàng gần như muốn bóp nát chiếc khăn tay trong tay.

Lý Minh Thiến là một cô nương rất thực thà, nhìn thấy Chung Ly liền cười cong đôi mắt, còn vẫy vẫy tay với Chung Ly, kéo nàng đến bên cạnh mình.

Trịnh Phỉ Lăng đã bình phục tâm trạng, mỉm cười chào hỏi Chung Ly.

Trịnh thị vô tình liếc nhìn Chung Ly một cái, nói với Lý Minh Thiến và Trịnh Phỉ Lăng: "Các cô nương đều ham chơi, cũng không ngồi yên được, các con đưa Tri Tình bọn họ ra vườn sau dạo chơi đi."

Bà là cố ý đuổi Chung Ly đi, tránh để lại có quý phụ nào nhìn trúng Chung Ly muốn đến Chung phủ cầu hôn, hôm qua con trai út còn nói với bà lời muốn cầu cưới Chung Ly.

Trịnh thị xưa nay nuông chiều con trai, hắn không phải đích trưởng tử, không cần kế thừa gia nghiệp, sau này chỉ cần sống vui vẻ là được, Chung Ly cũng chỉ là thân phận kém một chút, đơn luận tài mạo, phẩm hạnh thì cũng xứng với con trai bà.

Chung Ly hoàn toàn không rõ Trịnh thị đã nảy sinh ý định cầu hôn, cũng hoàn toàn không rõ sự xuất hiện hôm nay của nàng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho nhiều phu nhân.

Khi trở về Trác Tinh Các đã là giờ Thân, xã giao thực sự không phải là một việc nhẹ nhàng, Chung Ly chỉ thấy hôm nay cười đến mức mặt đều cứng đờ rồi.

Nàng rất mệt rất mệt, sau khi trở về phòng liền đi lên sập nằm một lát, Thừa nhi ôm mèo nhỏ đi vào, nhìn thấy tỷ tỷ ngủ rồi cũng không dám làm phiền nàng, cậu bé cũng leo lên sập, khuôn mặt nhỏ cọ cọ tỷ tỷ, dựa vào nàng ngủ thiếp đi.

Lúc này, Bùi Hình đang trên đường trở về, hắn đi một cái là mười ngày, mấy ngày nay chỉ thấy chất lượng giấc ngủ đều kém đi nhiều, rõ ràng khi ở kinh thành cũng không phải ngày ngày tìm nàng, khi bận rộn cũng từng mấy ngày không gặp, lần này rời kinh vậy mà đột nhiên hoài niệm mùi hương trên người nàng.

Bùi Hình làm xong việc liền cưỡi ngựa chạy nhanh trở về kinh thành, vội vã trở về, khi vào cổng thành trời vẫn đã hoàn toàn tối sầm xuống.

Kinh thành có chợ đêm, trên phố hiện giờ rất náo nhiệt, do trên phố có không ít người nên hắn xuống ngựa, đi ngang qua một sạp hàng nhỏ hắn liếc mắt nhìn thấy một đôi hoa tai hồng ngọc, tim hắn không khỏi động một cái, trong đầu vô thức hiện lên vành tai trắng nõn của nàng.

Nàng dường như chưa từng đeo hoa tai.

Bùi Cảnh giao dây cương cho Tần Hưng, mua đôi hoa tai này, trên sạp hàng không có mấy món đồ tốt, những đôi hoa tai khác cũng có đính đá quý nhưng màu sắc và độ bóng đều không đủ đẹp.

Bùi Hình không mua.

Khi trở về Trác Tinh Các, bước chân hắn vô thức nhanh hơn một phần.

Trong Trác Tinh Các, Chung Ly đã đi nghỉ rồi, nàng ban ngày mệt cả ngày nên ngủ cũng hơi say, khi Bùi Hình đi vào nàng thậm chí không nghe thấy tiếng bước chân.

Nàng bị đau mà tỉnh, tai nóng rát, đau dữ dội, khi mở mắt ra đối diện là đôi mắt đen láy của Bùi Hình, trong tay hắn đang cầm một chiếc hoa tai hồng ngọc, nhìn thấy nàng tỉnh cũng không nói lời nào, tiếp tục đeo hoa tai cho nàng.

Tai của thiếu nữ nhỏ nhắn đáng yêu, lại trắng nõn nà, đeo hoa tai chắc chắn đẹp. Bùi Hình chỉ là đem hoa tai hồng ngọc ướm thử bên tai nàng thôi đã thấy khá là cảnh đẹp ý vui rồi.

Hắn đeo hai cái không đeo được liền có chút phiền, lông mày đều nhíu lại.

Lỗ tai của Chung Ly là xỏ từ lúc nhỏ, nàng đã nhiều năm không đeo, lúc này đã bị bít lại rồi, bị hắn đâm mạnh như vậy nàng đau đến mức nước mắt rưng rưng, rất muốn mắng người.

Nàng vội vàng đưa tay ấn tay hắn lại: "Tam thúc, để cháu tự làm."

Bùi Hình cũng không từ chối, ngáp một cái, ném hoa tai cho nàng, sau đó liền đi tắm rửa, Chung Ly cầm hoa tai có chút khó xử, nếu muốn đeo nàng cần xỏ lại lỗ tai, đêm hôm khuya khoắt nàng buồn ngủ đến mức mắt đều mở không ra, lúc này thực sự không muốn giày vò.

Nàng không xỏ, khi Bùi Hình đi vào nàng đã cất hoa tai đi rồi, thấy Bùi Hình nheo nheo mắt nàng mới lộ ra một tia cười: "Ngày mai cháu đeo cho Tam thúc xem có được không ạ? Hoa tai hồng ngọc hợp với bộ nhu quần màu hải đường đó, tối mai cháu mặc cho Tam thúc xem."

Bùi Hình uể oải nhìn nàng, đâu có nhìn không ra sự lấy lệ của nàng.

Hắn bỗng nhiên có chút phiền, lạnh lùng ra lệnh: "Đeo ngay bây giờ."

Chung Ly nhìn hắn một cái, đôi môi hồng mím lại, cuối cùng vẫn hạ giọng mềm mỏng dỗ dành: "Tam thúc, cháu mệt quá, ngài thương xót A Ly một chút có được không?"

Đáy mắt thiếu nữ lộ ra một tia mệt mỏi khó nhận ra, Bùi Hình đi đường hai ngày mới chạy về đều không mệt như nàng.

Sự không vui trong mắt hắn ngược lại tan biến đi một ít, hắn đưa tay nặn nặn cằm nàng, nặn xong không buông, cười như không cười nói: "Thương xót là cái thứ gì? Đau thế này có được không?"

Hắn nói xong liền hôn lấy môi nàng, nhẹ nhàng cắn cắn.

Má Chung Ly không khỏi nóng lên, lông mi vô thức run rẩy.

"Hửm? Hay là muốn Tam thúc đau thế này?" Tay hắn trượt xuống, nụ hôn rơi trên cổ nàng.

Cơ thể Chung Ly khẽ run, vành tai đỏ đến mức gần như nhỏ máu, nhỏ giọng nói: "Ngài, ngài đừng như vậy."

Giọng nói thiếu nữ vừa mềm vừa ngọt, mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.

Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Mang Thai, Ta Chạy Trốn Khỏi Long Quân Phản Diện
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện