Bà ta ôm lấy đầu, gào thét: "Cái chết của chị không liên quan đến tôi, đều tại chị đã ngáng đường tôi!"
Năm đó, trong cung lan truyền tin đồn mẫu hậu khi còn sống đã tư thông với thị vệ. Ta hiểu rõ con người bà, bà tuyệt đối không bao giờ làm ra những chuyện như vậy.
Kế hậu cuối cùng cũng khai ra tất cả. Năm đó mẫu hậu bắt gặp bà ta lén lút qua lại với một kẻ thuộc tộc Chu Tước hạ đẳng. Để che giấu sự việc, bà ta đã đánh thuốc mê mẫu hậu.
Đến khi phụ đế nhận được tin báo và chạy tới nơi, chỉ thấy mẫu hậu đang nằm cùng tên thị vệ kia. Phụ đế không tin lời mẫu hậu, ra lệnh cấm túc bà.
Mẫu hậu của ta vì muốn chứng minh sự trong sạch của mình mà đã chọn cách tự vẫn. Ta dùng Hồi Ức Kính ghi lại từng lời nói, hành động của kế hậu, đề phòng lúc bà ta tỉnh lại lại lật lọng, tráo trở.
Ta đem chuyện này bẩm báo với phụ đế. Người cảm thấy vô cùng hổ thẹn với mẫu hậu, lập tức phế bỏ ngôi vị của kế hậu. Để bù đắp cho ta, người khôi phục thân phận đích công chúa, còn Tử Anh thực chất chỉ là huyết mạch của phế hậu và tên Chu Tước hạ đẳng kia.
Điểu tộc vốn coi trọng huyết mạch nhất. Phụ đế nể tình cha con nhiều năm, chỉ giáng Tử Anh xuống làm bình dân, ả không còn là công chúa của Điểu tộc nữa.
Ta trở lại Long cung gặp Tử Anh. Sắc mặt ả ngày càng tiều tụy, ngoại trừ cái bụng mỗi lúc một lớn thì dung mạo chẳng còn vẻ tinh xảo như trước. Ả đang uống thuốc dưỡng thai, nói là do Long hậu đặc biệt chuẩn bị cho ả.
Ta nâng cằm ả lên, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Muội muội, ta đến để truyền ý chỉ của phụ đế. Giờ đây muội không còn là công chúa Điểu tộc nữa mà chỉ là một kẻ bình dân, còn ta đã khôi phục vị thế đích công chúa rồi."
Gương mặt ả tràn đầy vẻ kinh ngạc: "Không thể nào! Ta mới là đích công chúa! Ngươi đã làm gì mẫu hậu của ta? Ngươi lừa ta, phụ đế sẽ không đối xử với ta như vậy!"
Ta giẫm mạnh lên tay ả, ngửa mặt cười dài: "Thiện ác cuối cùng cũng có báo ứng. Mẫu hậu ngươi hại chết mẫu hậu ta, tất cả những chuyện này đều là quả báo mà bà ta phải nhận lấy."
Ả khẽ nhếch môi: "Tỷ tỷ à, tỷ vẫn còn ngây thơ quá. Ở Long cung này, long duệ là quan trọng nhất. Ta không còn là công chúa thì đã sao? Chỉ cần ta bình an sinh hạ long tử, Huyền Dạ sẽ là Thái tử của Long cung, tỷ không đấu lại ta đâu."
Ta ôm lấy Huyền Mặc, khẽ hỏi: "Phu quân, chàng có thấy thiếp quá tàn độc không?"
Chàng vuốt ve khuôn mặt ta, dịu dàng đáp: "Không đâu, nương tử, là bọn họ đã làm tổn thương nàng trước. Mẫu hậu ở trên trời có linh thiêng, nhìn thấy những gì nàng làm chắc chắn sẽ được an lòng."
Phế hậu tuy đã bị phế truất, nhưng ta cảm thấy hình phạt đó vẫn còn quá nhẹ nhàng. Mẫu hậu ta cả đời quang minh lỗi lạc, là một hiền hậu được con dân Điểu tộc kính trọng, vậy mà lại chết dưới mưu hèn kế bẩn của bà ta. Bà ta sống tạm bợ đến tận bây giờ, ngồi lên ngôi vị kế hậu, tất cả đều là thứ bà ta đánh cắp được.
Ta hạ độc vào thức ăn của bà ta. Đó là loại kịch độc của Điểu tộc do chính tay ta điều chế, ngoại trừ ta ra không ai có thể giải được. Độc này không gây chết người ngay lập tức, nhưng sẽ khiến bà ta đau đớn thấu xương tủy, mỗi ngày đều như bị vạn kiến đục khoét. Bà ta sẽ phải sống trong đau khổ cả đời này để chuộc lại tội lỗi của mình.
Ta đưa Huyền Mặc đến trước mộ mẫu hậu. Giờ đây nỗi oan đã được rửa sạch, mẫu hậu có thể đường hoàng bước vào từ đường của Điểu tộc. Ta nắm lấy tay Huyền Mặc: "Mẫu hậu, Vân nhi đã báo thù cho người rồi. Đây là Huyền Mặc, là phu quân của con, người ở dưới suối vàng có thể yên tâm rồi."
Sau khi bái tế, chúng ta trở về Điểu tộc. Phụ đế dường như già đi mười tuổi, người nghẹn ngào: "Vân nhi, trước đây là phụ đế sai rồi, phụ đế có lỗi với hai mẹ con con."
Tử Anh chuyển dạ sớm. Huyền Dạ mấy ngày trước đi bình định loạn Đông Hải, đến nay vẫn chưa về. Phụ đế ra lệnh cho chúng ta trở lại Long cung.
Nhớ lại kiếp trước, thời điểm này Huyền Dạ đang dây dưa với công chúa Ma tộc là Huyễn Minh. Cái gọi là loạn Đông Hải chẳng qua chỉ là cái cớ để hắn được ở bên Huyễn Minh mà thôi.
Tử Anh sinh non, lại gặp ca khó sản. Nghĩ lại kiếp trước ta cũng rơi vào tình cảnh tương tự, chẳng lẽ bát thuốc an thai kia có vấn đề? Nhưng Tử Anh nói đó là do đích thân Long hậu ban cho.
Trong lòng ta dấy lên nghi hoặc. Huyền Mặc từng nói Long hậu trước đây đối xử với chàng rất dịu dàng, nhưng kể từ sau sinh nhật trăm tuổi của chàng, mọi thứ đều thay đổi, bà ta bắt đầu khắt khe với cả Huyền Dạ. Rõ ràng là anh em cùng một mẹ sinh ra, tại sao sự khác biệt lại lớn đến thế? Chẳng lẽ thân phận của Long hậu có vấn đề?
Ta đem chuyện này nói với Huyền Mặc, dù sao đây cũng là đại sự. Đợi Tử Anh sinh xong, chúng ta sẽ âm thầm điều tra.
Bà đỡ nói ngôi thai của Tử Anh mãi không thấy xuống, đề nghị cho uống thuốc giục sinh: "Bẩm báo Long đế, qua tay lão thân này đã có hàng ngàn, hàng vạn long thai được hạ sinh an toàn."
Long hậu cũng nói năm xưa bà ta cũng sinh con như vậy, sẽ không có vấn đề gì. Long đế đồng ý cho uống thuốc giục sinh. Hết bát này đến bát khác được đổ vào rồi lại trào ra, Tử Anh dần lịm đi vì kiệt sức.
Nhớ lại kiếp trước khi ta sinh nở, ả ta bế long thai của mình đến trước giường ta khoe khoang: "Tỷ tỷ, cái thứ trong bụng tỷ không phải là thai chết lưu đấy chứ? Nếu không sinh ra được, tỷ làm sao ngẩng đầu lên nổi ở Long cung này? Muội muội tốt như ta đây đến để giúp tỷ một tay."
Ả cố tình kích động ta: "Sau này, bảo bối của ta sẽ là Long Thái tử tôn quý nhất. Tỷ tỷ dù có sinh hạ long tử cũng không bằng ta được, ta sinh một lần mười đứa, đứa nào cũng cao quý, còn con của tỷ chỉ xứng đáng quỳ dưới chân con ta mà cầu xin thôi."
Ta cắn răng xé rách góc chăn, liều mạng sinh hạ long thai, không ngờ lại là một quả trứng đen sì. Huyền Dạ vừa nhìn thấy đã muốn vứt đi, ta liều chết bảo vệ quả trứng đó. Sau khi nở ra, nó là một con hắc giao. Dù vậy, đó vẫn là đứa con do ta dứt ruột đẻ ra.
Còn một đứa trẻ khác bị Huyền Dạ nhẫn tâm mổ bụng lấy ra, cũng là một quả trứng đen kịt. Những đứa con của ta, sau khi ta bị rút gân lột xương, cũng bị chúng tàn nhẫn rút long gân, tháo long cốt, lột sạch long lân.
Kiếp này, ta nhất định phải bảo vệ tốt các con của mình.
Đề xuất Huyền Huyễn: Hôm Nay Chưa Biến Thành Thú Bông