Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 163: Đã đến thì cuối cùng cũng đã đến……

Chương 163: Điều Đã Đến Rốt Cuộc Cũng Đến…

Ngài vốn đã sớm đoán trước được mà…

Cớ sao Hầu Cửu Hoàng Thúc vốn lạnh lùng vô tình lại có thể đem lòng thương xót một nữ nhân?

Ấy vậy mà trong lòng dự liệu một việc, song khi mắt thấy tận mục lại là câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

“Tại sao lại là nàng?” Đôi môi mỏng manh của y nhẹ nhếch, cuối cùng vẫn kiên quyết hỏi ra câu ấy, giọng đầy hận thù.

Tại sao lại nhất định là nàng?

Trong thiên hạ lắm nữ nhân, sao y lại chọn Lăng Thư Thư làm người?

Y rất muốn thẳng thắn tra cứu vị Cửu Hoàng Thúc oai hùng sáng ngời kia, nhưng cuối cùng vẫn giữ lại chút tỉnh táo.

Sau đó, mắt của Sở Quân Ly khẽ đỏ rực, khuôn mặt nhuộm đỏ lộng lẫy như máu.

Trên suốt đoạn đường, y nhìn cặp đôi tay trong tay, hành xử thân mật như một, lòng ghen đến điên cuồng.

Những ký ức xa xăm mà y từng xem nhẹ, thậm chí đã lãng quên bỗng từng chút lần tràn về trong tim mình...

Lăng Thư Thư theo sát theo sau y nhiều năm, ký ức dài dòng ấy nhiều đến nỗi y không thể phớt lờ, cũng không thể buông bỏ.

Hoá ra, giữa họ đã từng xảy ra bao chuyện như thế.

Thế mà Sở Cửu Khanh chỉ mới quen nàng hơn một tháng.

Sao nàng bên cạnh Sở Cửu Khanh lại luôn nở nụ cười rạng rỡ, dáng vẻ duyên dáng e ấp, lại ngược lại với y thì vô tâm lãnh khốc, lời nói như dao lạnh lùng?

Điều y không thể chịu đựng nhất chính là dáng vẻ Lăng Thư Thư dường như hết mực yêu say Sở Cửu Khanh ấy.

Sao có thể như thế?

Họ mới quen bao lâu, sao đã có thể say đắm sâu sắc đến thế, không thể thiếu bên cạnh?

Sao lại có thể vượt qua những năm tháng y từng trải cùng nàng?

Y vốn không muốn tin điều ấy.

Ấy vậy mà trải qua bao ngày tháng, sự thật đều hiển hiện, y dường như đành phải tin.

Hai vị nam nhân dung mạo tuyệt mỹ, dáng vẻ cùng lạnh lùng như băng giá, đứng đối diện nhau giữa ánh trăng ngập tràn, sắc mặt ai lạnh hơn ai...

Hắc y nam tử ẩn mình trong bóng tối thở dài: Điều phải đến rốt cuộc cũng đã đến…

Tam Hoàng Tử Sở Quân Ly nhiều năm qua ở kinh thành được người người kính ngưỡng, tán tụng, sống cuộc đời an nhàn thỏa ý.

Dù là chuyện tình cảm cùng phong lưu, hay sách lược chính trường, y là kẻ luôn hào hứng mãnh liệt nhất.

Giờ đây sự việc đã như thế, y hoàn toàn yêu mà không hay biết.

Chia cắt không đứt, lý trí không minh bạch...

Sau khi đánh mất mới hối hận muộn màng, nếu nhận ra thì sẽ cay đắng nhường nào.

Lãnh Phong chỉ mong rằng sau này hai người đừng đến nỗi tay đánh nhau.

“Tại sao?” Sở Cửu Khanh lặp lại ba chữ ấy, lạnh lùng nhìn về phía ánh mắt nhuộm đỏ đầy hung tợn của Sở Quân Ly, cười nhạt một tiếng, trên mặt thoáng hiện nét lạnh lùng chưa từng thấy: “Sở Quân Ly, ngươi không có tư cách hỏi câu này.”

Mấy chữ “không có tư cách” như mũi dao xé toang tận cùng thần kinh kiên chịu của Sở Quân Ly, lý trí trong phút chốc hầu hết sụp đổ.

Khuôn mặt vốn thanh tú như sương sớm giờ méo mó xấu xí, đôi mắt đỏ chằng chịt những mạch máu, đáng sợ vô cùng.

“Tại sao ta không có tư cách?”

“Nàng là người ta yêu, ta lấy gì không có tư cách?”

“Ta từ nhỏ ngưỡng mộ ngươi, xem ngươi là vị Hoàng Thúc kính mến nhất, còn ngươi thì sao?”

Sở Quân Ly càng nói giọng càng trở nên kích động, mặt mày đỏ bừng, mắt rực máu gào thét: “Ngươi bây giờ làm gì?”

“Ngươi cùng người thương của chính cháu mình câu kết với nhau!”

“Thiên hạ lắm nữ nhân, cớ sao lại nhất định muốn cùng Lăng Thư Thư ở bên nhau?”

Lời giận dữ, chất vấn khiến người nghe không khỏi đau lòng.

“Nói đủ rồi chăng?”

Sở Cửu Khanh ánh mắt sầm uất, nét mặt vốn lạnh lùng trở nên quyết liệt có phần tàn nhẫn.

Sở Quân Ly bị ngọn lửa lạnh buốt sắc bén trong ánh mắt ấy cùng thế uy áp tỏa ra từ thân thể làm cho giật mình run rẩy.

Lập tức tỉnh táo thêm phần, lý trí dần được gom lại.

Chỉ là trong mắt vẫn còn đỏ au, sâu trong đôi mắt lộ rõ vầng lệ.

Sở Cửu Khanh lạnh lùng nhìn Sở Quân Ly, giọng nói khắc nghiệt lẫn vài phần mỉa mai: “Sở Quân Ly, ngươi nên hiểu, giữa hai người sớm đã không còn quan hệ.”

“Chính là ngươi... trước mặt mọi người... đã từng đẩy nàng ra.”

“Dù nay nàng cùng ai ở bên, cũng chẳng liên quan đến ngươi.”

Tim Sở Quân Ly đau nhói, sắc mặt sầm tối nghiêm trọng, miệng mở ra nhưng đột nhiên không nói nên lời, bao lâu chẳng thể thốt ra từ nào.

Sao lại ra nông nỗi này?

Tại sao y lại từ chối hôn nhân gả gấm?

Nàng vốn nên là vợ y…

Giờ phút này, y vừa hận vừa hối…

Sở Quân Ly không biết nói gì, chỉ cảm thấy tâm như bị thú dữ mài xé mãnh liệt, đau đớn đến gần như co giật, sắc mặt trắng bệch thêm.

Đó là điều hối hận nhất đời y từng làm!

Mỗi lần nghe nhắc đến, hận thù trong lòng lại dâng đầy hơn một phần.

Sở Cửu Khanh lạnh lùng nhìn mặt mày khốn khổ của Sở Quân Ly, nụ cười thoáng hiện trên khóe môi, nhẹ nhàng khinh bỉ: “Sao vậy, giờ muốn nối lại tình xưa rồi hả?”

Lâu rồi mới cất tiếng, giọng trầm đục: “Ta thừa nhận, trước kia ta quá tự tin, mấy năm qua nàng cứ ngồi ở sau lưng ta, ta dần quen và càng ngày càng xem nhẹ sự hiện diện cùng những hi sinh của nàng.”

“Đó là ta không biết trân trọng, lạnh nhạt nàng, nhiều lần lăng nhục nàng, vốn tưởng bản thân phiền nàng, song khi nàng quay lưng bỏ đi, ta mới vỡ lẽ ta đã thích nàng từ lâu.”

Nói tới đây, Sở Quân Ly nhắm mắt lại, mở ra thấy thêm phần kiên quyết và quyết tâm.

“Cửu Hoàng Thúc, ta thích Lăng Thư Thư, thật lòng thích.”

Sở Cửu Khanh trên mặt hiện nụ cười lạnh lùng không che dấu, khẽ nhếch khóe môi, cười lạnh: “Vậy thì sao? Giờ ngươi thấy nàng bên người khác mới nhớ đến nàng tốt đẹp?”

“Sở Quân Ly, ngươi không cảm thấy chuyện nói yêu giờ như quá muộn sao?”

Sở Quân Ly ánh mắt mờ đi: “Ta biết, giờ có chút muộn, nhưng vẫn kịp.”

“Cửu Hoàng Thúc, ngươi lâu không ở kinh thành, không biết nàng từng yêu ta đến mức nào.”

Sở Cửu Khanh hoàn toàn im lặng, toàn thân tỏa ra khí lạnh càng mãnh liệt.

Sự yên lặng của y khiến tâm trạng vốn u uất trong lòng Sở Quân Ly nhẹ nhõm hơn nhiều.

Y tiếp tục nói: “Đôi mắt nàng xinh đẹp lạ thường, to và sáng, thuần khiết trong trẻo, mỗi lần nhìn ta đều mê say, yêu thương rạng ngời...”

“Nàng luôn thích trốn vào các góc khuất, lén lút nhìn ta, giả vờ tình cờ chạm mặt...”

“Nàng còn tưởng ta không biết, kỳ thực mỗi lần đều là ta phát hiện sớm nhất, chỉ giả vờ không biết để trêu nàng thôi.”

“Hồi đó nàng ngây thơ, tươi sáng, thuần khiết không tì vết, mọi tâm tư đều biểu lộ trên gương mặt.”

Sở Quân Ly nói dần dần, ánh mắt vô tình hiện chút hoài niệm, nét mặt lộ rõ nụ cười.

Hai tay dưới mảnh tay áo Sở Cửu Khanh nắm chặt thành nắm đấm, trên mặt ý sắc yên bình tựa mặt hồ trầm lặng, lặng lẽ nghe y lời chứa chan hoài niệm, không hề ngắt lời.

Đề xuất Hiện Đại: Trọng Sinh Thập Niên Bảy Mươi, Ta Cùng Nàng Tiểu Thư Giả Hoán Đổi Lương Duyên
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện