Chương 147: Ác độc chiếm hữu dục tựa như ma quỷ hàng phục

Chương thứ một trăm bốn mươi bảy: Chỉ là lòng sở hữu trỗi dậy mà thôi---“Ngươi ngoan, gọi huynh...” giọng của Sở Cửu Khanh trầm thấp, khàn đặc đến mức khó nghe.Lăng Thư Thư khẽ hỏi: “Huynh?”Sở Cửu Khanh đáp: “Ừ, huynh đây rồi.”“Ngươi thật ngoan, gọi thêm vài lần nữa được chăng?”Lăng Thư Thư e thẹn đáp: “Được...”“Huynh... huynh...”“Huynh...”...Hơi thở của Sở Cửu Khanh dần nặng nề...Đôi mắt Lăng Thư Thư mơ màng, gò má đỏ hồng tựa bông...
BÌNH LUẬN