Chương 131: Thì ra là chàng, vẫn luôn là chàngSở Cửu Khanh thuận thế ôm nàng vào lòng, ánh mắt dịu dàng như nước, nhìn nàng chan chứa yêu thương và say đắm.Chàng khẽ cười, cất lời, giọng trầm khàn đến lạ: “Nàng có sợ ta chăng?”Lăng Thư Thư lắc đầu, đôi mắt trong veo, chân thành, tựa hồ nước trong vắt đến đáy, lại như vầng trăng rằm sáng ngời.Nàng thuần khiết, mỹ lệ như vậy, đối với Sở...