Chương 1151: Việc này tuyệt đối không thể dung túng
Họ cho xua đi hai người Tâm Diện và Tưởng Bội Cầm là vì không thể nói chuyện này ngay trước mặt họ.
Một nhân viên nói: “Xem tưởng là chuyện nhỏ, nhưng thật ra đây là vấn đề về phẩm cách.”
“Việc này tuyệt đối không thể khoan dung. Nếu người phẩm cách như vậy xuất hiện trong đoàn tháp tùng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.”
Một người khác liền tiếp lời: “Ta đồng ý, nhất định phải tìm ra người đó. Nếu để mặc không giải quyết, xảy chuyện ai cũng không thể chịu trách nhiệm.”
Họ đã bàn bạc xong, lần lượt có người gọi điện xong trở lại, chuẩn bị thu dọn hành lý đi ăn cơm.
Nhưng khi họ bước vào, phát hiện trưởng phòng Giang và vài vị giáo viên phụ trách việc đào tạo đều đang ở đó.
Có người hỏi: “Trưởng phòng Giang, các thầy cô sao đều ở đây vậy?”
Trưởng phòng Giang quan sát biểu hiện của từng người bước vào: “Ai là người cuối cùng rời phòng đào tạo?”
Mọi người nhìn nhau, đều nói lúc rời đi vẫn còn người phía sau.
Giáo viên Tiêu đưa cho mọi người một tờ giấy: “Các ngươi hãy viết ra người còn ở lại trong phòng đào tạo trước khi rời đi, hoặc ai có thể chứng minh mình không phải người cuối cùng ra về cũng được.”
Mọi người lúc này mới có linh cảm chuyện này không đơn giản, có người cố vươn cổ nhìn vào phòng đào tạo, liền thấy mực đổ dưới chỗ ngồi của Tưởng Bội Cầm.
Nhưng vẫn không rõ chuyện gì xảy ra, vì không muốn gây sự chú ý nên không ai lên tiếng, chỉ ghi trong giấy họ cùng rời đi với ai, lúc đó trong phòng còn ai.
Khi tất cả người trở lại đều ghi xong, giáo viên Tiêu nói: “Được rồi, các ngươi đi ăn trước, lát nữa chúng ta sẽ bàn tiếp chuyện này.”
Mọi người tản ra đi đến nhà ăn từng nhóm, trên đường còn bàn tán đoán biết chuyện gì xảy ra.
Sau khi họ ra khỏi, vài vị giáo viên liền theo kế hoạch chia nhau hành động.
Tâm Diện và Tưởng Bội Cầm đang ăn cơm, thì nghe mọi người thảo luận chuyện vừa xảy ra rồi bước vào nhà ăn.
Có người thân thiết với hai người, mang cơm tới rồi lại hỏi: “Hai người có biết chuyện trong phòng đào tạo vừa rồi không?”
Hai người đều gật đầu, nhưng không nói gì.
Người đó thấy họ không muốn nói chuyện, cũng nhớ bài giảng giáo viên từng đề cập lúc đào tạo nên không hỏi thêm nữa.
Khi mọi người trở lại phòng đào tạo thì thấy không chỉ có trưởng phòng Giang và mấy vị giáo viên, mà còn có hai người mặc cảnh phục. Không khí có phần nghiêm trọng, tất cả người đều giữ thái độ thận trọng.
Trưởng phòng Giang nhìn mọi người ngồi vào chỗ: “Mọi người đừng quá khách sáo, chỉ cần hợp tác với hai đồng chí công an trong phần hỏi đáp là được.”
Chỉ nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng có tiến triển. Trưởng phòng Giang cùng hai đồng chí công an nhỏ tiếng bàn luận một lúc, sau đó giáo viên Tiêu đọc tên một vài người: “Người nào được gọi tên, mời theo ta vào phòng làm việc một chuyến.”
Trong số đó có Tâm Diện và Tưởng Bội Cầm.
Những người bị gọi tên vào phòng làm việc, được mời vào phòng bên trong để hỏi cung riêng.
Nửa tiếng sau, kết quả được đưa ra.
Bởi ai cũng biết rằng cuối cùng chỉ có mười người được theo đoàn đi công tác nước ngoài, nên mọi người đều là đối thủ cạnh tranh.
Người đã ra tay với Tưởng Bội Cầm cùng một người tên Tống Tiểu Thu là vì ba người trong thời gian qua thành tích biểu hiện tương đương nhau.
Đặc biệt là Tưởng Bội Cầm và Tống Tiểu Thu nghe báo cáo có thế mạnh giống nhau.
Người kia sợ rằng về sau sẽ tụt lại, nên nghĩ ra cách này.
Làm họ không thể xem ghi chú để ôn tập, tâm trạng bị ảnh hưởng, có thể buổi kiểm tra ban đêm sẽ có sai sót, khiến thành tích của cô ta nổi trội hơn.
Quả thật người đó rất toan tính, đợi khi một phần học viên ra về rồi mới đi.
Lúc đó trong phòng đào tạo còn khá nhiều người, cô ta còn chào mấy học viên rồi mới rời đi. Nhưng sau khi ra ngoài không đứng xếp hàng gọi điện mà nói với một người bạn đi cùng muốn đi vệ sinh, nhờ xếp chỗ cho.
Còn cô ta thì tìm chỗ khuất lánh núp, xác nhận hết người trong phòng đào tạo đã ra về, rồi vội vàng thực hiện việc mình đã nghĩ trước đó.
Sau đó chạy nhanh tìm đường tắt, chen vào hàng gọi điện vì biết nếu lỡ hôm nay nữa thì sẽ không còn cơ hội.
Hồi trước khi ở trường thi vòng loại, mọi người vội vàng thu xếp đến đây để đào tạo khép kín, không kịp giải quyết chuyện cá nhân.
Tới đây chỉ được giáo viên cho nghỉ hai tiếng hôm nay.
Để mọi người làm thư, hoặc nếu có điều kiện thì xếp hàng gọi điện báo tin về nhà.
Bởi trong số hơn hai mươi người này, dù cuối cùng chỉ mười người được đi theo đoàn, nhưng mười người còn lại cũng không bị giải tán mà được giao nhiệm vụ đón tiếp khách ngoại quốc.
Cho nên sau khi kết thúc đào tạo, ngoài mười người sẽ đi nước ngoài ngay buổi tối, số còn lại vẫn phải ở lại chờ lệnh.
Giáo viên Tiêu chỉ cho mọi người hai tiếng để gửi tin về nhà, tránh gia đình lo lắng.
Chẳng ai ngờ, lại có người lợi dụng lúc này gây chuyện mâu thuẫn.
Đề xuất Huyền Huyễn: Các Sư Đệ Đều Là Đại Lão, Vậy Ta Chỉ Có Thể Bật Hack
[Luyện Khí]
Truyện khá hay, tuy nhiên nhà dịch dịch hơi bị ẩu, xưng hô giữa các nhân vật loạn cả lên, tên của các nhân vật cũng nhầm lên nhầm xuống, làm cho lúc đọc bị mất hứng dễ sợ.
[Nguyên Anh]
Trả lờiTruyện thuộc top bên Trung. Để mình làm lại bản dịch thử.
[Luyện Khí]
Chương này đăng nhầm truyện rồi Ad ơi!