Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 357: Ôm cây đợi thỏ

Chương 357 ôm cây đợi thỏ

Quả nhiên, Đường Mạt còn chưa ngồi xuống đất được bao lâu thì cửa tiệm kim khí bên ngoài đã vang lên tiếng gõ.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, trong lòng Đường Mạt còn nghĩ một chút, trước tiên loại trừ khả năng mấy con Dị thú ngoài kia biết gõ cửa.

Sau đó mới xác định có lẽ đúng là tấm băng rôn mà thím Hoa viết đã phát huy tác dụng.

Thật ra tuy Đường Mạt không nhìn thấy người nào trên phố, nhưng kỳ thực mỗi ngày số đội ngũ đi qua đường này không hề ít, chỉ là nếu đã chọn băng qua, đương nhiên phải chờ lúc trên đường không có ai mới đi ra.

Dù sao người trong đội cũng đông, dùng thức ăn để đút nhục long, chi phí cho một lần băng qua đường cũng rất lớn.

Đương nhiên không ai muốn để người ngoài chiếm tiện nghi của mình, hơn nữa nếu có người ngoài ở đó thì cũng rất dễ khiến đám hồng nhãn nhục long chuyển sự chú ý sang bọn họ, gây ra thương vong không cần thiết.

Đường Mạt giành đứng dậy mở cửa trước thím Hoa, cửa vừa hé ra một khe nhỏ đã bị người bên ngoài dùng sức kéo bật ra.

“Có bao nhiêu đồ ăn, mau lấy ra đây, lên đường.”

Bên ngoài cửa là một gương mặt đầy râu ria, trông hung thần ác sát.

“Mau lên, đừng lề mề nữa, không còn thời gian đâu.”

Đội ngũ dùng để đút nhục long thì thông thường đều chỉ cho rất ít thức ăn, một chút thức ăn đó đại khái cũng chỉ đủ để lũ luôn há cái miệng máu tanh kia yên tĩnh vài phút.

“Con mẹ nó các người có thể nhanh lên được không! Đúng là cho mặt mũi quá rồi.”

Tên râu quai nón sốt ruột muốn đi, thấy người bên trong vẫn không nhúc nhích thì nóng nảy bẻ cửa định xông vào.

Lúc đẩy cửa ra, hắn nhìn qua đám người bên trong, toàn phụ nữ với trẻ con, nên nói chuyện càng không hề khách khí.

“Chúng tôi không đi nữa.”

Không biết từ lúc nào thím Hoa đã xuất hiện bên cạnh Đường Mạt, dùng tay đẩy cửa, muốn đóng lại lần nữa.

“Các người muốn chết à! Dám chơi tao!”

Tên râu quai nón nhìn thấy nội dung trên băng rôn mới gõ cửa chuẩn bị vào dẫn người giàu đi, ai ngờ lại bị chơi một vố, uổng công lãng phí gần một phút đồng hồ, phải biết rằng bây giờ thời gian đều đổi bằng thức ăn, mỗi một giây đều vô cùng quý giá.

“Người giàu” là cách mà mấy kẻ cầm đầu các đội ngũ gọi những người nộp thức ăn để gia nhập đội, nghe cũng khá ngắn gọn dễ hiểu.

Tên râu quai nón cảm thấy mình bị trêu đùa, trên tay tăng thêm sức chuẩn bị xông thẳng vào.

Dám treo băng rôn tìm đội, chắc chắn trong tay phải có lương thực dư, bọn họ không đi cùng hắn cũng không sao, chỉ cần lấy được đống lương thực đó là được, còn đỡ phiền hơn.

Lúc này tên râu quai nón đã nảy sinh ý định giết người cướp của, đã tốn thời gian rồi thì đương nhiên không có lý nào lại đi một chuyến tay không.

Chỉ với mấy người phụ nữ trẻ con trong căn phòng này, xử lý bọn họ chẳng phải chỉ mất vài giây sao.

Thấy sắc mặt tên râu quai nón thay đổi, thím Hoa lập tức cảm nhận được nguy hiểm, sức trên tay càng lớn hơn, dùng toàn bộ sức lực cơ thể ghì chặt cửa không cho hắn xông vào.

Đại Bảo cũng là đứa trẻ rất biết nhìn tình hình, thấy không ổn liền lập tức đặt Nhị Bảo sang một bên, chạy tới giúp mẹ chặn cửa.

Sức lực của thím Hoa rất lớn, sức lực của Đại Bảo cũng không giống một đứa trẻ sáu bảy tuổi.

Nhưng dù vậy, sức của hai mẹ con vẫn nhỏ hơn nhiều so với tên râu quai nón đầy cơ bắp kia, mắt thấy cánh cửa sắp bị đẩy bung ra rồi.

Đúng lúc này, phía sau cánh cửa dường như đột nhiên có thêm một nguồn sức mạnh, “rầm” một tiếng, cửa lại bị đóng sập lại.

Đường Mạt tay chân cực kỳ nhanh nhẹn, ngay khoảnh khắc cửa đóng lại liền chốt khóa bên trong.

“Khốn kiếp!”

Bên ngoài vang lên tiếng chửi bới om sòm.

Cánh cửa này thật ra cũng không quá chắc chắn, nếu tên râu quai nón thực sự muốn xông vào thì chỉ một lát là có thể tháo tung nó ra.

Nhưng bọn chúng không có nhiều thời gian như vậy, đám nhục long đã được đút bằng thức ăn, sau vài phút sẽ lại trở về trạng thái đói khát.

Tên râu quai nón nhìn thấy Đường Mạt và mấy đứa trẻ bên trong đều có bộ dạng vàng vọt gầy yếu, cảm thấy cho dù có xông vào thì số thức ăn ở đây chưa chắc đã đáng giá bằng việc lại đi đút nhục long một lần nữa, như vậy thì không đáng.

Thế là sau khi cân nhắc trong lòng, hắn quả quyết từ bỏ chỗ này, dẫn người nhanh chóng rời đi.

Nghe thấy người bên ngoài cuối cùng cũng đã rời đi, lúc này thím Hoa mới dựa vào cửa chậm rãi ngồi xuống đất.

Vừa rồi chị đã dốc hết toàn bộ sức lực của cơ thể, may mà, may mà lại bình an vượt qua một kiếp.

“Mẹ, mẹ không sao chứ?”

Thấy mẹ như vậy, Đại Bảo sợ hãi vô cùng, vội ngồi xổm xuống lấy từ trong túi ra một viên kẹo Đường Mạt vừa cho mình, định nhét vào miệng thím Hoa.

“Mẹ không ăn, con giữ lại đi.”

Thím Hoa giữ tay con trai lại.

“Con để mẹ ngồi một lúc là được, ngoan nào, con đi chơi với em gái trước đi.”

Trên mặt thím Hoa vẫn gượng cười, tay xoa đầu Đại Bảo.

Đường Mạt biết, nụ cười trên gương mặt thím Hoa lúc này hoàn toàn là cố gượng ra vì sợ con trai lo lắng.

Vừa rồi cô đã dùng tinh thần lực kiểm tra qua tình trạng cơ thể của thím Hoa.

Tình trạng cơ thể thím Hoa rất kém, hoàn toàn khác với vẻ ngoài mà chị thể hiện ra, căn bản không khỏe mạnh cường tráng như nhìn từ bên ngoài.

Thật ra nghĩ lại cũng biết, thím Hoa dẫn theo hai đứa trẻ sinh tồn bên ngoài.

Đứa lớn cần ăn, thím Hoa gần như giữ lại toàn bộ thức ăn cho Đại Bảo, bản thân chẳng nỡ ăn gì, đói đã trở thành trạng thái bình thường.

Đứa nhỏ cần bú sữa, thím Hoa vốn đã không hấp thu được bao nhiêu dinh dưỡng, lại còn ngày ngày cho con bú, truyền dinh dưỡng trong cơ thể ra ngoài.

Mỗi ngày giữ lại chút tinh lực để chạy trốn còn không đủ, lại còn phải nuôi sống hai đứa trẻ, chỉ nghĩ thôi Đường Mạt đã thấy đây căn bản không phải là nhiệm vụ mà người bình thường có thể hoàn thành.

Trong tình huống như vậy mà thím Hoa vẫn có thể luôn giữ đầu óc tỉnh táo cùng tâm thái lạc quan, thật sự không phải chuyện dễ dàng gì.

“Thím Hoa, lại đây, cháu đỡ thím qua bên kia nghỉ.”

Đường Mạt đỡ cánh tay thím Hoa dìu chị vào trong, bên trong có đệm sofa, dù sao cũng thoải mái hơn nhiều so với ngồi dưới đất.

Tay Đường Mạt vừa chạm lên cánh tay thím Hoa, một luồng tinh thần lực lặng lẽ truyền vào trong cơ thể chị.

Thím Hoa chỉ cảm thấy sau khi được con bé Kiều Cẩn này đỡ, cơ thể bất giác như nhẹ nhõm đi không ít, cảm giác đau nhức cùng choáng váng trước đó dường như đều biến mất.

Thím Hoa không biết vì sao lại xuất hiện tình trạng thần kỳ như vậy, chỉ cảm thấy có lẽ là mình hợp với con bé Kiều Cẩn này, sự yêu thích trong lòng đối với cô lại sâu thêm vài phần.

Đợi đến khi thím Hoa ngồi lên tấm đệm sofa mềm mại, chị chỉ cảm thấy mọi khó chịu trên người dường như đều khỏi hết, cơ thể dễ chịu không tả nổi, như thể lại có thể chạy thêm mười cây số nữa, trong lòng mừng rỡ, vui vẻ nắm chặt tay Đường Mạt không buông.

Đường Mạt vốn không quen có tiếp xúc cơ thể với người khác, vừa rồi đi đỡ thím Hoa cũng chỉ để tiện truyền tinh thần lực hơn thôi.

Bây giờ bị nắm tay thì hơi không quen, nhưng cũng không hề phản cảm.

Bàn tay của thím Hoa rất thô ráp, nhưng lại rất ấm áp.

Điều này khiến Đường Mạt nhớ tới trước đây, trước đây lúc Lâm Di một mình vừa trông coi siêu thị vừa chăm sóc cô cũng là như vậy, đôi bàn tay thô ráp từng tết tóc cho cô, giặt quần áo nấu cơm cho cô, đó là đôi tay dịu dàng nhất trên thế gian.

(Hết chương)

Đề xuất Trọng Sinh: Mẫu Thân Muốn Dùng Địch Địch Úy Gội Đầu Cho Điệt Nhi
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện