Chương 224 Người lạc quan
“Chị có thể cho em ăn một miếng bánh quy này không?”
Cô gái nhỏ thèm thuồng nhìn gói bánh quy mốc mà Đường Mạt vừa nhận được, hỏi rất thẳng thắn.
“Em không lấy không đâu, em có thể chia cho chị chút nước để đổi!”
“À đúng rồi, em tên là Cố Di Nhu, chị tên là gì?”
Còn chưa giới thiệu mình tên gì đã đòi ăn bánh quy của người ta, mặt Cố Di Nhu hơi đỏ lên vì ngượng.
Đây cũng là lần đầu tiên cô làm chuyện ngửa tay xin đồ ăn, nhưng cô bị nhốt ở đây đã mấy tháng rồi, suốt ngày chỉ ăn thứ thịt bốc mùi đó, thật sự quá nhớ mùi vị bánh quy.
“Chị tên Đường Mạt. Đổi bằng nước sao?”
Đường Mạt hứng thú hỏi.
“Em không có chiếm lợi của chị đâu, ở đây nước rất quý! Đừng thấy có một chậu nhỏ, đây là nước của chị cho tối nay và cả ngày mai. Bất kể là để uống hay để dùng đều nằm hết trong đó rồi.”
Sợ Đường Mạt tưởng mình muốn lợi dụng, Cố Di Nhu vội giải thích.
“Vậy em cho chị nước rồi, em dùng cái gì?”
Đường Mạt không ngờ số nước này không chỉ là nước uống, mà ngay cả nước sinh hoạt cũng phải lấy từ đó, đừng nói giặt quần áo, chỉ sợ ngay cả rửa mặt mọi người cũng không nỡ.
“Em uống ít đi một chút là được! Với lại ở đây sạch sẽ quá cũng chẳng có ích gì.”
Cố Di Nhu nhìn trái nhìn phải, rồi ghé sát vào tai Đường Mạt, lén nói nhỏ.
“Càng sạch, đến tối lại càng nguy hiểm.”
Trên mặt Cố Di Nhu hiện lên vẻ sợ hãi, như thể đến tối sẽ xảy ra chuyện gì rất đáng sợ.
Đường Mạt nhìn gương mặt cô gái, đúng là có hơi lem luốc.
Nhưng chút bẩn đó hoàn toàn không che được nét thanh thuần tú khí trong ngũ quan.
Xem ra Cố Di Nhu cũng giống cô, là người bị Hổ ca giữ lại để làm quà, tạm thời chưa bị đụng tới.
Ngoại hình khí chất của Cố Di Nhu rõ ràng khác hẳn những người khác ở đây, nổi bật hẳn lên, hơn nữa vì cô vẫn chưa từng bị kéo ra ngoài lần nào, nên đám phụ nữ ở đây đều có sự thù địch tự nhiên với cô.
Cùng chịu khổ chịu nạn, nhưng phụ nữ lại thích làm khó phụ nữ.
Sự xuất hiện của Đường Mạt khiến Cố Di Nhu vui đến phát điên, cũng mặc kệ Đường Mạt có đồng ý hay không, trực tiếp chuyển chăn gối của mình sang chiếc giường cạnh Đường Mạt.
Hai người ở cùng góc này, như thể tự nhiên vạch ra ranh giới với đám phụ nữ phía ngoài.
Sau khi dọn đến gần Đường Mạt, Cố Di Nhu lại líu ríu kể cho Đường Mạt rất nhiều chuyện ở đây.
Giống như đem hết những lời chưa được nói ra suốt mấy tháng qua mà nói hết.
Từ lời Cố Di Nhu, Đường Mạt cũng hiểu rõ hơn về nơi này.
Chị Linh là một trong những người tình của đầu mục băng nhóm này là Hổ ca, phần lớn thời gian đều ở trong nhà kho trông chừng đám phụ nữ này.
Chỉ có rất ít thời gian mới ra ngoài, ví dụ như lúc này.
Vì vốn đã nhiều tuổi, lại thường xuyên ở trong kho, ít có cơ hội gặp Hổ ca, nên bây giờ cũng không còn được sủng ái như trước.
Người phụ nữ hiện giờ bên cạnh Hổ ca là từ trong nhà kho đi ra, nghe nói trước Mạt thế là một ngôi sao nhỏ.
Thế nên tất cả lửa giận của chị Linh đều trút hết lên đám phụ nữ ở đây, chỉ cần có chút gì không vừa lòng, nhẹ thì đánh chửi, nặng thì tối đến sẽ chọn ra những người chị ta ghét nhất kéo ra ngoài tiếp khách, mà còn là tiếp những vị khách vừa già vừa xấu vừa bẩn.
Bởi vậy khi chị Linh ở đây, mỗi người trong kho đều rất cẩn thận.
Sợ mình làm sai chuyện gì, nói sai câu gì.
Ở đây một ngày chỉ phát một bữa cơm, nhưng cũng có vài con đường khác có thể có được thêm thức ăn và nước.
Ví dụ như tối đến bị chọn kéo ra ngoài “kiếm tiền” cho tổ chức.
Lại ví dụ lúc phát cơm quyến rũ mấy tên đàn ông đưa cơm, chỉ cần được dẫn ra ngoài, lúc trở về tay thể nào cũng nhiều thêm chút gì đó.
Cố Di Nhu ở đây đã mấy tháng, tuy chưa từng bị kéo ra ngoài, nhưng về cơ bản mọi chuyện ở đây cô đều đã hiểu rõ.
Đến lúc này Đường Mạt mới biết, mấy căn nhà cao cấp hơn nằm giữa kho và khu nhà đàn ông ở dùng để làm gì.
Là nơi cho đám đàn ông bên ngoài tìm vui.
Hổ ca đúng là không đơn giản, một bên dùng trẻ con để ăn vạ kiếm tiền, bên kia lại dùng phụ nữ để kiếm tiền.
Hai cái kho này, một kho nhốt trẻ con, một kho nhốt phụ nữ, tất cả đều là công cụ kiếm tiền của hắn.
Điều khiến Đường Mạt thấy đáng sợ hơn là Hổ ca còn rất am hiểu lòng người.
Từ sau khi chị Linh rời đi, đám phụ nữ đều tụ tập lại nói chuyện, cuộc sống ở đây khô khan vô vị, thứ có thể nói cũng chỉ là khoảng thời gian ngắn ngủi được ra ngoài của bọn họ.
Đường Mạt để ý quan sát cuộc trò chuyện của họ, phát hiện tuy những người phụ nữ này ban đầu đều bị ép buộc đưa vào, nhưng giờ đã chia thành hai loại.
Một loại là những cô gái giống Cố Di Nhu, vô cùng sợ hãi bài xích chuyện tối đến bị gọi ra ngoài, phần lớn đều ít nói, co ro trên giường mình, cũng không tham gia vào cuộc trò chuyện của mọi người.
Trên mặt ai cũng là vẻ sợ hãi hoảng loạn, tất nhiên ngoại trừ Cố Di Nhu vô tư này, người chưa từng bị hại nên vẫn giữ được vẻ ngây ngô.
Còn một loại khác là những người đã quen với cuộc sống như thế này, thậm chí còn hy vọng mình được gọi ra ngoài nhiều hơn, để có thể ăn no hơn.
Đó chính là chỗ lợi hại của Hổ ca,
Mỗi lần phụ nữ được gọi ra ngoài ban đêm đều được đặc cách cho một chậu nước đầy để làm sạch cơ thể và khuôn mặt.
Sau khi xong việc còn được thưởng một bữa ăn no.
Thậm chí có vài người biểu hiện tốt, biết làm người ta thích, biết ăn diện, Hổ ca còn sẽ sủng ái một chút, rồi cho thêm đồ ăn.
Rõ ràng đang tự xem mình là hoàng đế.
Chính vì những ân huệ nhỏ như vậy, những người phụ nữ đã cam chịu số phận giống như mắc hội chứng Stockholm, bắt đầu vứt bỏ liêm sỉ và sự kiên trì ban đầu của mình, nghĩ cách làm sao để mình dễ được chú ý hơn.
Biết đâu mình biểu hiện đủ tốt, đủ chịu đựng, một ngày nào đó được gã đàn ông nào để mắt tới thì có thể rời khỏi cái kho này thì sao?
Tiền lệ như vậy không phải là không có.
Bất kể là Hổ ca hay khách tới đây đều từng có tiền lệ đưa người phụ nữ mình thích ra ngoài sống.
Chính những tiền lệ đó đã mang lại hy vọng vô tận cho đám phụ nữ kia, khiến họ hoàn toàn sa đọa xuống vực sâu.
Đường Mạt không thể lên án những người phụ nữ như vậy, ai cũng chỉ muốn sống tiếp, muốn sống tốt hơn mà thôi.
Trong Mạt thế ăn thịt người này, không ai có thể đứng trên cao điểm đạo đức mà phán xét người khác.
Cuối cùng Đường Mạt vẫn đưa hết hộp bánh quy đó cho Cố Di Nhu, cả nước và miếng thịt cũng đưa luôn cho cô.
Bản thân cô sẽ không ăn mấy thứ đó, vứt đi cũng tiếc, vậy xem như trao đổi lấy thông tin cô ấy nói cho mình biết vậy.
Thấy Đường Mạt hào phóng như vậy, Cố Di Nhu ngược lại càng ngượng hơn.
Kiên quyết chỉ lấy hai miếng bánh quy, một miếng cẩn thận tự ăn, còn một miếng thì cất kỹ.
“Đồ ăn ở đây khó kiếm lắm, nước cũng cực kỳ quý, cho dù bây giờ chị không đói, ngày mai cũng phải ăn.”
Cố Di Nhu kiên quyết không chịu lấy thêm gì nữa, ngược lại còn dặn Đường Mạt thêm một lần.
Đường Mạt thấy cô như vậy thì cũng không nói thêm gì, chỉ tò mò vì sao cô lại cất miếng bánh quy còn lại đi.
“Em để dành cho em gái.”
Nhắc đến em gái, lần đầu tiên trên mặt cô gái lạc quan này lộ ra vẻ buồn bã.
(Kết thúc chương này)
Đề xuất Hiện Đại: Vợ Tôi Và Người Tình Trong Mộng Đã Cùng Nhau Đi Vào Cõi Chết