Chương 217 Tiệc mừng công
Việc cập nhật của Dị thú đồ giám có thông báo trên đồng hồ ID.
Lúc này, bất kể là người đã tham gia trận chiến hôm nay, hay những người ở trong thành hoàn toàn không biết tình hình chiến đấu bên ngoài, tất cả mọi người đều nhìn những chủng loại Dị thú được cập nhật với đẳng cấp cao hơn, trong lòng dâng lên một trận bi thương.
Vũ trụ là dao thớt, bọn họ là cá thịt.
Trong lòng ai cũng rõ, vốn dĩ đã sinh tồn gian nan, theo cấp bậc Dị thú nâng cao, về sau sẽ càng ngày càng khó khăn hơn.
Ai có thể nói rõ, rốt cuộc là thực lực của con người tăng nhanh hơn, hay đẳng cấp của Dị thú nâng cao nhanh hơn?
Giống như một cuộc chạy đua, tử vong vĩnh viễn ở phía sau bám riết lấy bạn như hình với bóng.
Những ngày tháng thực sự đáng sợ mới chỉ vừa bắt đầu.
Khi Đường Mạt về đến nhà, Tiểu Đào đang đi vòng vòng quanh Lâm Di và Dương Dương trong phòng khách.
Vừa thấy Đường Mạt và Tinh Tinh bước vào, cô bé lập tức chạy tới hỏi tình hình bên ngoài.
Vì thực lực yếu ớt nên cô bị Đường Mạt sắp xếp ở nhà trông chừng.
Nhưng giữa chừng, ngay cả Tinh Tinh cũng bị gọi đi tham gia chiến đấu, còn mình thì vẫn chẳng giúp được gì cho Mạt Mạt, điều này khiến Tiểu Đào sinh ra hoài nghi rất lớn về chính mình.
Ôn Kiến Thư và Lý Hiển quay về theo Tần Lĩnh xử lý công việc phía sau, nên Đường Mạt tự mình dẫn Tinh Tinh về nhà.
Bây giờ trên người cô toàn là máu của đám Dị thú kia, bẩn chết được, phải nhanh chóng về tắm rửa thay quần áo mới được.
“Mạt Mạt!”
Lâm Di thấy con gái cả người đầy máu trở về thì sợ đến nhảy dựng, lập tức bật dậy khỏi sofa, bước nhanh tới.
“Mẹ, con không sao, đây không phải máu của con.”
Đường Mạt lùi lại vài bước, vừa nói vừa bịt mũi.
Máu của Dị thú có một mùi rất kỳ quái, khiến những người gần như vẫn đang ăn thịt nuôi và thực vật như bọn họ rất không quen.
Thịt Dị thú tuy có thể ăn, nhưng phần lớn mùi vị và khẩu cảm đều rất tệ, người có chút quyền thế và năng lực sẽ không ăn chúng.
Đương nhiên nếu là Dị thú cấp đủ cao, ăn vào càng tốt cho tố chất cơ thể, vậy thì người ta cũng chẳng còn để ý mùi vị nữa.
Nói thực tế hơn một chút, giờ cho dù có bảo mọi người ăn phân có thể tăng thực lực, thì số phân trên đời này cũng chẳng đủ dùng.
Sau khi báo cho cả nhà biết báo động khẩn cấp bên ngoài đã được giải trừ, Đường Mạt liền nhanh chóng lẻn vào phòng mình.
Tắm rửa thật kỹ lại thay một bộ đồ khác, cô mới rốt cuộc cảm thấy mình sống lại rồi.
Sau khi Đường Mạt ra ngoài, Tinh Tinh lại nối tiếp chạy vào tắm.
Tinh Tinh là một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết, bình thường rất thích sạch sẽ, toàn tự liếm lông.
Nhưng lần này Tinh Tinh cũng toàn thân đầy máu, chỉ có thể dùng nước để tắm.
Đường Mạt ngồi trên giường, vừa dùng khăn lau tóc, vừa nghĩ về đòn cuối cùng của mình lúc nãy.
Đó là lần đầu tiên cô dùng kỹ năng lá bùa hộ thân kia, không ngờ lại thành công ngoài dự kiến.
Cô cũng không ngờ mình thật sự có thể ngưng tụ ra mấy người tí hon giống hệt mình, còn cầm cùng một loại vũ khí với mình.
Mặc dù thực lực của mỗi người tí hon vẫn chưa đủ mạnh, nhưng cô tin chỉ cần sau này tinh thần lực tiếp tục tăng lên và vận dụng ngày càng thuần thục, uy lực của những người tí hon đó nhất định sẽ càng lúc càng lớn.
Loại bùa hộ thân này về cơ bản có thể đảm bảo bản thân được bảo vệ rất nhiều khi phải chịu công kích tập thể.
Tăng mạnh năng lực tác chiến đơn lẻ của Đường Mạt, một người tương đương một đội ngũ, đại khái chính là như vậy.
Còn cả nhát búa cuối cùng đó, đó là lần đầu tiên Đường Mạt thật sự sử dụng cây búa này.
Sau khi dung hợp tinh thần lực quang cầu, lúc cầm cây búa này Đường Mạt đã nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Cô ước tính sơ qua, dùng năm hiệp cơ bản là không có vấn đề.
Hơn nữa uy lực của cây búa còn mạnh hơn cô tưởng, lúc cô rót tinh thần lực vào mới phát hiện, ngay cả tinh thần lực sau khi dung hợp tinh thần lực quang cầu của mình, cây búa đó cũng có thể hoàn toàn dung nạp được.
Hơn nữa...
Đường Mạt nhớ lại cú bật nhảy trước đó từ trên người Dị thú.
Khi ấy gần như toàn bộ tinh thần lực của cô đều đang phóng ra ngoài, cú nhảy đó xa hơn trong tưởng tượng rất nhiều, lúc ấy cô chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Cô có thể cảm nhận được đó là công lao của tinh thần lực, có lẽ...
Nếu sau này cô thử thêm nữa, có lẽ thật sự có thể bay lên cũng chưa biết chừng.
Nghĩ đến khả năng thậm chí có thể bay lên được, chính Đường Mạt cũng bị dọa giật mình.
Có lẽ tư duy trước đây của cô vẫn quá cứng nhắc, những chiêu thức mới mà tinh thần lực có thể sáng tạo ra còn nhiều hơn rất nhiều so với tưởng tượng của cô.
Ngay khi Đường Mạt vừa kết thúc việc tổng kết lại trận chiến này, Ôn Kiến Thư lên gõ cửa.
Ôn Kiến Thư vừa xử lý xong công việc còn lại ở tòa nhà văn phòng, lúc này mặt mày hồng hào.
Đứa con gái đến sau này của ông trong ngày hôm nay thật sự đã giúp ông nở mày nở mặt quá đủ!
Hôm nay nhìn vẻ mặt của Lý Hiển, trong lòng ông sảng khoái không chịu nổi.
Ngay từ đầu ông đã biết cô bé Đường Mạt này không tầm thường, nhưng hiện tại cô có thể trưởng thành đến mức này, vẫn là chuyện nằm ngoài dự liệu của ông.
Giống như trên trời rơi xuống một chiếc bánh lớn, đập ông đến mức choáng váng.
“Mạt Mạt, lát nữa sửa soạn một chút, tối nay cả nhà chúng ta về nhà cũ ăn cơm.”
Nhà cũ chính là nơi ông cụ Ôn sống, tuy bây giờ nhà họ Ôn đều do Ôn Kiến Thư quản lý, nhưng ông cụ với thân phận gia chủ, uy quyền vẫn không thể lay chuyển.
Đường Mạt đại khái đoán được ý nghĩa của việc hôm nay đi ăn ở nhà cũ.
Những chuyện xảy ra hôm nay, tất cả những gì cô đã làm, nhà họ Ôn tự nhiên muốn cộng phần vinh dự đó lên đầu mình.
Dù sao trong căn cứ S có nhiều gia tộc quyền thế, chỉ có không ngừng củng cố thanh thế và địa vị gia tộc mình mới có thể đứng vững.
Có tầng quan hệ Lâm Di ở đây, Đường Mạt đương nhiên không ngại chút tâm tư nhỏ này của nhà họ Ôn.
Nhà họ Ôn phát triển ổn định, cuộc sống của mẹ và em trai cô cũng có bảo đảm hơn, yên ổn hơn.
Huống chi trước đó cô còn từng đến nhà cũ một lần, ông cụ đối xử với cô rất khách khí, còn tặng cô một món quà gặp mặt.
Ấn tượng của cô về nhà cũ vẫn khá tốt.
Đến tối, Đường Mạt từ chối đề nghị của Lâm Di muốn cô ăn diện lộng lẫy, chỉ mặc quần áo thường ngày, thay một đôi giày sạch rồi đi.
Bây giờ là lúc nào rồi, làm mấy thứ lòe loẹt đó theo Đường Mạt thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Ăn mặc đẹp hơn thì Dị thú sẽ không ăn bạn sao?
Thật sự gặp tình huống đột phát, mặc váy dài giày cao gót ngay cả chạy cũng không chạy nổi.
Tiểu Đào và Chi Ma ở lại trông nhà.
Đường Mạt ôm Dương Dương, Lâm Di khoác tay Ôn Kiến Thư, cả đoàn người bước vào biệt thự nhà cũ.
Trong phòng khách rộng lớn của biệt thự đã bày sẵn một bàn đầy món ăn.
Bàn rất lớn, lớn đến mức bên cạnh còn có mấy người hầu đứng hỗ trợ mọi người gắp thức ăn dùng bữa.
Đường Mạt bọn họ xem như đến muộn, trước bàn gần như đã ngồi đầy người, chỉ còn trống bốn chỗ bên cạnh ông cụ.
“Mạt Mạt, mau lại đây ngồi.”
Ông cụ vừa thấy Đường Mạt liền lộ ra vẻ hiền từ khi đối diện cháu ngoan, vẫy tay gọi cô ngồi bên cạnh mình.
Hôm nay ba chương, đây là chương thứ nhất.
Nhớ mọi người bỏ phiếu quá đi!!! Yêu mọi người!
(Kết thúc chương này)
Đề xuất Trọng Sinh: Nương Nương vừa điên lại yêu kiều, Bạo Quân vì nàng khuất phục