Khung Thương ngồi trong phòng rất lâu, một nửa thời gian là thẫn thờ, một nửa thời gian là nghịch điện thoại.
Chỉ là biểu cảm bình thản của cô trông quá sâu xa khó lường, khiến người ta không nhìn ra được suy nghĩ trong lòng cô, khán giả cứ ngỡ cô vẫn đang chăm chỉ tìm kiếm manh mối.
Khi thời gian trong game trôi qua 9 giờ, Khung Thương đi pha một bát mì tôm mà Ngô Minh cất trong bếp, ăn xong bữa khuya, thân tâm thoải mái, mới chậm rãi đứng dậy xuống lầu.
Trong lòng cô từng có chút do dự, cuối cùng quyết định tạm thời không nói manh mối này cho Hạ Quyết Vân, để tránh làm ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại của mình trong lòng anh.
Chỉ cần coi như không có chuyện gì xảy ra, cô vẫn là vị tổng tài bá đạo đó.
Khi Khung Thương bước ra khỏi cửa tầng một, đèn cảm ứng ở phòng chờ khách vừa vặn tắt ngóm, mọi thứ xung quanh chìm vào màn đêm đen kịt. Trong đầu cô bất chợt hiện lên câu thơ tình mà Ngô Minh viết cho mình:
"Tắm mình dưới ánh sao cực quang rạng rỡ, em xuyên qua màn đêm mà đến."
Thì... quả không hổ là anh ta.
Khung Thương dùng điện thoại định vị địa chỉ biệt thự, men theo lộ trình đã vạch ra, chậm rãi bước ra khỏi khu chung cư, chuẩn bị đến vị trí thuận tiện rồi mới bắt xe về.
Cô cũng không biết lịch trình hôm nay liệu có giúp cô gặp được kẻ theo dõi Ngô Minh hay không, để tạo cơ hội tối đa cho đối phương bám đuôi, cô đã rút ngắn vị trí điểm lên xuống xe khoảng một cây số, hy vọng đối phương có thể nỗ lực một chút.
Do gần điểm lên xe mà Khung Thương đặt có một nhóm các ông các bà đang nhảy quảng trường, khiến đêm khuya vẫn tấp nập người qua lại vô cùng náo nhiệt, Khung Thương không phát hiện ra có người theo dõi phía sau.
Đợi đến khi cô lên taxi, xe chạy vào con đường chính không bóng người, Khung Thương mới nhận ra, một chiếc xe tải nhỏ màu trắng cứ bám theo họ phía sau ở khoảng cách không xa không gần.
Tài xế làm theo lời dặn của Khung Thương, thả cô xuống gần một trạm dừng xe buýt, chiếc xe tải nhỏ kia cũng dừng lại bên lề đường.
Sau khi xuống xe, Khung Thương đứng đợi tại chỗ một lúc, không thấy đối phương bước ra, đành phải tự mình đi về phía trước.
Đợi đến khi đi tới nơi vắng vẻ hẻo lánh, Khung Thương quay đầu lại, nhưng thấy phía sau trống trơn, vẫn không thấy bóng người, chỉ có thảm thực vật hai bên không ngừng đung đưa dưới ánh đèn.
Khung Thương nói: "Ra đây đi."
Không có động tĩnh gì.
"Tôi không có lừa anh đâu." Khung Thương lên giọng, phối hợp với chất giọng trầm đục của Ngô Minh, có chút ý vị khiêu khích bên trong, cô nói: "Tuy bây giờ có gió, nhưng chưa đến mức ép cây cối ra dấu vết rõ ràng như vậy. Tôi đang nói người đứng cách tôi khoảng sáu mét, trốn ở vị trí đối diện tôi hiện tại đấy. Hoặc là bây giờ anh ra đây nói chuyện tử tế với tôi, hoặc là tôi đi thẳng về nhà luôn."
Thấy bị cô vạch trần trực tiếp, bóng người trong bóng tối cuối cùng cũng bước ra từ sau bụi cây.
Đó là một người đàn ông trung niên, dáng người rất gầy, vì khung xương vốn nhỏ, lại mặc một chiếc quần jean mỏng manh, hai cái chân trông như hai cây gậy trúc, khiến anh ta trông giống như một con khỉ. Trên cổ anh ta treo một chiếc máy ảnh, nửa khuôn mặt bị chiếc mũ lưỡi trai che khuất, tuy không nhìn rõ mặt nhưng tư thế đi lại rất đặc trưng.
Khung Thương nói: "Anh theo đuôi chụp trộm tôi."
Người đó hơi khom lưng, một tay nắm máy ảnh, một tay đút túi quần. Không trả lời.
"Anh chụp được gì rồi?" Khung Thương hỏi, "Anh còn muốn theo tôi bao lâu nữa?"
Đối phương đột nhiên nói: "Hai triệu."
Khung Thương không nói gì, một lúc sau cúi đầu bấm điện thoại.
Người đối diện có chút nôn nóng, vươn cổ ngó nghiêng về phía cô. Đột nhiên, nghe thấy Khung Thương cười nhạt phá tan sự im lặng: "Số điện thoại của bệnh viện tâm thần là XXX——, hướng ở phía sau rẽ trái. Vì anh có xe nên tôi không tiễn đâu."
"Tôi chụp được rồi!" Người đàn ông trung niên vội vàng nói một câu, sau đó hạ giọng nói, "Anh không muốn để người khác biết anh là một kẻ biến thái chứ?"
Khung Thương cúi đầu cười thầm, không những không tức giận mà còn tiến lại gần anh ta một bước.
"Xét từ góc độ khái niệm, biến thái có nghĩa là khác với trạng thái bình thường. Tôi không biết anh đang ám chỉ ý nghĩa miệt thị của nó, hay đơn thuần là nói sự khác biệt của tôi."
Khung Thương chính là lớn lên cùng hai chữ này, nếu nó đáng giá hai triệu thì cô đã phát tài từ lâu rồi.
"Tôi chụp được cảnh anh mặc đồ nữ. Rất nhiều. Ngày nào anh cũng đến khu chung cư đó, thay đồ nữ, giả làm phụ nữ. Không chịu về nhà, cũng không sinh con. Ảnh anh thay quần áo tôi cũng có." Trong giọng nói của đối phương có thể nghe ra chút ý cười, anh ta giơ máy ảnh lên ra hiệu nói, "Vợ anh nghi ngờ anh bao nuôi phụ nữ bên ngoài, nhưng không ngờ anh căn bản không phải là đàn ông. Không lẽ anh là kẻ lừa kết hôn sao? Anh thích đàn ông à?"
Khung Thương bật cười thành tiếng: "Chuyện khác không bàn tới, tôi chỉ đính chính với anh một điểm trước. Ái kỷ đồ nữ, đồng tính luyến ái, rối loạn định dạng giới, ba cái này là khác nhau. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người trong một câu nói mà nhầm lẫn cả ba khái niệm. Làm thám tử tư như các anh không cần đọc nhiều sách sao?"
"Có lấy ảnh không hả? Không lấy tôi đem bán cho người khác đấy." Người đàn ông trung niên hoàn toàn không để tâm, chỉ cười hì hì hỏi, "Mấy doanh nghiệp như các anh, chỉ số P/B... là P/B phải không? Chỉ số P/B đều rất cao nhỉ? Có tin tức tiêu cực gì là giá cổ phiếu tụt dốc không phanh ngay. Đừng trách tôi không nhắc nhở anh."
"Không lấy." Khung Thương dứt khoát từ chối và quay người đi, tỏ vẻ không mấy hứng thú nói, "Nếu anh còn dám đi theo tôi, tôi sẽ báo cảnh sát."
Người đối diện sững lại, lúc đầu vẫn giữ vẻ khinh khỉnh đứng yên tại chỗ, thấy cô thực sự định đi mới hốt hoảng, đuổi theo hét lớn: "Ngô Minh anh điên rồi à? Anh thực sự dám báo cảnh sát sao?"
Khung Thương dừng lại lần nữa, hỏi ngược lại: "Tại sao tôi không dám báo cảnh sát? Bây giờ là anh đang tống tiền tôi, tôi có bằng chứng xác thực, người cần phải sợ hãi là anh mới đúng."
Cô lấy điện thoại ra, ra hiệu mình vừa rồi đã ghi âm: "Anh có biết tống tiền bị phạt bao nhiêu năm không? Số tiền đặc biệt lớn thì khởi điểm mười năm, kèm theo phạt tiền. 300 đến 500 nghìn đã thuộc loại đặc biệt lớn rồi. Hai triệu mà anh vừa nói vượt xa con số đó. Tôi tùy tiện thuê một luật sư cũng có thể khiến anh ngồi tù mọt gông. Anh tự tính toán đi."
Người đàn ông trung niên kêu lên: "Vậy thì tất cả mọi người sẽ biết anh có sở thích mặc đồ nữ!"
Khung Thương không thèm để ý nhún vai: "Thích mặc đồ nữ thì sao chứ? Anh còn thích chụp trộm nữa kìa. Nghĩ thế nào thì anh cũng đê tiện hơn."
"Nếu anh thực sự không sợ, anh đã không đặc biệt mua một căn nhà bí mật như vậy để làm những chuyện đó." Người đàn ông trung niên nói xong lại lấy lại tự tin, đắc ý bảo, "Anh tưởng có thể dọa được tôi sao? Bình thường lúc lên tạp chí anh có hình tượng thế nào, anh dám công khai mình là một kẻ biến thái không?"
Bóng dài rảo bước dưới bầu trời đêm, giày da nện trên nền xi măng phát ra những tiếng trầm đục.
"Tôi ghét nhất là bị người khác đe dọa, lại còn vì những thứ vô thưởng vô phạt này."
Khung Thương dừng lại trước mặt người đàn ông trung niên, thu hẹp khoảng cách với anh ta. Đôi đồng tử trong veo khóa chặt khuôn mặt đối phương, một bên lông mày nhướng cao, nhìn anh ta với tư thế bề trên.
Ngô Minh có lẽ sẽ rất sợ hãi. Tuy anh ta làm trong ngành nghề mới nổi của xã hội, có thể nắm bắt được các điểm nóng và chủ đề dư luận, nhưng anh ta sinh ra ở vùng núi nghèo khó, chịu ảnh hưởng của gia đình và môi trường, trong lòng luôn có những quan niệm đạo đức bảo thủ.
Anh ta không thể chấp nhận sở thích mặc đồ nữ của mình, có lòng tự trọng mãnh liệt thậm chí là nhạy cảm. Có lẽ trong lòng anh ta cũng cho rằng hành vi đó là một kiểu biến thái, nếu không anh ta đã không cần dùng đến phương pháp bí ẩn như vậy. Ngay cả việc thể hiện sở thích của mình cũng cẩn trọng như thế.
Nhưng Khung Thương thì quan tâm cái gì chứ? Cô có quá nhiều vấn đề cần phải lo lắng, đào đâu ra thời gian rảnh để quan tâm người khác thích cái gì? Sở thích mặc đồ nữ tuy là thiểu số không đáng để cổ xúy tuyên truyền, nhưng nó có phải tội ác không thể tha thứ không? Ngô Minh đã nỗ lực che giấu như vậy, cứ nhất quyết phải đào bới nó ra từ nơi sâu kín nhất, thì đó là thủ đoạn cao minh gì sao?
Khung Thương thản nhiên nói: "Câu vừa rồi đáng lẽ tôi phải nói mới đúng, anh tưởng anh có thể dọa được tôi sao? Anh quên tôi làm ngành gì rồi à? Tôi làm kinh tế KOL, đội ngũ của tôi là để marketing những KOL nổi tiếng nhằm kiếm traffic. Anh có biết hiện nay có bao nhiêu KOL đi theo lộ trình nam giả nữ không? Họ có độ hot, được yêu thích, dính dáng đến giải trí thì chẳng ai thấy họ là biến thái cả. Anh công khai ra, tôi có thể thuận thế nói đây là kế hoạch tiếp theo của công ty chúng tôi, chuyện này có gì lạ lùng đâu chứ? Ngược lại còn rất cảm ơn anh đã kéo traffic giúp tôi. Nếu đến lúc đó giá cổ phiếu của chúng tôi tăng, tôi có thể gửi cho sếp của các anh một bức thư cảm ơn. Đúng rồi, anh thuộc công ty nào thế?"
Khung Thương giơ tay, dùng ngón trỏ hất ngược chiếc mũ của anh ta lên, để lộ vầng trán.
"Lãng phí thời gian của tôi." Khung Thương nói với giọng âm u, "Mặt thì tôi nhớ rồi, cho anh cơ hội cuối cùng đấy, cút!"
Người đàn ông trung niên rùng mình một cái, dường như cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Anh ta vừa lùi lại vừa lầm bầm: "Anh sẽ hối hận đấy. Đây là do anh tự chọn."
Anh ta nhanh như chớp chạy về xe, đóng cửa, lao vút đi.
Khán giả trong phòng livestream nhìn bóng người mờ ảo trong đêm, phát ra những tiếng cảm thán không rõ ý nghĩa.
"Thực ra tôi cứ ngỡ người này là Phạm Hoài cơ. [Chột dạ]"
"Ánh mắt của đại lão vừa nãy dọa tôi sợ hú vía, nhưng mà ngầu quá! [Tôi ổn] Bao giờ tôi mới có thể quyết đoán được như cô ấy nhỉ!"
"Vậy ra người theo dõi Ngô Minh hai ngày nay lại là thám tử tư do Lý Dục Giai thuê chứ không phải Phạm Hoài à? Thám tử tư này không có đạo đức nghề nghiệp gì cả, lại còn muốn ăn cả hai đầu, thật không biết xấu hổ."
"Dựa theo tính cách của Ngô Minh, chắc chắn sẽ chọn thương lượng với đối phương nhỉ? Nhưng sau đó anh ta lại báo cảnh sát, có phải là đã chọc giận đối phương nên bị trả thù không?"
"Không thể hiểu nổi thiết lập nhân vật của Ngô Minh lại đi đến cục diện chắc chắn phải chết, hơn nữa tôi thấy báo chí nói anh ta chết thảm lắm. Tiếp tục đặt cược vào Lý Dục Giai."
"Nhìn thì có vẻ xảy ra nhiều chuyện, nhưng thực ra thời gian trong game mới trôi qua chưa đầy một ngày. Anh em ở phòng livestream bên cạnh, hôm nay chỉ làm đúng hai việc: tổng vệ sinh và đi khám sức khỏe ở bệnh viện. [Mỉm cười]"
·
Khi Khung Thương trở về biệt thự, Hạ Quyết Vân vẫn đang lục lọi đồ đạc trong góc.
Tủ trong phòng khách bị anh lục tung lên, trên sàn rải rác đủ loại đồ vật nhỏ. Lọ thuốc, danh thiếp, tờ rơi, hóa đơn viện phí... gần như tất cả đều là bằng chứng cho những năm tháng chuẩn bị mang thai gian khổ của Lý Dục Giai.
Khung Thương chọn một chỗ sạch sẽ để đứng, hỏi: "Anh đang làm gì đấy?"
Hạ Quyết Vân ngẩng đầu: "Sao cô về muộn thế?"
"Gặp kẻ theo dõi Ngô Minh rồi." Khung Thương cởi áo khoác, treo lên lưng ghế bên cạnh, "Là thám tử tư do Lý Dục Giai thuê."
"Ồ." Hạ Quyết Vân vừa nói vừa mò mẫm dưới đất một lúc, rút ra một bản hợp đồng thuê mướn, nói, "Cái này phải không?"
Khung Thương bảo: "Chắc vậy. Sau này anh ta có thể tìm anh báo cáo đấy, đừng đưa tiền. Anh ta dám lừa tôi, thật không biết xấu hổ."
Hạ Quyết Vân nghe thấy cô bị lừa lại có chút vui mừng: "Mấy vụ này thường là đã trả tiền cọc rồi, không trả nốt phần còn lại thì họ cũng không lỗ."
Khung Thương ngồi xuống góc sofa, hỏi: "Tìm thấy gì chưa? Cần giúp không?"
"Đều chẳng có gì hữu dụng cả." Hạ Quyết Vân thô bạo nhét những thứ đó lại vào tủ, đứng dậy nói, "Dù có manh mối... tôi cũng không thể nói cho cô biết."
Khung Thương cười: "Được thôi. Dù sao đây cũng là người đàn ông xuất sắc chưa dứt..." sữa...
Hạ Quyết Vân quát: "Dừng!"
Khung Thương tiếc nuối: "Ồ."
Hạ Quyết Vân thấy cô dù sao cũng coi như biết nghe lời, giãn cơ mặt ra nói: "Tôi về phòng ngủ đây, tối nay cô tự sắp xếp đi."
Khung Thương: "Ừm. Tôi cũng có thể đi cùng anh trước..."
"Dừng lại!" Hạ Quyết Vân lại quát to, lần này là thực sự kích động, mặt còn hơi đỏ lên, "Cô có biết bao nhiêu khán giả đang xem không hả? Cẩn thận kẻo bay acc đấy!"
Khung Thương: "...?" Nguy hiểm đến thế sao? Cô chỉ muốn nói là đi cùng anh vào phòng ngủ tìm manh mối thôi mà.
Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, Hạ Quyết Vân đã xỏ dép lào, lạch bạch chạy lên cầu thang.
·
Trong trường hợp không có cốt truyện quan trọng, đêm trôi qua rất nhanh. Khung Thương mới dọn dẹp xong một nửa cái tủ bừa bộn, ngoài cửa sổ đã sáng bừng.
Đột nhiên, từ cửa truyền đến một hồi gõ cửa dồn dập, cắt ngang động tác của Khung Thương. Cô cúi đầu liếc nhìn thời gian, 7 giờ 23 phút sáng.
Người bên ngoài hét lớn: "Con trai ơi, mau mở cửa, mẹ đây!"
Đề xuất Huyền Huyễn: Nhà Ẩm Thực Thời Tận Thế