Chỉ một lát sau, một huấn luyện viên bước ra từ sau cánh cổng, kinh ngạc nhìn hắn hai lần.
“Tân binh?”
“Vâng.”
“Tên gì?”
“Lâm Thất Dạ.”
Huấn luyện viên chấn động toàn thân, nghiêm túc quan sát Lâm Thất Dạ từ trên xuống dưới, như thể đang nhìn thấy một món báu vật hiếm có.
“Cậu… chính là Lâm Thất Dạ?”
Bị nhìn chằm chằm đến mức hơi rợn người, Lâm Thất Dạ hỏi:
“Là tôi, có vấn đề gì sao?”
“Không.”
Huấn luyện viên lắc đầu, mở cánh cửa lớn của doanh trại huấn luyện,
“Cậu là người đầu tiên đến năm nay, vào đi.
À đúng rồi, tôi tên là Hồng Hạo, là huấn luyện viên của các cậu.”
“Chào huấn luyện viên Hồng.”
Lâm Thất Dạ vừa bước vào doanh trại vừa lễ phép chào.
Hồng huấn luyện viên gật đầu:
“Nhóc con, cậu đến sớm, coi như đúng lúc. Lần này tôi sẽ đích thân dẫn cậu làm quen với doanh trại huấn luyện.”
Hồng huấn luyện viên dẫn Lâm Thất Dạ đi dạo quanh doanh trại huấn luyện trống trải.
Doanh trại lớn hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Lâm Thất Dạ. Những công trình bên trong không phải là lều bạt tạm bợ hay nhà dựng sơ sài, mà toàn bộ đều là các tòa nhà được ngưng kết từ một loại vật liệu không rõ tên. Phần tiếp xúc giữa kiến trúc và mặt đất cực kỳ vuông vức, giống như thể chúng mọc thẳng lên từ lòng đất vậy.
Mặt đất được chia cắt bằng vô số đường cong tinh tế: đâu là lối đi bộ, đâu là đường xe chạy, thậm chí còn vẽ rõ ký hiệu — nhà ăn ở đâu, ký túc xá ở đâu… Các đường nét và màu sắc hài hòa đến mức khiến người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế nhìn mà thấy sung sướng.
Nếu không phải biết nơi này trước kia chỉ là một bãi đất hoang, Lâm Thất Dạ chắc chắn sẽ nghĩ đây là một trụ sở mới được xây dựng suốt mấy năm trời.
Từng chiếc xe quân đội lao vun vút trên đường lớn, phía trên chất đầy vật tư và trang bị: đồ ăn, nước uống, vũ khí, chăn nệm… Lâm Thất Dạ thậm chí còn thấy trên một chiếc xe chất đầy bao thuốc nổ!
Khóe miệng Lâm Thất Dạ giật nhẹ, đột nhiên cảm thấy hơi lo lắng cho độ an toàn của căn cứ này…
Nói ra thì, từ nhỏ đến lớn Lâm Thất Dạ gần như chưa từng tham gia huấn luyện tập thể tử tế. Từ tiểu học cậu đã bị mù, lên cấp hai cấp ba thì huấn luyện quân sự chưa từng tham gia, ngay cả tiết thể dục cũng rất ít. Nếu không phải bình thường cậu tự chú ý rèn luyện, e rằng giờ đã yếu ớt không ra hình người.
“Bên kia là bãi huấn luyện, phần lớn huấn luyện thể lực đều tiến hành ở đó.”
Hồng huấn luyện viên chỉ vào khu đất trống rộng như sân bay phía xa,
“Thể năng là trọng điểm huấn luyện của chúng ta. Thể chất của cậu nhìn bình thường, đến lúc đó chắc sẽ phải chịu khổ.”
“Kia là nhà ăn, trong một năm tới sẽ là nơi khiến cậu vừa yêu vừa hận.”
“Kia là phòng học, dùng để dạy lý thuyết.”
“Khu kiến trúc bỏ hoang bên kia là trận địa huấn luyện cơ động, dùng để dạy chiến đấu đô thị, đổ dây, trượt cáp…”
“Kia là trường bắn…”
“…”
Lâm Thất Dạ nhìn những khu huấn luyện san sát trước mắt, âm thầm ghi nhớ công dụng của từng nơi. Trong lòng vừa hiếu kỳ, vừa có chút mong đợi…
“Cái kia là gì vậy? Cửa hàng tạp hóa à?”
Lâm Thất Dạ tò mò chỉ về một cửa tiệm nhỏ phía xa.
Đó là một tòa nhà thấp, phong cách giống hệt các quầy bán đồ trong trường học. Trên kệ bày đầy đồ sinh hoạt, lúc này có mấy huấn luyện viên đang đứng ở cửa, chỉ trỏ mấy bao thuốc lá trên tường, bàn luận gì đó.
“Đó là trạm tiếp tế.”
Hồng huấn luyện viên liếc nhìn một cái,
“Doanh trại huấn luyện hoàn toàn khép kín, ở đây không dùng tiền. Đồ dùng sinh hoạt của cậu hỏng thì tới đây lĩnh đồ mới. Bánh mì, nước, thuốc lá… mỗi người mỗi tháng đều có hạn ngạch cố định, chắc chắn đủ dùng.”
Khi hai người đi ngang qua, các huấn luyện viên trong trạm tiếp tế dường như phát hiện ra điều gì đó, đồng loạt quay đầu nhìn Lâm Thất Dạ, chỉ trỏ bàn tán.
Lâm Thất Dạ nhíu mày:
“Sao họ cứ nhìn tôi thế?”
“Người đại diện của Sí Thiên Sứ là hàng hiếm, bọn họ tò mò về cậu cũng bình thường.”
Hồng huấn luyện viên đáp.
“Trước tôi, không có người đại diện nào tham gia huấn luyện tân binh sao?”
“Đương nhiên là có.”
Hồng huấn luyện viên gật đầu,
“Người đại diện lần trước bước ra từ doanh trại này, giờ đã là đội trưởng của 【Mặt Nạ】.”
“【Mặt Nạ】?”
Lâm Thất Dạ sững người. Nếu cậu nhớ không nhầm, trước đó Ôn Kỳ Mặc từng kể cho cậu nghe về đội đặc biệt này.
“Hắn là người đại diện của vị thần nào?”
“Cái này…”
Hồng huấn luyện viên mỉm cười,
“Vài ngày nữa cậu sẽ biết.”
Hồng huấn luyện viên dẫn Lâm Thất Dạ tới một khu kiến trúc dày đặc, nói:
“Đây là khu ký túc xá, toàn bộ đều là phòng đôi. Cậu là người đến đầu tiên, thích phòng nào thì chọn.”
Lâm Thất Dạ gật đầu, đi một vòng quanh khu ký túc xá, chọn một căn quay mặt về hướng nam, ánh sáng tốt nhất, ở cũng thoải mái nhất.
“Ánh mắt không tệ, vậy tôi ghi danh cho cậu.”
Hồng huấn luyện viên ghi nhớ số phòng của Lâm Thất Dạ,
“Huấn luyện chính thức bắt đầu sau ba ngày. Hai ngày này cậu nghỉ ngơi cho tốt.
Bởi vì… một năm tiếp theo, cậu sẽ không còn được nghỉ nữa.”
Hồng huấn luyện viên dặn dò xong liền quay người rời đi, chỉ còn lại Lâm Thất Dạ một mình trong ký túc xá.
Môi trường ký túc xá sạch sẽ hơn cậu tưởng, nhưng trang thiết bị lại cực kỳ đơn sơ. Chiếc giường thấp và cứng đến mức chỉ cần ngồi lên đã kêu cọt kẹt, đừng nói điều hòa, trong phòng đến cái quạt cũng không có.
May mà Lâm Thất Dạ đã quen sống khổ, hoàn cảnh thế này với cậu chẳng là gì. Cậu thu dọn hành lý thành thạo, trải ga bọc chăn xong liền nằm lên giường.
Dù sao nơi này không có sóng, không có điện thoại, muốn giết thời gian cũng không được. Nếu thật sự để cậu một mình ở đây ba ngày, đúng là buồn đến phát hoảng.
Cũng may trong đầu Lâm Thất Dạ còn có bệnh viện tâm thần. Rảnh rỗi thì vào uống trà với Nyx bồi dưỡng tình cảm, hoặc sang phòng sinh hoạt đánh cờ, tán gẫu với Lý Nghị Phi, hoàn toàn không thấy buồn.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thất Dạ tới trạm tiếp tế lĩnh một ít đồ ăn, vì nhà ăn vẫn chưa mở, muốn kiếm chỗ ăn sáng cũng không có.
Khi cậu quay lại ký túc xá, mới phát hiện trước cửa phòng mình đã đứng đầy người.
“Tiểu thái gia, tôi đã xem hết cả khu rồi, chỉ có phòng này là tốt nhất! Đông ấm hè mát, ánh nắng lại đầy đủ!”
Một người đàn ông mặt mũi tươi cười nịnh nọt đứng trước mặt một cậu mập nhỏ, thao thao bất tuyệt,
“Ai, nói chứ Thương Nam này đúng là không so được với Quảng Thâm của chúng ta, kinh tế kém, môi trường lại xấu… ơ… tiểu thái gia, ngài nhìn cái phòng này xem, xây cái kiểu gì thế này? Trên tường còn bong da!
Ngài nhìn mấy cái thiết bị trong ký túc xá này đi, đơn sơ đến mức nào rồi! Cái giường này là để người ngủ à?
Tiểu thái gia, hay là ta về thôi! Không cần thiết phải chịu cái khổ này!”
Cậu mập ngẩng đầu ưỡn ngực, liếc hắn một cái:
“Đánh rắm! Tiểu gia ta đến đây chính là để chịu khổ, ta không về! Ít ồn ào đi, mở cửa ra, hôm nay ta ở phòng này!”
Người đàn ông bất đắc dĩ lấy chìa khóa mở cửa, nhìn cảnh tượng bên trong, lập tức sững sờ.
“Ối trời! Tiểu thái gia, đứa nào không hiểu chuyện thế này? Dám cướp phòng của ngài! Nhanh! Mấy người các ngươi còn đứng đơ ra làm gì? Mau ném hết mấy thứ này đi! Bẩn chết đi được!”
Mấy vệ sĩ phía sau cậu mập lập tức xông lên, chuẩn bị ném đồ.
Ánh mắt Lâm Thất Dạ lạnh xuống.
À.
Mô-típ đại thiếu gia cậy thế bắt nạt dân thường,
trang bức vả mặt, giả heo ăn thịt hổ…
Ta thích nhất!
Lâm Thất Dạ đang định hành động thì cậu mập kia bỗng nhiên đá thẳng một cước vào mông người đàn ông, chửi ầm lên:
“Đ** mẹ mày! Đây là phòng hai người! Người ở đây là bạn cùng phòng của tiểu gia ta! Mày dám động thử đồ của bạn cùng phòng ta xem?
Còn dám nói bẩn? Tao ghét nhất loại chó cậy thế hiếp người như mày! Cút xa bao nhiêu thì cút cho tao bấy nhiêu!”
Người đàn ông bị đá ngã lăn ra đất, sợ hãi tự tát mình mấy cái rồi vội vàng bỏ chạy.
“Còn mấy người các ngươi, mang quà ra mắt cho bạn cùng phòng của ta tới đây! Hôm nay ta đợi ở đây, nhất định phải để bạn cùng phòng của ta thấy được…
Thế nào gọi là mới quen đã thân, tình nghĩa bền hơn vàng!”
Một bên, Lâm Thất Dạ: ( ? ) hả???
Đề xuất Hiện Đại: Cưng Chiều Em Đến Trọn Đời
[Trúc Cơ]
Ai đọc r cho mình xin review đc kh
[Trúc Cơ]
Trả lờichung tác giả với ta ko phải hí thần á bản trảm thần ra trc nên hí thần có mấy đoạn giống thôi còn lại thì hay đó
[Trúc Cơ]
Trả lờiMình cảm ơn
[Luyện Khí]
Tui quay lại ủng hộ ây, chờ full ko nổi=))
[Luyện Khí]
Đợi truyện edit xong xuôi r tui đọc 1 thể lun, để như bộ Hí Thần là chờ mòn mỏi:v
[Luyện Khí]
Sốp nhớ iem ko ạ:))
[Pháo Hôi]
Trả lờinhớ nha =))
[Luyện Khí]
Trả lời@mon non: Hehe:))
[Luyện Khí]
❤️❤️❤️
[Luyện Khí]
Truyện ngoll
[Luyện Khí]
Hẹ hẹ 🤡
[Luyện Khí]
Iu lun sốp:))
[Pháo Hôi]
Trả lời=)
[Luyện Khí]
Iu truyện
[Luyện Khí]
Hẹ hẹ 🤤