“Hồng Anh tỷ…”
Tư Tiểu Nam cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Hồng Anh cau mày, bước xuyên qua mấy tấm da người, đi đến mép ban công nhìn ra ngoài.
Tòa ký túc xá này nằm ở vị trí ngoài cùng của toàn trường, phía đối diện ban công ngoài một khu đất bỏ hoang chưa khai phá ra thì không còn công trình nào khác. Cũng khó trách bọn chúng dám ngang nhiên treo da người ở đây như vậy.
Nhưng nếu có người khác đến gõ cửa thì sao?
Nghĩ tới đây, ánh mắt Hồng Anh lạnh hẳn lại. Cô bước nhanh ra khỏi ký túc xá, mở cửa phòng bên cạnh.
Trên ban công của phòng đó, cũng treo bốn tấm da ng...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 55 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Tôi Bỏ Bê Sau Khi Suất Bảo Nghiên Bị "Nội Định"
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor ạ
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Trả lờiđây rồi nha
[Nguyên Anh]
này là convert mà nhỉ?
[Pháo Hôi]
Trả lờidịch lại nữa nha bạn
[Nguyên Anh]
Trả lời@mon non: ohh đọc vẫn hơi giống convert. Nếu xài công cụ trên web dịch lại lần nữa sẽ đọc thuận hơn như chương 1 mình dịch hộ đó.
[Pháo Hôi]
Trả lời@Thanh Tuyền: cảm ơn bạn nha