Trở về phòng, Lâm Thất Dạ khép hờ cánh cửa.Hắn chẳng buồn bật đèn.Đêm đã về khuya, ánh tinh tú rớt bên bậu cửa, rải bạc đầy mặt đất. Trong gian phòng tối mịt, Lâm Thất Dạ ngồi trước bàn học, chậm rãi tháo dải gấm đen trên mắt xuống.Mặt gương trên bàn phản chiếu gương mặt thanh tú của một thiếu niên.Lâm Thất Dạ vốn có dung mạo rất đỗi khôi ngô, nếu tháo dải gấm đen kia đi,...
Đề xuất Cổ Đại:
Ta Giả Chết Rời Đi, Kẻ Ta Từng Chinh Phục Hóa Điên Cuồng