Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 55: Chồng chết. Trai thẳng sao lại không thể để chồng giúp...

Thích Chính Thanh: 【Có thời gian không?】

T-T: 【Gần đây đang bận, không có thời gian.】

Thích Chính Thanh: 【Ừ.】

Ba người rất nhanh bận rộn lên, Tống Ngọc Khanh gần đây lại bắt đầu trường kỳ không về ký túc xá, hai ba ngày mới về ký túc xá một lần, nghỉ ngơi trọn vẹn một lần.

Tống Ngọc Khanh đa số thời gian đều ở phòng thí nghiệm, mấy cái máy tính cùng chạy mã mô phỏng, và mô hình mô phỏng.

Thật sự bắt đầu dự án này, bất luận là Diệp Tư Lăng hay Tống Ngọc Khanh đều cảm nhận được tính khó thực hiện của dự án.

Về lý thuyết là có thể thực hiện, nhưng chỉ riêng thuật toán nhị phân của tinh thần lực sẽ làm mất đi tới bảy mươi phần trăm nhận thức tuyến tính, sẽ dẫn đến việc robot rất khó nhận biết mệnh lệnh tinh thần lực.

Làm hơn nửa tháng, Tống Ngọc Khanh vẫn đang không ngừng điều chỉnh thuật toán.

Chỉ có thể nói trong cuộc thi, những robot thất bại đều đã tốn rất nhiều tâm huyết mới làm ra được.

Tống Ngọc Khanh nói chuyện cũng trở nên rất ít.

Bùi Hoài đến tìm Tống Ngọc Khanh, vừa khéo nhìn thấy Thích Chính Thanh ở dưới lầu, gần đây ngược lại thường xuyên thấy lão già ở chỗ này.

Có điều Bùi Hoài đều không nói với Tống Ngọc Khanh, chỉ là ngó lơ Thích Chính Thanh.

Tống Ngọc Khanh bảo hắn đừng chọc vào Thích Chính Thanh, hắn liền tạm thời không chọc vào Thích Chính Thanh, Thích Chính Thanh sớm muộn gì cũng có ngày phải nhường chỗ cho hắn.

Người mà Tống Ngọc Khanh đều không muốn gặp, hắn có gì phải sợ hãi.

Hắn lên lầu liền kéo rèm cửa lại, không cho Tống Ngọc Khanh nhìn bên ngoài, tránh cho Tống Ngọc Khanh mềm lòng, đều là Alpha, ai còn không hiểu khổ nhục kế của Thích Chính Thanh.

Bùi Hoài: "Khi nào cậu về?"

Tống Ngọc Khanh mắt cũng không ngước lên, đáp lại Bùi Hoài một câu: "Hôm nay không về."

Bùi Hoài giúp Tống Ngọc Khanh thu dọn tài liệu, sắp xếp các loại tài liệu theo thói quen của Tống Ngọc Khanh.

Tống Ngọc Khanh chính là một con mèo nhỏ vừa lôi thôi lại vừa mắc bệnh sạch sẽ.

Mỗi lần tự mình lật tài liệu đều lật rất lộn xộn, khắp nơi trong phòng thí nghiệm đều bày tài liệu y xem, tùy tiện lật đến trang y muốn xem, rồi cứ thế bày bừa ra đó.

Nhưng đợi sau khi tự mình làm lộn xộn xong, lại ngẩng đầu nhìn, lại sẽ có chút không vui bắt đầu thu dọn.

Tống Ngọc Khanh nên thành lập một phòng thí nghiệm, có rất nhiều người giúp y, thậm chí chuyên môn có người giúp y dọn sách, Tống Ngọc Khanh thích hợp trở thành "bộ não" của một nhóm người hơn, chứ không phải cái gì cũng tự mình làm, Bùi Hoài nghĩ.

Bùi Hoài: "Hay là, tôi tìm cho cậu mấy người giúp cậu, cậu chỉ huy bọn họ là được rồi."

Tống Ngọc Khanh: "..."

Tống Ngọc Khanh: "Cậu cảm thấy ai sẽ nguyện ý giúp một học sinh cấp ba không có bất kỳ thành quả nào như tôi."

Thật sự đến giúp rồi, đoán chừng cũng sẽ cảm thấy năng lực của y không được.

Không phải người cùng chí hướng, đi cùng nhau rất tốn sức, sẽ mỗi người một ý, Tống Ngọc Khanh không muốn tự mình làm mình khó chịu.

Đợi y có thành quả rồi, y chắc chắn phải thành lập phòng thí nghiệm của riêng mình, chọn người nguyện ý đi theo mình, chọn người ít nhất có sự đồng tình với dự án của mình cùng làm dự án của mình.

Y bây giờ tư lịch gần như bằng không, chỉ có thể tự vẽ bánh cho mình ăn thôi.

Bùi Hoài: "Tôi muốn đi theo cậu mà."

Tống Ngọc Khanh: "..."

Tống Ngọc Khanh nghĩ ngợi, chuẩn bị đứng dậy đi lại, đợi mã tự chạy, vừa đứng dậy, đi về phía cửa sổ, chuẩn bị hóng gió, cho tỉnh táo.

Bùi Hoài một phen túm lấy tay Tống Ngọc Khanh: "Mã chạy xong rồi?"

Tống Ngọc Khanh: "Đang chạy."

Bùi Hoài: "Vậy cậu cảm nhận lại tinh thần lực xem?"

Tống Ngọc Khanh: "Mấy hôm trước đều cảm nhận xong rồi."

"... Cậu xem cái này, cậu còn cần không?" Bùi Hoài mắt thấy Tống Ngọc Khanh lại muốn đi về phía cửa sổ, lại kéo Tống Ngọc Khanh, suýt chút nữa kéo Tống Ngọc Khanh vào trong lòng mình.

Tống Ngọc Khanh tay chống mặt bàn, mới không bị Bùi Hoài kéo ngã, khẽ nhíu mày, có chút nghi hoặc nhìn về phía Bùi Hoài.

Bùi Hoài cũng không ngờ kéo một cái liền suýt chút nữa kéo Tống Ngọc Khanh vào lòng mình, ngón tay nắn nắn tay Tống Ngọc Khanh, giọng nói có chút thấp: "Cậu gầy rồi, Khanh Khanh."

Alpha cúi đầu nhìn Tống Ngọc Khanh, cách Tống Ngọc Khanh rất gần, hắn có thể nhìn thấy hàng mi khẽ run, đôi môi mím nhẹ của Tống Ngọc Khanh.

Tống Ngọc Khanh: "Chỗ cửa sổ có cái gì, cậu không cho tôi đi xem?"

"Không có gì cả." Bùi Hoài có chút mạnh mẽ nắm lấy cổ tay Tống Ngọc Khanh: "Chính là muốn nói chuyện với cậu, muốn cậu nhìn tôi."

Tống Ngọc Khanh lạnh lùng cho Bùi Hoài một cùi chỏ: "Cậu đẹp trai lắm sao? Bắt tôi nhìn cậu?"

Bùi Hoài: "..."

"Tôi chỗ nào không đẹp trai?" Bùi Hoài bỗng nhiên khẽ cười, giọng điệu phô trương, rõ ràng rất tự tin với ngoại hình của mình: "Cậu sờ mũi, mắt, tai tôi xem, mày rậm mắt to, chỗ nào không đẹp?"

Hoa khổng tước xòe đuôi rồi.

Tống Ngọc Khanh mạc danh nghĩ đến câu này, Bùi Hoài là kiểu tướng mạo rất rắn rỏi lại mang theo khí chất thiếu niên, kiêu ngạo khó thuần lại phô trương.

Tống Ngọc Khanh ngẩng đầu nhìn một cái, Bùi Hoài vốn dĩ đang khổng tước xòe đuôi, nhưng bị Tống Ngọc Khanh lạnh nhạt nhìn một cái, Bùi Hoài lại không nhịn được đưa tay sờ mặt Tống Ngọc Khanh.

Cưỡng ép nhéo nhéo mặt Tống Ngọc Khanh, gò má trắng mịn bị Alpha to gan in lên một dấu tay, đôi mắt giống như viên bi thủy tinh rơi đầy tuyết: "Sao ngày nào cũng thức đêm mà vẫn đẹp như vậy? Sao lại biết lớn như thế?"

"Giống như..."

Đầu óc Bùi Hoài co rút, nói toạc suy nghĩ của mình ra: "Khanh Khanh cậu giống như diễm quỷ chết chồng vậy."

Sắc mặt tái nhợt, màu môi rất nhạt, không có chút cảm giác khỏe mạnh của người sống, chỉ có lông mi là đen nhánh, cố tình sinh ra cực độ diễm lệ, vừa quỷ dị vừa diễm lệ.

Vẻ đẹp khiến người ta kinh tâm.

"Cậu đi ra ngoài."

Bùi Hoài ở chưa đến nửa tiếng, đã bị Tống Ngọc Khanh đánh ra ngoài, mấy quyển sách bốp bốp đập vào lưng Alpha, Bùi Hoài bị đập đến sống lưng đau điếng.

Rất biết đánh người rồi, buổi rèn luyện hôm nay kết thúc.

Không đến chọc Tống Ngọc Khanh một chút, Tống Ngọc Khanh cả ngày sẽ không động đậy một cái.

Thấy Tống Ngọc Khanh không đi về phía cửa sổ nữa, Bùi Hoài mới nói với vào bên trong một câu: "Chăn để trên bàn cho cậu rồi, lát nữa buồn ngủ đừng nằm sấp ngủ luôn, dễ bị cảm."

Tống Ngọc Khanh không để ý Bùi Hoài, chỉ đặt chiếc chăn đã gấp gọn vào vị trí mình đưa tay là lấy được.

Bây giờ thời gian gấp rút, Tống Ngọc Khanh cũng không muốn bị cảm.

Bùi Hoài còn phải đi huấn luyện, cũng không ở lâu, Tống Ngọc Khanh khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy Bùi Hoài gần đây thật sự rất gợi đòn, mỗi ngày luôn phải chọc y một cái, bị đánh mới hài lòng.

Tống Ngọc Khanh nghi ngờ Bùi Hoài có chút khuynh hướng thích bị ngược đãi gì đó.

Lại nghĩ đến sự che che giấu giấu vừa rồi của Bùi Hoài, Tống Ngọc Khanh đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, vừa khéo nhìn thấy Bùi Hoài đi ra, lúc đi qua người nào đó đang đứng dưới lầu, cười khẩy một tiếng.

Thích Chính Thanh.

88: "Hắn đến được một lúc lâu rồi."

Tống Ngọc Khanh: "Biết rồi."

Tống Ngọc Khanh vẫn không muốn nhìn thấy Thích Chính Thanh, nhớ tới Thích Chính Thanh luôn cảm thấy cả đời mình sắp bị hủy hoại rồi.

Có lẽ không trách Thích Chính Thanh, nhưng mà, y chính là không muốn nhìn Thích Chính Thanh.

Tống Ngọc Khanh lại đi về trước máy tính, tiếp tục làm các công việc khác.

Mãi cho đến một giờ sáng, Tống Ngọc Khanh lần nữa đi đến bên cửa sổ, Thích Chính Thanh vẫn chưa đi.

Tống Ngọc Khanh có chút không hiểu nổi Thích Chính Thanh, thời gian của Thích Chính Thanh rất đáng tiền, hắn ngày nào cũng ngồi xổm ở đây làm gì.

Tống Ngọc Khanh chưa bao giờ cảm thấy y và Thích Chính Thanh có cái gì, ngoại trừ sự vượt rào đêm hôm đó.

Tống Ngọc Khanh vốn tưởng Thích Chính Thanh đợi một lát sẽ về, nhưng mà, đến ba giờ sáng, Thích Chính Thanh vẫn chưa đi, sau đó, Tống Ngọc Khanh không biết nữa, y ngủ thiếp đi rồi.

Tống Ngọc Khanh không biết là, Thích Chính Thanh lên lầu đắp chăn cho y.

Tống Ngọc Khanh không nghĩ nhiều, cũng không nghĩ đến có thể là do Thích Chính Thanh làm.

Chỉ là buổi sáng không thấy Thích Chính Thanh đứng dưới lầu, Tống Ngọc Khanh mới thở phào nhẹ nhõm.

Lại không ngờ mấy ngày sau đó, Thích Chính Thanh vẫn mỗi ngày đều đến.

Ngày thứ hai, Tống Ngọc Khanh ngủ dậy phát hiện dữ liệu y tính được một nửa đã tính xong, ngày thứ ba ngủ dậy nhìn thấy bên cạnh ý tưởng viết trên giấy nháp cũ của mình có thêm một chút ý kiến, cũng như đưa ra một chút ví dụ ứng dụng thực tế.

Một giờ sáng ngày thứ tư, Thích Chính Thanh vẫn đứng dưới lầu.

T-T: 【Anh lên đây đi.】

Thích Chính Thanh: 【Ừ.】

Thích Chính Thanh rất nhanh xuất hiện ở phòng thí nghiệm.

Tống Ngọc Khanh: "Sao anh lại tới đây?"

Thích Chính Thanh: "Em nói em không có thời gian, tôi vừa khéo có thời gian, tôi liền qua đây tìm em."

Tống Ngọc Khanh cúi đầu đáp một tiếng: "Ừ."

Thích Chính Thanh nhìn về phía Tống Ngọc Khanh: "Tôi cảm thấy chúng ta có một số chuyện nên nói rõ ràng, trước đây là tôi sai, nên có vấn đề thì giải quyết, không nên để em phân tâm."

Thực tế thì, Tống Ngọc Khanh đã suýt quên mất chuyện mình hoàn toàn không muốn hồi tưởng rồi.

"Ừ."

Tống Ngọc Khanh đi lấy nước, không trực tiếp nhìn Thích Chính Thanh, lòng đã có chút chết lặng, nói rõ ràng, xử tử công khai đúng không?

Cũng được thôi.

Con người ai rồi cũng phải chết.

Thích Chính Thanh ngày nào cũng đứng dưới đợi y, chẳng phải là để y căn bản không tránh thoát được nhát dao này sao?

Tống Ngọc Khanh tự mình cũng không chú ý tới động tác của mình có chút cứng ngắc, cũng như thần sắc đau khổ hơn cả chết.

Tầm mắt Thích Chính Thanh rơi trên người Tống Ngọc Khanh, nhìn Tống Ngọc Khanh đang gượng gạo chống đỡ, luôn cảm thấy Tống Ngọc Khanh giây tiếp theo sẽ không chống đỡ nổi nữa.

Thích Chính Thanh: "Đêm hôm đó là tôi không đúng."

Tống Ngọc Khanh không nói gì.

Trong đầu lần nữa hồi tưởng lại cốt truyện 88 nói, 88 cũng đang điên cuồng an ủi y: "Không sao đâu, cứ coi như bị chó cắn một cái, chỉ là chỗ cắn hơi đặc biệt thôi."

Tống Ngọc Khanh: "..."

88: "Cũng chỉ là trước mặt ba con chó bị một con chó cắn thôi mà."

Tống Ngọc Khanh: "..."

88: "Cũng chỉ là có thể bắn vào miệng hắn thôi, trai thẳng sao lại không thể để chồng giúp khẩu giao chứ."

Tống Ngọc Khanh không biết đã mở cửa sổ từ lúc nào, giọng nói có chút tuyệt vọng: "Đừng nói nữa, cậu muốn tôi nhảy từ đây xuống, chết cho cậu xem sao?"

88 ngậm miệng rồi, nhưng Thích Chính Thanh của cậu bắt đầu nói chuyện.

Thích Chính Thanh: "Tôi không nên..."

Tống Ngọc Khanh hung hăng nhắm mắt lại, tai đã không biết đỏ thấu từ lúc nào, càng khiến nốt ruồi son nơi dái tai kia thêm phần diễm lệ.

Thích Chính Thanh rũ mắt nhìn con mèo nhỏ gần như ứng kích sắp xù lông: "Tôi không nên hiểu lầm em."

Tống Ngọc Khanh: "?"

Hiểu lầm y cái gì?

Tống Ngọc Khanh tuy rằng không biết Thích Chính Thanh hiểu lầm y cái gì, nhưng giả vờ như mình cái gì cũng biết, trông rất bình tĩnh: "Ừ, là lỗi của anh."

Bây giờ Tống Ngọc Khanh đã không muốn biết đêm hôm đó y và Thích Chính Thanh làm gì rồi, chỉ muốn mau chóng lấp liếm cho qua.

Thích Chính Thanh: "Cũng không nên để em cắn..."

Tống Ngọc Khanh mỉm cười, nhìn kỹ đầu ngón tay lại nhẹ nhàng ấn vào lòng bàn tay, động tác nhỏ của cơ thể không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Thích Chính Thanh tâm trạng cũng lần nữa rơi xuống đáy, xem ra Tống Ngọc Khanh rất khó chấp nhận.

"Cắn cổ tôi."

Tống Ngọc Khanh: "?"

Thích Chính Thanh tầm mắt hoàn toàn rơi trên người Tống Ngọc Khanh, tự nhiên cũng nhận ra sự nghi hoặc lóe lên trong mắt Tống Ngọc Khanh, cũng như cơ thể vô thức thả lỏng một chút.

Tâm trạng Thích Chính Thanh cũng theo phản ứng Tống Ngọc Khanh đưa ra mà thay đổi.

Tống Ngọc Khanh: "Ừ, anh nên ngăn cản tôi, cũng coi như là lỗi của anh."

Thích Chính Thanh giọng trầm ổn: "Phải."

Tống Ngọc Khanh: "Nói xong chưa? Nói xong anh về trước đi."

Chưa nói xong cũng không cần tiếp tục nói nữa, không muốn nghe cốt truyện giới hạn độ tuổi còn lại lắm.

"Chưa." Thích Chính Thanh rũ mắt nhìn về phía Tống Ngọc Khanh, nhắc nhở Tống Ngọc Khanh, tránh cho Tống Ngọc Khanh sẽ cảm xúc quá mức kích động: "Lời tiếp theo, em có thể sẽ càng khó chấp nhận, đại khái cũng là điểm em khó chấp nhận nhất, em chuẩn bị tâm lý cho tốt."

"Đừng cào tay mình." Thích Chính Thanh tách tay Tống Ngọc Khanh ra.

"Anh cứ nói là được." Tống Ngọc Khanh rút tay về: "Tôi đang nghe."

Gió đêm đầu đông rất lạnh, như muốn cắt da cắt thịt, lướt qua lá cây, liền thổi lá cây rơi xuống, mang theo lá rụng xoay tròn rơi xuống trong không trung.

Đôi mắt đơn bạc hẹp dài của Thích Chính Thanh ẩn chứa cảm xúc thất vọng, đưa tay muốn chạm vào Tống Ngọc Khanh, tay giơ lên, cuối cùng chỉ vuốt lại tóc cho Tống Ngọc Khanh.

Gió cuốn một lọn tóc móc vào ngón tay Alpha.

Ngón tay Thích Chính Thanh quyến luyến móc lấy lọn tóc của Tống Ngọc Khanh.

Mặt trắng, tóc đen, môi hồng nhạt, dưới ánh đèn tôn lên vẻ diễm lệ khó tả.

"Tôi ôm em rồi, hôn em rồi." Thích Chính Thanh chưa từng có cảm giác thất vọng như vậy, giống như nói ra những điều này hắn sẽ vĩnh viễn mất đi Tống Ngọc Khanh.

Tống Ngọc Khanh có chút xù lông, sống lưng đơn bạc đều có chút run rẩy: "?"

"Chỉ thế thôi?"

Con mèo nhỏ vốn dĩ sắp xù lông chuẩn bị chạy trốn động tác bỗng nhiên khựng lại, biểu cảm không thể tin nổi...

Còn có một chút sống sót sau tai nạn.

Thích Chính Thanh lần đầu tiên nhìn thấy Tống Ngọc Khanh lộ ra biểu cảm sinh động như vậy, khóe môi cong lên một chút ý cười: "Ừ, chỉ thế thôi, em tưởng còn có cái gì?"

Dường như, Tống Ngọc Khanh cũng không đến mức không thể chấp nhận hắn như vậy.

-----------------------

Tác giả có lời muốn nói: Tống Khanh Khanh: Hiệu ứng cửa sổ thật không lừa tôi. 88 nói cốt truyện giới hạn độ tuổi đâu rồi?

Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện