Đầu óc Bùi Hoài choáng váng, há miệng định nói ra chuyện muốn Tống Ngọc Khanh hôn.
Loảng xoảng!
Tấm kính trước mặt Tiêu Cẩm Thời phát ra tiếng động, Bùi Hoài chợt bừng tỉnh.
Mẹ kiếp, suýt chút nữa là nói ra chuyện Tống Ngọc Khanh và Thích Chính Thanh hôn nhau rồi.
Thích Chính Thanh muốn làm Alpha đầu tiên được Tống Ngọc Khanh nhớ đến sao, không thể nào, chỉ cần Tống Ngọc Khanh không nhớ, thì Tống Ngọc Khanh chưa từng hôn Thích Chính Thanh.
Hắn muốn làm Alpha đầu tiên hôn Tống Ngọc Khanh, hơn nữa còn là Alpha mà Tống Ngọc Khanh nhớ rõ.
Tống Ngọc Khanh nhìn về phía Tiêu Cẩm Thời vừa gây ra tiếng động, Tiêu Cẩm Thời cười cười: "Anh ơi, chân em mỏi, không phải cố ý đâu."
Tiêu Cẩm Thời: "Anh đều không thả em ra ngoài, có phải vẫn còn giận chuyện em liếm ngón tay anh không."
Tống Ngọc Khanh: "..."
Tiêu Cẩm Thời dăm ba câu lại cướp đi sự chú ý của Tống Ngọc Khanh, Bùi Hoài vừa giận vừa khó chịu: "Cậu lại nhìn cậu ta."
Hắn là tiểu tam, hay Tiêu Cẩm Thời mới là tiểu tam?
"Có phải cậu lại thích cậu ta rồi không? Cậu nhìn Thích Chính Thanh thì thôi đi, sao cậu còn nhìn Tiêu Cẩm Thời?"
Bùi Hoài cũng không biết mình bị làm sao nữa, cứ lo được lo mất, nhìn thấy ngày càng nhiều Alpha xuất hiện bên cạnh Tống Ngọc Khanh, nhìn thấy tầm mắt của Tống Ngọc Khanh bị những Alpha khác thu hút, trái tim hắn như bị sưng lên, chua xót căng tức.
Trước đây hắn không như vậy, hắn không hèn mọn như thế, cũng sẽ không phát điên phát cuồng như bây giờ.
Trước đây hắn chưa bao giờ khao khát tình yêu của một người đến thế.
Tống Ngọc Khanh buông tay đang bóp cằm Bùi Hoài ra, ngón trỏ cọ cọ vào mặt Bùi Hoài, ngón tay trắng nõn và màu da của Alpha có sự chênh lệch cực lớn.
Tống Ngọc Khanh: "Đừng nháo, Bùi Hoài, cậu ngoan chút đi."
Có lẽ, không nên để bọn họ tụ tập lại một chỗ, tụ tập lại một chỗ ngược lại khiến thứ chó má vốn dĩ nghe lời bắt đầu tranh giành cắn xé.
"Tôi không thích kẻ không ngoan."
Cứ như vậy từ trên cao nhìn xuống hắn, Bùi Hoài đỏ mắt nhìn chằm chằm Tống Ngọc Khanh.
Tống Ngọc Khanh cúi đầu: "Cậu nên tự tin lên, cậu là Alpha có tinh thần lực cấp S+, biết sai chịu sửa, miễn cưỡng cũng coi như là một Alpha tốt, cậu không cần thiết phải lo được lo mất, cho dù tôi không thích cậu, cậu cũng xứng đáng được người khác thích."
Tống Ngọc Khanh an ủi Alpha đang ghen đến phát điên, bắt đầu nghi ngờ bản thân này.
Bùi Hoài ngẩng đầu, đã chẳng còn quan tâm đến việc thể hiện tư thái thấp kém như vậy trước mặt Tống Ngọc Khanh trước mặt các Alpha khác.
"Nhưng tôi không cần người khác thích tôi, tôi chỉ cần cậu thích tôi." Người khác thích hay không thích hắn thì liên quan gì đến hắn, hắn cũng đâu cần sự yêu thích của những kẻ đó.
Tầm mắt Tống Ngọc Khanh dời đi trong chốc lát, chuẩn bị rút tay về, lại bị Bùi Hoài nắm lấy cổ tay, Alpha cẩn thận từng li từng tí nhìn Tống Ngọc Khanh, hốc mắt đỏ hoe, ngay cả giọng nói cũng trở nên có chút nghẹn ngào.
"Cậu... Cậu có thích tôi không?"
Tống Ngọc Khanh chần chừ rất lâu: "Tôi đối với cậu là khác biệt."
Giọng Beta nhàn nhạt, khóe môi Bùi Hoài nhếch lên một nụ cười khổ sở, đối với hắn là khác biệt, nhưng cũng không phải là thích.
Cảm xúc kịch liệt của Bùi Hoài bị câu nói này đánh tan.
Chỉ có thể bám víu lấy câu nói đối với hắn là khác biệt của Tống Ngọc Khanh, phảng phất như câu nói này là cọng rơm cứu mạng của hắn. Đúng, ít nhất Tống Ngọc Khanh đối xử với hắn và với người khác là khác nhau.
"Vậy cậu có thích Thích Chính Thanh không? Thích Tiêu Cẩm Thời, thích Thích Nhiễm không?" Bùi Hoài nôn nóng muốn tìm những đáp án khác.
Tiêu Cẩm Thời: "..."
Bị thần kinh à, hắn rất muốn nghe Tống Ngọc Khanh nói không thích hắn sao?
Bùi Hoài có tiện không chứ, còn chẳng hỏi hắn có muốn nghe hay không, đã giúp hắn hỏi luôn rồi, tiện chết đi được.
Tống Ngọc Khanh: "Không thích."
Trái tim chua xót của Bùi Hoài trong nháy mắt thả lỏng, dọa chết hắn rồi, Tống Ngọc Khanh ai cũng không thích, vậy thì hắn cũng không phải là không có cơ hội, khiến cho sự khó chịu tê tâm liệt phế vừa rồi của hắn trông giống như một tên hề.
Vẻ mặt Bùi Hoài cũng trở nên nhẹ nhõm: "Nói sớm đi chứ."
Tống Ngọc Khanh: "..."
Cậu cũng có hỏi sớm đâu.
Tống Ngọc Khanh có chút cạn lời nhìn Bùi Hoài cái tên thiểu năng này, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, tự mình đã hoàn thành cả một màn tê tâm liệt phế.
Bùi Hoài ngẩng đầu nhìn Tống Ngọc Khanh, Tống Ngọc Khanh nhàn nhã dựa vào bàn, mi mắt hơi rũ xuống, lông mi dài mảnh, giống như cánh bướm đậu trên mi mắt y.
Bùi Hoài lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt kia của Tống Ngọc Khanh.
"Tôi và người khác là khác nhau đúng không?"
Tống Ngọc Khanh gật đầu, mỗi người đều là khác nhau.
Bùi Hoài tiếp tục: "Cậu đối xử với tôi cũng khác với người khác đúng không?"
"Ừ."
Đối với những người khác nhau thì cách xử lý cũng khác nhau.
Mắt Bùi Hoài ngày càng sáng lên, giống như chú chó lớn đang trông mong nhìn chủ nhân, chờ đợi chủ nhân khẳng định: "Vậy cậu vẫn có chút thích tôi. Người mình thích và người khác chính là không giống nhau."
Tống Ngọc Khanh: "..."
Tống Ngọc Khanh đưa tay vỗ vỗ Bùi Hoài đang tự lừa mình dối người, giọng điệu nhàn nhạt: "Suy nghĩ hay lắm, lần sau đừng suy nghĩ nữa."
Tống Ngọc Khanh lười nói chuyện với con chó ngốc Bùi Hoài này, cũng lười giải thích với Bùi Hoài.
Giải thích với Bùi Hoài là vô dụng, Bùi Hoài sẽ tự mình suy nghĩ, hơn nữa còn tin tưởng vào nội dung mà mình suy nghĩ ra.
Giải thích rõ ràng xong, Bùi Hoài lại sẽ đại náo một trận, dứt khoát không giải thích với Bùi Hoài nữa.
Lời nói ra, mỗi người có một cách hiểu riêng.
Y cũng không lừa gạt Bùi Hoài, y đối với Bùi Hoài đúng là khác biệt, không chỉ đối với Bùi Hoài khác biệt, y đối với mỗi người đều khác biệt, có gì không đúng sao?
Tống Ngọc Khanh đứng dậy đi thả Thích Nhiễm ra.
Trạng thái của Thích Nhiễm rất tệ, tệ hơn cả Bùi Hoài và Tiêu Cẩm Thời, Tống Ngọc Khanh đưa tay ôm lấy Thích Nhiễm, đặt Thích Nhiễm lên giường sắt.
Thích Nhiễm mở mắt nhìn Tống Ngọc Khanh, giọng nói tủi thân: "Tiểu ba."
Tống Ngọc Khanh: "Ừ."
"Nghỉ ngơi cho tốt một lát đi, đừng nói chuyện, tôi ở ngay phòng thí nghiệm phân tích dữ liệu, cậu không thoải mái thì gọi tôi."
Thích Nhiễm không nỡ nhắm mắt lại, mãi cho đến khi Tống Ngọc Khanh rời khỏi đây, cậu ta mới nhắm mắt, trầm trầm ngủ thiếp đi.
Tiêu Cẩm Thời nhìn Tống Ngọc Khanh bên ngoài cửa kính: "Đây chính là thứ tự trong lòng anh sao?"
Thả Bùi Hoài trước, rồi thả Thích Nhiễm, cuối cùng mới là hắn.
Hắn xếp cuối cùng trong thứ tự ưu tiên trong lòng Tống Ngọc Khanh.
Bùi Hoài nghỉ ngơi ở trong góc, khóe mắt Tống Ngọc Khanh liếc qua, chỉ nhẹ nhàng liếc một cái, Bùi Hoài lại lập tức cảm nhận được tầm mắt của Tống Ngọc Khanh, nở một nụ cười với Tống Ngọc Khanh.
"Anh ơi, anh thật sự biết yêu người khác sao?"
Tiêu Cẩm Thời ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn Tống Ngọc Khanh đang đi vào.
Thật sự sẽ mất đi lý trí mà yêu một người sao?
Tống Ngọc Khanh rất biết cách yêu người khác, rất dễ khiến người ta cảm nhận được mình được y thích, được y đối xử khác biệt, đương nhiên cũng có thể liên quan đến khuôn mặt kia của Tống Ngọc Khanh.
Ngoại hình quá mức xuất chúng, tính cách thanh lãnh xa cách.
Chỉ cần nhìn vào mắt người khác, nở nụ cười với người khác, sẽ khiến người ta nảy sinh ảo giác được y yêu.
Tưởng rằng mình là độc nhất vô nhị của Tống Ngọc Khanh, vì Tống Ngọc Khanh mà lao đầu vào lửa.
Nhưng nếu nói, Tống Ngọc Khanh yêu ai, thực tế thì, Tống Ngọc Khanh chẳng yêu ai cả đâu nhỉ.
Tống Ngọc Khanh kéo Tiêu Cẩm Thời dậy, lôi dậy, xé mở túi dinh dưỡng đưa cho Tiêu Cẩm Thời: "Cậu nói nhiều quá."
Thực tế thì, Tống Ngọc Khanh không hiểu yêu hay không yêu, thích hay không thích có gì quan trọng.
Rất nhiều chuyện đều quan trọng hơn là yêu hay không yêu.
Tiêu Cẩm Thời cười cười: "Anh luôn cảm thấy em nói nhiều."
Nhưng mà, trong khoảnh khắc bị Tống Ngọc Khanh nắm lấy tay, hắn lại nảy sinh ảo giác.
Ba Alpha nghỉ ngơi cũng đã hòm hòm, Tống Ngọc Khanh đuổi Bùi Hoài và Tiêu Cẩm Thời đi, Thích Nhiễm được giữ lại quan sát thêm một lát.
Vừa ra ngoài, Tiêu Cẩm Thời liền trợn trắng mắt với Bùi Hoài: "Cậu có thể đừng nhìn Tống Ngọc Khanh như một thằng đần độn được không."
Bùi Hoài giọng điệu khinh thường: "Lúc cậu liếm tay Khanh Khanh, sao cậu không nói cậu là thằng đần độn?"
Tiêu Cẩm Thời: "..."
Tiêu Cẩm Thời: "Đem những thứ nhìn thấy hôm qua để thối nát trong bụng đi, nếu cậu không muốn Thích Chính Thanh và Tống Ngọc Khanh ở bên nhau, thì quản cho tốt cái miệng chó của cậu."
Bùi Hoài: "Tôi sợ cái gì? Khanh Khanh đối với tôi là khác biệt."
Tiêu Cẩm Thời: "..."
Tống Ngọc Khanh đối với mỗi người đều khác biệt.
"Mẹ cậu lúc sinh cậu ra, đem nhau thai coi là não mà sinh ra à?" Tiêu Cẩm Thời tức đến hộc máu.
Vốn dĩ cùng một thứ tồi tệ như vậy làm tiểu tam đã đành, cố tình cái loại ngu ngốc như Bùi Hoài, thứ tự trong lòng Tống Ngọc Khanh còn xếp trước hắn.
Tiêu Cẩm Thời càng thêm uất ức. Hắn có chỗ nào không bằng cái loại ngu xuẩn này chứ?
Tống Ngọc Khanh sắp xếp xong dữ liệu, đưa vào tiến hành phân tích, đồ án tốt nghiệp chuyên ngành tin tức tố của Tống Ngọc Khanh làm về việc kiểm soát sự mất khống chế tinh thần lực của Alpha.
Dự án này sẽ là dự án đầu tiên của y ở chuyên ngành này, cũng có rất nhiều người đi trước nghiên cứu cái này, Tống Ngọc Khanh chỉ thêm vào điểm sáng tạo của mình trong đó.
Vị giáo sư già y đang theo hiện tại đã đánh giá tính khả thi của dự án, đồng thời đã thông qua cho y trên hệ thống, sau đó cứ làm theo các bước thực hiện thí nghiệm ra kết quả, viết luận văn là được.
Dự án đi vào tiến trình nghiên cứu bình thường, Tống Ngọc Khanh cũng thả lỏng hơn nhiều.
Việc cần làm bên này hôm nay đã làm xong, Tống Ngọc Khanh lại xử lý một lát các công việc của hội học sinh, mới đến chỗ Giáo sư Lâm làm dự án.
Giáo sư Lâm: "Không bận nữa à? Nhớ đến tôi rồi sao?"
"Tôi còn tưởng cậu có lão già mới rồi thì không cần tôi nữa." Ông lão nhỏ bé thổi râu trừng mắt, viết cả hai chữ ghen tuông lên mặt.
Tống Ngọc Khanh: "..."
Tống Ngọc Khanh: "Thầy mãi mãi là thầy."
Giáo sư Lâm kiêu ngạo ngẩng đầu, dường như không hài lòng lắm với chút an ủi này của Tống Ngọc Khanh.
Tống Ngọc Khanh im lặng hai giây: "Em đối với thầy và đối với các thầy khác là khác nhau, thầy ở trong lòng em có địa vị độc nhất vô nhị."
Giáo sư Lâm mới hài lòng cười: "Nói mấy cái này làm gì, đi làm thí nghiệm của cậu đi. Dự án tranh thủ làm, tôi còn một cơ hội rất tốt cho cậu, cậu và Diệp Tư Lăng cùng đi. Vừa hay ra ngoài xem thử, nhìn nhiều học nhiều."
Tống Ngọc Khanh gật đầu: "Vâng."
88: "..." Cùng một câu nói, già trẻ đều ăn, Tống Ngọc Khanh thậm chí còn lười nghĩ lời thoại mới.
88: "Khanh Khanh, cậu thật có lệ."
Tống Ngọc Khanh rũ mắt: "Tôi đối với cậu và đối với các hệ thống khác là khác nhau."
88: .
Tuy rằng biết Tống Ngọc Khanh chưa từng gặp hệ thống khác, tuy rằng biết câu nói này của Tống Ngọc Khanh đã nói với rất nhiều người.
Nhưng mà, Tống Ngọc Khanh nói, y đối với nó là khác biệt đó nha.
88: "Khanh Khanh, dán dán."
Tống Ngọc Khanh: "Ừ."
Diệp Tư Lăng vốn dĩ có chút lơ đễnh, bàn tay quen thuộc lại xuất hiện trước mặt hắn, ngón tay thon dài gõ gõ vào thứ hắn đang lắp ráp: "Sai rồi, sư đệ, lâu như vậy không gặp..."
Tâm trạng Diệp Tư Lăng bị một câu nói ngắn ngủi của Tống Ngọc Khanh khơi dậy, lại nghe thấy nửa câu sau của Tống Ngọc Khanh: "Cậu vẫn phế vật như vậy."
Diệp Tư Lăng: "..."
"Cậu mới là sư đệ, tôi lớn hơn cậu." Diệp Tư Lăng đè nén chút kích động trong lòng: "Có thể cậu không biết, năm tôi nhập học bị gãy tay, hoãn nhập học một năm, tính tháng ra, tôi lớn hơn cậu một chút, cho nên tôi là sư huynh."
Tống Ngọc Khanh: "Cậu biết tôi sinh tháng mấy sao?"
Tống Ngọc Khanh làm như vô tình hỏi Diệp Tư Lăng một câu, Diệp Tư Lăng hơi hoảng, liệu Tống Ngọc Khanh có phát hiện ra hắn lén điều tra y không.
Thực tế thì, các loại thông tin của Tống Ngọc Khanh cũng không phải bí mật, nhưng mà, cho dù không phải là bí mật đi nữa.
Nhưng có sư huynh nhà ai đi tra sinh nhật sư đệ, vừa nhìn là biết quan tâm quá mức rồi.
Diệp Tư Lăng còn đang một mình binh hoang mã loạn, Tống Ngọc Khanh đã vượt qua Diệp Tư Lăng đi mở máy tính: "Cậu tuổi lớn, nhưng vẫn gà."
Diệp Tư Lăng muốn phản bác, nhưng nghĩ nửa ngày lại không thể phản bác được.
Tống Ngọc Khanh mở máy tính: "Diệp Tư Lăng, lại xem cái này."
Diệp Tư Lăng đặt đồ trong tay xuống liền đi tới, nhìn thấy thiết kế của Tống Ngọc Khanh, Diệp Tư Lăng lại thấy sướng rồi, ý tưởng bạch tuộc, robot không chỉ có "chủ não", còn có "phó não", không cần truyền về hệ thống xử lý trung tâm "chủ não", là có thể đưa ra phản ứng ngay tại hệ thống xử lý trung tâm "phó não".
Tốc độ phản ứng hiệu suất sẽ nhanh hơn.
Hơn nữa, còn có thể trực tiếp cắt đứt liên hệ với "chủ não", tự mình độc lập thực hiện nhiệm vụ.
Diệp Tư Lăng nghe Tống Ngọc Khanh giảng giải, càng nghe càng hưng phấn.
Rũ mắt nhìn về phía Tống Ngọc Khanh, lúc Tống Ngọc Khanh giảng về ý tưởng thiết kế này, đôi mắt màu hổ phách kia như có mật ong chảy xuôi, dịu dàng lại êm đềm.
Giống như đấng tạo hóa vĩ đại đang nghiêm túc ngắm nhìn sinh mệnh do mình tạo ra.
Tống Ngọc Khanh đang nhìn thiết kế của mình, tầm mắt Diệp Tư Lăng không chớp cái nào nhìn Tống Ngọc Khanh.
Góc nghiêng của Beta trắng như tuyết, đuôi mắt thon dài hơi rũ, ánh sáng theo độ cong run nhẹ của hàng mi Tống Ngọc Khanh không ngừng nhảy nhót.
Trái tim Diệp Tư Lăng cũng đập theo điểm sáng rơi nơi đuôi mắt kia, tần suất tim đập cũng giống với tần suất điểm sáng đó, như là cộng hưởng vậy, biên độ tim đập cũng vì cộng hưởng mà tăng lên.
"Thấy thế nào?"
Tống Ngọc Khanh hỏi Diệp Tư Lăng.
Diệp Tư Lăng không phản hồi, Tống Ngọc Khanh quay đầu nhìn Diệp Tư Lăng, bắt gặp ánh mắt si ngốc của Diệp Tư Lăng.
Tống Ngọc Khanh: "..."
Tống Ngọc Khanh: "Cậu lau nước miếng đi, đây là dự án của tôi, cậu thèm cũng vô dụng."
Diệp Tư Lăng vừa thẹn vừa giận: "Tôi thèm không phải là dự án của cậu."
Tống Ngọc Khanh một tay chống cằm lên mặt bàn, tay kia bấm chuột, lại kéo mô hình xoay một vòng, giống như dùng mô hình để quyến rũ Diệp Tư Lăng, trên mặt hiện lên một chút ý cười nhàn nhạt: "Cậu thèm không phải là dự án của tôi?"
Tống Ngọc Khanh nhìn về phía Diệp Tư Lăng cũng đang chống tay lên mặt bàn, nhìn mô hình từ phía sau y.
"Vậy cậu làm ra bộ dạng si ngốc đó làm gì?" Tống Ngọc Khanh có chút trêu tức nhìn Diệp Tư Lăng.
Diệp Tư Lăng vốn dĩ đang cúi người xem Tống Ngọc Khanh, Tống Ngọc Khanh bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hắn, hắn có thể cảm nhận được hơi thở của Tống Ngọc Khanh phả vào mặt mình.
Hơi thở cũng mang theo hương thơm lạnh lẽo.
Diệp Tư Lăng mặt đỏ tai hồng, chỉ tiếc Tống Ngọc Khanh đã quay lại tiếp tục xem mô hình, không nhìn thấy bộ dạng này của Diệp Tư Lăng.
"Cậu thấy dự án này thế nào?" Tống Ngọc Khanh làm như vô tình nhắc một câu.
Diệp Tư Lăng: "Tốt."
Tống Ngọc Khanh: "..."
Tốt, cậu không định đầu tư chút sao?
Tống Ngọc Khanh mỉm cười: "Diệp Tư Lăng, đầu tư chút tiền đi, chúng ta cùng nhau làm lớn làm mạnh."
Beta lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Tư Lăng, Diệp Tư Lăng dường như chỉ có thể nhìn thấy đôi môi nhạt màu của Tống Ngọc Khanh đang chuyển động, khẽ đóng mở, lúc nói chuyện sẽ lộ ra một chút răng trắng. Lần đầu tiên hắn nhìn chi tiết đến thế, suy nghĩ đều đi theo động tác của Tống Ngọc Khanh, thậm chí sắp nghe không hiểu Tống Ngọc Khanh đang nói gì nữa.
Giống như Tống Ngọc Khanh đang dùng "mỹ nhân kế" khiến người ta đầu óc choáng váng với hắn, đang dụ dỗ hắn bỏ ra vì Tống Ngọc Khanh, dỗ Tống Ngọc Khanh chọc Tống Ngọc Khanh vui vẻ, chỉ để nụ cười như vậy lưu lại trên mặt Tống Ngọc Khanh thêm một khắc.
Diệp Tư Lăng nhớ tới quân vương trong lịch sử cực kỳ cổ xưa vì dỗ mỹ nhân cười một cái mà đốt phong hỏa đài. Hắn thế mà bắt đầu đồng cảm với vị quân vương kia, trước đây, hắn chỉ cảm thấy quân vương hôn quân vô đạo, còn bây giờ hắn lại cảm thấy là hợp tình hợp lý.
Giọng điệu Diệp Tư Lăng khô khốc: "Cậu cho tôi xem dự án, chính là để tôi đầu tư chút tiền?"
Tống Ngọc Khanh nỗ lực kích động Diệp Tư Lăng: "Cậu không đầu tư sao? Tôi tưởng cậu sẽ thích dự án này của tôi."
Diệp Tư Lăng vội vàng mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn: "Thích, tôi đầu tư cho cậu."
Hắn đương nhiên thích Tống Ngọc Khanh, đầu tư chút tiền cho Tống Ngọc Khanh thì có sao?
"Vậy chúng ta cùng làm, kiếm tiền cùng chia." Tống Ngọc Khanh hỏi Diệp Tư Lăng: "Cậu thấy thế nào?"
Diệp Tư Lăng nắm chặt lòng bàn tay mình: "Được."
"Mỗi người chia một nửa?" Tống Ngọc Khanh hỏi Diệp Tư Lăng.
Diệp Tư Lăng: "Được."
Tống Ngọc Khanh hài lòng rồi, vẫn là tiểu đăng dễ lừa hơn lão già, tiểu đăng một cái đã chia cho y một nửa rồi.
88 im lặng, cậu dùng mỹ nhân kế với lão già, lão già có thể cho cậu bảy mươi phần trăm.
Nhắc tới lão già, Tống Ngọc Khanh lại nhớ tới cái cốt truyện giới hạn độ tuổi kia.
Thời khắc mấu chốt bị Tiêu Cẩm Thời cắt ngang, Tiêu Cẩm Thời và Bùi Hoài đều không muốn nói cho y biết, y ngay cả Thích Nhiễm cũng hỏi rồi, nhưng Thích Nhiễm cũng nói không có chuyện gì xảy ra.
Nói hắn chỉ đưa Thích Chính Thanh đến xem bọn họ, còn bảo Bùi Hoài học tiếng chó sủa trước mặt Thích Chính Thanh.
Tống Ngọc Khanh nghe đến đây, đã có chút trầm mặc, có chút không muốn tiếp tục hồi tưởng.
"Cốt truyện giới hạn độ tuổi của hệ thống các cậu có những gì?"
88 nhắc tới cái này liền mở máy nói: "Tường chỉ (ép vào tường), nhiều người, cha con, NTR, bánh quy kẹp tâm, bắt nạt mẹ kế, dụ dỗ vợ người ta ngoại tình bị bắt gian tại trận, sửa ống nước rồi nhập thất, hàng xóm đến ăn cơm chồng ở phòng khách, hàng xóm và vợ người ta ở trong bếp khụ..."
Tống Ngọc Khanh nghi ngờ 88 kẹp hàng lậu, thỏa mãn tư dục của bản thân.
Càng nghe càng có chút tuyệt vọng: "Nói chút chuyện tôi và Thích Chính Thanh có khả năng làm đi."
88: "Trước mặt ba người kia, làm với Thích Chính Thanh rồi? Dù sao cốt truyện giới hạn độ tuổi mà bọn tôi có thể nghĩ đến chính là như vậy, hoặc là Thích Chính Thanh khẩu giao cho cậu rồi?"
Tống Ngọc Khanh: "..."
Thích Chính Thanh vừa hay gửi tin nhắn tới.
Thích Chính Thanh: 【Khanh Khanh, cà vạt bẩn rồi.】
-----------------------
Tác giả có lời muốn nói: Nghe mô tả của 88, Tống Khanh Khanh: Không dám mở mắt, hy vọng là ảo giác của tôi.
Đề xuất Trọng Sinh: Lúc Huynh Trưởng Trúng Độc Lâm Chung, Ta Ôm Thị Vệ Nhâm Nhi Uống Rượu Ngon