Chương 138: Cầu xin tôi đi, nhớ nhặt xác cho tôi.

Giây tiếp theo, ánh đèn pin chiếu tới, Đàm Khu vội vàng né sang một bên, tránh được ánh đèn và tầm mắt của những kẻ tuần tra đằng xa."Sợ chết à?" Giọng Tống Ngọc Khanh nhàn nhạt.Khóe môi Đàm Khu nhếch lên một chút, lời nói ra mang theo ý cười, "Không sợ, nhưng sợ không được gặp em."Tống Ngọc Khanh: "..."Đàm Diễn đá một phát vào tên Alpha bị Đàm Khu đánh ngã trên mặt đất, "Một lũ...
BÌNH LUẬN