Rõ ràng lúc mới chạm vào không phải là cảm giác như vậy.
Nhưng bây giờ, hình như bị hắn sờ khác đi rồi.
Nhận thức này khiến cảm xúc của Bùi Hoài không kiềm chế được mà dao động.
Ánh đèn lờ mờ rơi trên làn da trắng nõn của Tống Ngọc Khanh, hơi thở lạnh lẽo xa cách, lúc này bị nhiệt độ cơ thể bốc hơi, từng sợi từng sợi quấn lên.
Người trong lòng thon thả mỏng manh, tất cả những điều này đang phóng đại vô hạn dục vọng trong lòng Bùi Hoài.
Khiến hắn muốn tiếp tục làm gì đó.
Yết hầu Alpha lại trượt một cái, khớp ngón tay vô thức cử động, móng tay lướt qua.
Như có một dòng điện nhỏ trong nháy mắt chạy dọc sống lưng, cảm giác tê dại xa lạ đột ngột bùng nổ. Đầu óc Tống Ngọc Khanh có một khoảnh khắc trống rỗng, hàng mi dài run rẩy, "Bùi Hoài..."
Tên của mình rõ ràng rất bình thường, nhưng từ miệng Tống Ngọc Khanh thốt ra lại trở nên quyến luyến đa tình.
Ngay cả khi Tống Ngọc Khanh mắng hắn, lời lẽ lạnh lùng trách mắng hắn, cũn...
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 6.999 linh thạch
Đề xuất Huyền Huyễn: Phi Sắc