Chương 104: Mèo con. Vậy để tôi bôi thuốc cho anh nhé?

Tống Ngọc Khanh nằm sấp trên giường, đầu ngón tay khều sợi dây xích eo, viên ngọc lục bảo trên đầu ngón tay thanh niên, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cậu.Bỗng nhiên Tống Ngọc Khanh nghe thấy một tiếng động cực nhỏ, cậu kéo áo choàng ngủ, thắt dây lại, Tống Ngọc Khanh bước ra khỏi phòng ngủ, rồi ở...Phòng ngủ phụ thấy một con mèo con mắt còn chưa mở, nhưng đang kêu meo...
BÌNH LUẬN