Chương 149: Chuyện kỳ bí về quy tắc quán bar bến đò (6)
Dưới ánh mắt thất vọng của đám ma quỷ, Tô Dung đã lấy được thuốc giải rượu đúng chuẩn. Uống vào, đầu óc chị như được gột rửa, ngay lập tức trở nên sáng suốt.
Trước mặt, quán bar lại trở về như thuở ban đầu. Những linh hồn khác cũng chán ngán không thèm quan tâm tới Tô Dung nữa, tự nhiên trò chuyện rôm rả với nhau.
Thuốc giải rượu được phát miễn phí, Tô Dung vừa thầm cảm thán: “May mà quán này không bắt chẹt ở khoản này”, vừa cùng gã mập “say” hòa vào đám người ngồi trước cầu thang.
Nhìn thấy mặt bàn thấm đẫm chất lỏng màu xanh, gã mập tái mét gật đầu: “Có thể lên được rồi.”
Khi vừa lên bậc thang, gã ta lập tức nói: “Tại đây tôi mới dám kể chuyện ở phòng khiêu vũ. Lúc ấy tôi cùng vài người khác bước vào cùng một lúc. Trong phòng khiêu vũ bắt buộc phải nhảy đôi, chúng tôi định tụ họp để lấy sức đông người mà giữ ấm nhau, biết đâu ma quỷ chỉ là chỗ báo yếu, đông người thì chúng sẽ không dám tới.”
Lúc đó họ vẫn chưa biết chốn này hiểm nguy thế nào, còn giữ tư duy như người đang sống.
Nghe gã mập kể rối rắm đến đây, Tô Dung không kịp nhịn hỏi: “Mấy người đó là ai? Làm sao các người tới được đây?”
Vốn là người được quy tắc kỳ bí chọn, địa vị của Tô Dung coi như được sự sắp đặt của quy tắc, chắc chắn có lời giải hợp lý. Còn gã mập kia, cô cũng tò mò xem cậu ta đến đây bằng cách nào.
“Cậu đó, tôi đoán là trong lúc ngủ thì hồn lìa khỏi xác đến đây. Thường có người như vậy, mối liên kết giữa thân và hồn không chặt chẽ, nên hồn dễ thoát ra ngoài.” Gã mập nhún vai, vì đã chứng kiến không ít cảnh tượng này, “Người bình thường thì hồn chỉ lửng lơ quanh quẩn muốn gần thôi. Thằng đó xui thôi, lơ lửng được tới chốn này.”
Đúng là cực kỳ đen đủi, mơ đến mức thoát hồn, lại trôi đến âm phủ bị “Hắn” xâm nhập, coi như tự tìm tới cái chết.
“Còn chúng tôi… lúc đó chết chung trong một vụ tai nạn giao thông. Xe buýt bị trục trặc phanh rồi lật nghiêng, cả xe chẳng ai sống sót. Nhưng thực tế có vài người không chết, chỉ là bị va đập khiến hồn lìa khỏi xác, rồi đến đây mà thôi.”
Khác với cậu trai kia, họ đến đây đúng là số phận đã định sẵn. Bởi họ tương đương với linh hồn sắp chết, vào đây nếu không đầu thai lại thì cũng quay về xác thân.
Kết quả lại cực kỳ đen đủi khi nơi này đã bị “Hắn” cướp, hiểm nguy cực độ. Dưới tác dụng của quy tắc, xuất hiện đủ loại chết chóc khác nhau. Chỉ còn lại gã mập một người sống sót. Nhưng từ đây cũng chứng tỏ gã ta có chút bản lĩnh, không thì sao cứ mình sống sót được?
Nghe xong câu chuyện của họ, Tô Dung gật đầu: “Vậy trong phòng khiêu vũ đã xảy ra chuyện gì?”
“Chúng tôi tưởng tụ họp lấy sức đông, rồi đột nhiên một người cười lớn, rồi mọi người cũng cười theo. Sau đó ai cũng bớt sợ rồi lặng lẽ rời đi, chỉ còn chúng tôi phát hiện bị ma quỷ vây quanh, thấy chúng như muốn làm gì đó với chúng tôi.”
Nhiều năm sau nhớ lại cảnh tượng này, gã mập dù không có máu me hay hình ảnh kinh dị, vẫn cảm thấy sợ hãi: “Tôi nhận ra chuyện không ổn, chạy xuống ngay. Bạn đồng hành thì không ai xuống.”
Thông tin mà gã ta biết rất ít, bởi chuyện xảy ra đã lâu, lúc đó lại rất hoảng loạn, rời đi quá sớm.
Tô Dung khẽ cau mày, chắt lọc lời nói của gã mập rồi hỏi trọng điểm: “Tại sao không ai cùng cậu thoát thân?”
Gã mập lắc đầu: “Tôi cũng không biết, khi tôi muốn chạy thì mọi người đều từ chối, không hiểu họ nghĩ gì!”
Tô Dung thầm gật đầu, rồi tiếp tục hỏi: “Cậu bảo mọi người bỗng cười lớn, trước khi cười có xảy ra chuyện gì không?”
“Không nhớ rồi.” Gã mập đau đầu lắc đầu, “Ai mà nghĩ kỳ quái vậy, trước đó ai cũng không để ý chuyện quanh mình.”
Quả nhiên đúng vậy, không có chuẩn bị trước, người bình thường thiếu huấn luyện đặc biệt khó lòng nhận ra bất ổn xung quanh. Thậm chí bộ não còn tự động hợp lý hóa chúng để người ta lờ đi.
Hơn nữa, thời gian trôi qua lâu nên khó nhớ ra thứ hữu ích nào.
Nhưng Tô Dung không định bỏ cuộc, vì đây là thông tin duy nhất cô có để đối mặt nguy hiểm. Theo lời gã mập, dường như trong phòng khiêu vũ không có quy tắc hướng dẫn, chỉ có thể tự tìm cách vượt qua.
Vậy thì kinh nghiệm của đối phương là điều cô phải suy nghĩ kỹ, cũng là quy tắc dạng người mà quy tắc kỳ bí này trao cho cô. Nếu không hỏi rõ, có thể chết trong mơ hồ không hiểu gì.
Cô lại hỏi: “Cậu chỉ thấy đám người cười rồi bỏ đi mới phát hiện bị ma quỷ bao quanh sao?”
“Đúng vậy.” Gã mập tự tin gật đầu, cảnh tượng bị vây kín khiến cậu ta đến giờ vẫn còn nhớ rõ nét.
Tô Dung chợt nhận thấy mối liên hệ, ánh mắt sáng lên: “Vậy theo cậu lúc đó đứng ở giữa đám người, ý cậu là nhóm người đều là con người?”
Suy nghĩ một hai giây, gã mập lại gật: “Chúng tôi đứng vị trí tùy ý, chủ yếu là muốn tụ tập lại với nhau, không mấy để ý đâu, chắc chắn không phải ở lề đám đông.”
“Tất nhiên vậy. Còn những người không cười thì sao?” Tô Dung lập tức hỏi tiếp.
Lúc này gã mập mới hiểu ý cô, ánh mắt sáng lên, trằn trọc suy nghĩ nhưng cuối cùng lại lắc đầu: “Tôi không nhớ nữa.”
Tô Dung không nóng vội, kiên nhẫn hỏi: “Còn người bên cạnh cậu có ai cười không?”
“Hình như… không có?” Gã mập không chắc chắn.
“Thế thì chính xác!” Tô Dung búng tay, “Nếu đoán không sai thì ma quỷ gây rối dựa trên tiếp xúc. Các cậu đứng ở giữa nên không bị chúng làm hại.”
Theo suy luận đó, sau khi vào phòng khiêu vũ, việc họ cần làm là tránh xa ma quỷ, tránh để bị chạm vào, đồng thời tìm cách rời đi.
Lúc này cả hai đã đứng ở cầu thang khá lâu, vừa đúng mười hai rưỡi, còn rảnh hơn một tiếng rưỡi nữa là quán bar đóng cửa lúc 2 giờ sáng.
“Chỉ cần cứ cố gắng tới nữa tiếng.” Tô Dung nghiêm túc nói với gã mập, “Cuối cùng tôi sẽ bảo đảm cậu ít nhất an toàn tới khi quán ngừng hoạt động. Lúc đó phòng khiêu vũ cũng tắt, cậu có thể đi ra ngoài, tiếp tục cuộc sống như trước đây.”
Ở quy tắc kỳ bí trước, cô vừa nhận được “Vòng tay ngọc bích công lý tuyệt đối” từ “Tập đoàn Tí Tách”. Dụng cụ này có thể tạo một bức tường phòng thủ tuyệt đối kéo dài một giờ. Chỉ cần tìm được góc kín, xây tường lên là an tâm vượt qua.
Tô Dung thấy rõ gã mập không quá khao khát tự do. Gã dường như đã ở đây đủ lâu, nhưng so với rời đi, gã chỉ muốn sống sót. Nếu không vậy, lâu rồi gã phải quay lại phòng khiêu vũ ít nhất một lần chứ không chỉ mãi đứng ở tầng một.
Tất nhiên có lý do hạn chế của gã, nhưng phần lớn là không quá khao khát thoát khỏi nơi này. Nếu không, ngây ngốc thế nào cũng nhận ra.
Giờ gã sẵn lòng lên phòng khiêu vũ chỉ vì muốn đồng hành cùng cô. Vì cô một mình không thể lên đó.
Tô Dung không rõ gã mập có cách tự cứu hay không, nhưng cô không cho phép ai phải chết vì ước muốn của mình. Gã có đi được hay không không quan trọng, cô chỉ ít nhất phải bảo đảm an toàn.
Cô tự tin có thể trụ được nửa tiếng, nếu không nổi nổi nửa giờ thì không ai còn sống sót trong quy tắc kỳ bí này.
Nghe Tô Dung nói vậy, gã mập rõ ràng ngạc nhiên. Gã không nghĩ trong tình huống đó cô còn quan tâm tới mình.
“Cô giúp tôi thế nào?” Gã mập do dự hỏi, dù mắt nhận thấy có vẻ cô không hứa suông. Nhưng người ta biết giấu giếm nhiều, hỏi cặn kẽ hơn thì chắc chắn hơn.
Tô Dung không giận mà hiểu là điều bình thường. Cô nghĩ ngược lại, không hỏi mới là kỳ. Nếu gã không hỏi, cô còn nghi gã làm sao sống lâu được ở quán này, có âm mưu gì không.
Cô lấy ra “Vòng tay ngọc bích công lý tuyệt đối” giải thích sơ qua công dụng.
Gã mập nhìn thấy dụng cụ kỳ bí này biết ngay cô không nói dối. Mặc dù không biết cụ thể năng lực, ít nhất hiểu ràng nó giá trị cao khó tưởng.
Phụ nữ ngay trước mặt lại dứt khoát dùng món đồ quý giá như vậy thì chứng tỏ thật lòng muốn giúp anh ta sống sót.
Ở đây có chút hiểu lầm nhỏ: Tô Dung không muốn mắc nợ ai, đặc biệt là mạng người, điều mà cô không thể chấp nhận.
Còn gã mập thì nghĩ cô quan tâm mình, thà anh chết cũng không để cô chết, dốc lòng bảo vệ vô cùng.
Cảm động, gã nói: “Cô yên tâm, tuy tôi không giúp được chuyện rời đây, nhưng tôi hứa sẽ sống sót.”
“Tại sao?” Tô Dung tò mò hỏi.
“Duyên số.” Gã mập không muốn nói nhiều, chỉ dỗ dành cô, “Nếu cô tìm được cách ra thì tốt, còn không cũng không sao, tôi sẽ cố gắng để cô cùng sống sót.”
Về sự an ủi này, Tô Dung không lên tiếng. Cô là điều tra viên, đến đây là để giải mã quy tắc kỳ bí. Nếu không rời đi trong thời gian quy định, cơ hội sống rất thấp.
Giống như nhiệm vụ thâm nhập trước, nếu vượt quá giới hạn thời gian mà không rút lui, độ khó của quy tắc kỳ bí sẽ tăng lên bội phần. “Hắn” ở đây cũng ngày càng mạnh hơn.
Dù sao mục đích của cô vẫn là vượt qua, gọi đúng hơn là mục đích duy nhất.
Tuy nhiên cô không nói ra mà chỉ mỉm cười, nhìn về phòng khiêu vũ sau cánh cửa: “Chúng ta lên thôi.”
Khi mở cửa, ngón tay út Tô Dung bỗng đau nhói. Đó là “Nhẫn cảnh tỉnh” cảnh báo cô! Cô vội đóng cửa lại, nét mặt nghiêm trọng: “Bên trong có thứ ảnh hưởng đến thần trí.”
Nghe thế, gã mập mở to mắt: “Ảnh hưởng thần trí? Sao có thể? Tôi lúc đó chẳng cảm nhận gì hết.”
“Có thể là vì mấy người cười lớn kia?” Tô Dung nghi ngờ, rồi hỏi: “Vào trong, ấn tượng đầu tiên của cậu là gì?”
Bởi cô được nhẫn cảnh tỉnh báo trước lúc mở cửa, tức là bị tấn công tinh thần ở khoảnh khắc đó. Vậy thứ nhìn thấy đầu tiên là nguồn gốc tấn công.
“Không nhớ rõ, có thể là đám người đang nhảy? Hay đèn chớp màu sắc rực rỡ?” Gã mập lắc đầu, “Nhưng nghe bạn nói âm thanh nhạc trong đó cực lớn, dễ làm đau tai.”
“Tại sao nghe qua bạn nói?” Tô Dung bắt mạch.
“Chắc tại tôi bị tai xe va đập, trong tai có vấn đề, chẳng nghe được gì.” Gã mập cười ngậm ngùi nhớ lại, “Lúc họ dùng ngôn ngữ ký hiệu nói chuyện với tôi trông thật buồn cười.”
Không quan tâm chuyện đó, Tô Dung trầm tĩnh nói: “Âm nhạc chắc có vấn đề, vấn đề chính là…”
Cô nhớ lại trải nghiệm của gã mập, rồi khẳng định: “Làm mờ nhận thức, khiến chúng ta quên luôn lối thoát ra khỏi phòng khiêu vũ.”
Theo lời gã, tình hình rất nguy hiểm, ai cũng biết không nên ở lâu. Nhưng cuối cùng chỉ anh ta rời đi. Cho dù muốn kéo mọi người cũng không được.
Rõ ràng là bị nhiễm độc ảnh hưởng đến nhận thức.
Gã mập trố mắt, bị nhốt lâu trong này, không biết bên ngoài thế giới thế nào, càng không hiểu nhiễm độc có dạng này.
Nhưng nghe cô nói vậy vẫn chọn tin: “Vậy bây giờ làm sao? Lấy thứ gì bịt tai?”
Tô Dung gật đầu, trong lòng suy nghĩ. Nếu phán đoán đúng, quy tắc kỳ bí này không muốn ai rời phòng khiêu vũ.
Vậy đạt điều kiện gì đó rồi mới cho đi, chính là cách phá quy tắc này.
Mang nghi vấn, cô cùng gã mập vo giấy bịt tai, sau đó mở cửa phòng khiêu vũ.
Quan sát bên ngoài, phòng khiêu vũ không khác mấy so với quán bar bình thường, đèn nhiều màu nhấp nháy loạn xạ vì không có âm nhạc.
Bên trong nhiều người đang nhảy nhót thoải mái. Tô Dung nhìn gương mặt họ, thấy nụ cười điên loạn nhọc nhằn, dù cô rất nhạy cảm với cảm xúc vẫn không cảm thấy vui.
Chỉ có thể là, họ đang rất đau khổ.
Theo suy đoán từ trước, đây là nơi để trừng phạt họ. Trừng phạt thì không thể làm họ thật sự hạnh phúc được.
Giờ cô nhìn thấy hiện tượng trước mặt, có lẽ vì không say rượu, nếu đã say có thể thấy cảnh thật.
“Sắp phải nhảy rồi hả?” Tô Dung nhìn gã mập, người từng đến đây, hiểu trình tự, cô dùng cây bút mua từ máy bán hàng ghi vào sổ hỏi.
Gã mập gật đầu, thử đưa tay. Tô Dung khéo léo nắm lấy, thực hiện động tác cơ bản khi nhảy đôi.
“Ha ha, tôi tưởng cô định xỏ lá.” Gã mập cười khúc khích, cũng biết nhảy, học từ lúc hẹn hò với các cô gái con ma ở tầng một quán bar. Mặc dù đó là ma, nhưng họ không uống say nên không biết.
Tô Dung đọc khẩu hình, không đếm xỉa, vừa nhảy chậm rãi vừa quan sát xung quanh. Phòng khiêu vũ chẳng có gì đặc biệt, chỉ bên tường trang trí nhiều bích họa, nhưng ánh sáng mờ không nhìn rõ. Nhìn thoáng qua chỉ thấy tranh vẽ cảnh nhảy múa, đám đông quẩy tưng bừng, kết hợp với nhạc thật sự rất có không khí.
Nhờ điểm tăng thuộc tính, thể lực cô vượt xa người thường nên thấy rõ. Từ lúc vào cửa, trên tường vẽ đủ cảnh ngục hình như chém lưỡi, cắt da, cây sắt, cưa lưỡi…
Tám mươi tám tầng địa ngục được thể hiện chi tiết trên tường. Màn trình diễn trước đây tưởng là vui chơi thực ra là tiếng than khóc đau đớn của tội nhân.
Quả nhiên đây chính là âm phủ.
“Họ tới gần rồi.” Khi quan sát tranh tường, cô không quên cảnh giác. Lúc đầu đám đông đông nhưng cách xa, giờ rõ ràng đang tiến lại. Cô vội ra dấu cho gã mập cảnh báo.
Gã mập lập tức hoảng loạn, nhớ lại phòng khiêu vũ nhiều năm trước: “Giờ làm sao? Rời ngay bây giờ được không?”
Tô Dung cười phì: “Rời giờ có được không? Chạy sang bên phải, đồng thời xem có dấu hiệu gì.”
Nói xong cô dìu gã mập lùi sang một bên. Lấy bút ra viết hỏi: “Chuyện cậu nói món họ muốn bắt tôi lấy là gì?”
Gã mập liền cảnh giác: “Sao hỏi chỗ này? Chưa chết hả?”
“Tất nhiên không. Tôi không hợp tác với bên ngoài, họ muốn tôi chết.” Cô viết thẳng thắn, “Tôi chỉ muốn tìm manh mối.”
Cùng chung cảnh ngộ nên sau hồi do dự hắn trả lời: “Là ấn tín Đế đô Phong Đô, tôi chỉ biết nó nằm ở đây, không rõ hình dạng lẫn vị trí.”
“Nếu lấy được thì sao?” Tô Dung vừa đoán vừa hỏi, “Mà sao cậu còn muốn bảo vệ nó trong khi bị quán bar giới hạn tự do?”
Gã mập gật: “Tuy bị hạn chế, tôi cũng được bảo vệ. Nếu ấn bị lấy đi, quán bar sập, cậu nghĩ tôi còn sống không?”
Phải nói rằng hắn rất tỉnh táo, biết đánh giá lợi hại chính là nguyên nhân sống đến giờ.
Kỳ lạ là, một người tỉnh táo như thế chưa từng nghĩ đến phòng khiêu vũ có thể là cách duy nhất rời quán bar. Dù hắn nhát gan, nhưng cũng không thể ngớ ngẩn suốt chừng ấy năm cần cô nhắc nhở.
Trong lúc nói chuyện, nhiều quái vật lại tới gần, Tô Dung túm ngay “Xẻng nuốt linh hồn” ra. Một phát xúc xế, bọn ma quỷ lùi về phía sau ba mét.
Bởi đây là dụng cụ kỳ bí cấp cao, uy lực không nhỏ. Tô Dung lần đầu tung hoành với sức mạnh áp đảo.
“Trời, cô tài thật đấy!” Gã mập kinh ngạc trợn to mắt nhìn cô.
Cô mỉm cười, trao xẻng cho hắn rồi nhanh chóng viết lên giấy: “Nhưng tôi đoán không cầm được lâu. Chúng đã là ma rồi, làm sao chết được. Chỉ cần không sợ đau, xông lên bất chấp, tôi cũng chịu.”
Về điểm này cô rất rõ, đừng tưởng bây giờ oai phong, như cô nói, khó mà khống chế chúng lâu.
Với ma quái yếu, “Xẻng nuốt linh hồn” có thể giết chết. Nhưng đối với đám ma quỷ chịu trừng phạt đến chừng nào không chết không tan, uy lực dụng cụ giảm đi nhiều.
Dù địa ngục trừng phạt, nhưng theo cách nào đó cũng bảo vệ chúng. Trừng phạt thì đau đớn rồi, đòn của dụng cụ ban đầu khiến chúng sợ và đau, nhưng không lâu sau chúng sẽ ganh đua lợi ích lao đến.
Dù vậy cố gắng nửa tiếng cũng được vì không biết cô có “Vòng tay ngọc bích công lý tuyệt đối”, không bị chúng tấn công điên loạn ngay. Thời gian dò xét và thích nghi đủ để trụ lại.
Gã mập không biết điều này, vừa bớt lo lại căng thẳng ngay, hỏi hồi hộp: “Tôi làm gì được?”
Cô bảo: “Tìm người quen để trò chuyện.”
Gã mập mắt tinh ranh quét vòng xung quanh rồi mừng rỡ vẫy về phía một cô gái: “Tiểu Mỹ!”
Giây kế tiếp, một cô nàng mặc váy hồng nhìn về phía hắn rồi thở dài: “Sao lại tới đây? Mày không hứa mãi không lên tầng hai phòng khiêu vũ sao?”
Cô gái nhìn Tô Dung với ánh mắt châm chọc: “Ta nói rồi, lời đàn ông không thể tin được.”
Tô Dung dịch lời qua đọc môi rồi ghi giấy đưa cho gã mập. Bị nói vậy, hắn nói oán trách: “Tôi cứu mạng người mà, cô ấy thì không thể an toàn như tôi.”
“Thế tốt thế, sao không nghĩ đến cứu mạng tôi?” Người đẹp phàn nàn rồi đột nhiên đổi sắc mặt, không muốn nói nữa.
Cô nhìn Tô Dung, cười khe khẽ: “Mày nhảy với thằng đó à? Hình như bông hoa cắm trên phân. Nên nói chuyện với tao, tao và hắn từng hợp tác lâu. Muốn biết gì tao nói.”
Cô nhìn nàng ta, y như yêu quái hút sinh khí trong những câu chuyện cổ tích. Nếu không biết điều kiện gây rối và rõ ràng là đối phương giở trò với mình, Tô Dung cũng hơi động lòng.
“Chỉ là hợp tác thôi.” Cô giả bộ khó chịu nói, “Muốn biết thì tự hỏi hắn.”
Hai người họ vốn không liên quan, nếu gã mập thích cô ta, không cần cô phá đám. Nếu không thể thoát ra quy tắc kỳ bí này, ít ra về sau cũng hy vọng nối lại tình xưa.
Khi nói chuyện, cô cúi đầu ra hiệu gã mập sang trò chuyện riêng, tránh để ma nữ làm phiền. Hai người chơi trò bạn nói tôi đoán, kéo dài thời gian. Còn cô lặng lẽ suy nghĩ câu người đẹp nói.
“Thế tốt, sao không nghĩ đến cứu tôi?” Mấy lời này là của đối phương nói ra, rõ ràng không phải cố tình. Thật thú vị.
Liệu gã mập có thể cứu mạng cô gái đó?
Bản thân mạng của ma nữ vốn là giả định, vì cô đã chết từ lâu, nói gì cứu mạng?
Nhưng nếu cô ta nói vậy thì có căn cứ. Vậy thế nào mới gọi là cứu mạng của người ta?
Đề xuất Hiện Đại: Hôn Ước Khế Ước Quyển Ba: Nữ Chủ Thương Trường Uy Phong Lẫm Liệt
[Pháo Hôi]
Khi nào có chương tiếp theo ạ?