Chương 515: Tập 99 – Giấc mơ cổ xưa nhất (4)
Đó là giọng thật sự của Yu Jung-Hyeok, người đã trải qua 1864 kiếp sống. Giọng nói ấy chính là minh chứng cho lịch sử từ vòng lặp thứ 0 cho đến vòng lặp thứ 1863. Và nhân vật chính của giọng nói ấy đang nói rằng: người ấy không ai khác chính là Yu Jung-Hyeok, cũng chính là nhân vật chính của “Đạo sinh tồn”.
“Ta, ta… ta…”
Đứa trẻ run rẩy thảm thiết, nhưng không thể mở mắt. Dường như cậu đã biết rằng thế giới của mình sẽ sụp đổ ngay khi mở mắt.
[“Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất” đang phủ nhận chính giấc mơ của mình!]
⸢Đây chỉ là ảo ảnh, chỉ là ảo ảnh, chỉ là ảo ảnh mà thôi.⸥
“Đây không phải ảo ảnh.”
Cùng lúc “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” lên tiếng, những câu chữ bắt đầu tràn ngập xung quanh đứa trẻ. Đó là những dòng văn trong “Đạo sinh tồn” mà cậu bé từng đọc, và ta cũng đọc cùng cậu.
Những câu chữ đã giữ cho ta sống sót, và cuối cùng cũng sẽ giết chết ta.
Trong những câu chữ ấy, có một người đang lên tiếng.
⸢“Yi Hyeon-Seong, chưa xong đâu.”⸥
⸢“Đừng lo, ta nhất định sẽ kết thúc này.”⸥
⸢“Ta sẽ không bao giờ quên ngươi, Shin Yu-Seung.”⸥
Những câu từ sinh động đó dần hóa thành câu chuyện. Câu chuyện được tưởng tượng, rồi sự tưởng tượng ấy được tái hiện như hiện thực trên một tuyến thế giới khác.
Không hay biết rằng chuyện ấy đang diễn ra trong một thực tại khác, đứa trẻ vẫn khao khát được tiếp tục câu chuyện.
⸢“Đến vòng lặp tiếp theo, rồi vòng lặp tiếp theo nữa.”⸥
Để sống sót, cậu bé đã tưởng tượng. Dẫu bị họ hàng áp bức, dẫu bị băng nhóm học đường bắt nạt.
Để không cảm nhận được nỗi đau, cậu nghĩ về phần tiếp theo của câu chuyện.
⸢“Ta sẽ sống sót bằng mọi giá, và chứng kiến kết cục của những kịch bản này.”⸥
Cậu cảm thấy an ủi khi nhìn thấy nhân vật chính kiên cường không khuất phục. Và trong sự an ủi đó, cậu mong nhân vật chính không từ bỏ cho đến phút cuối cùng.
⸢Tác giả ơi, hành trình hồi quy của Yu Jung-Hyeok sẽ kéo dài đến khi nào?⸥
Cậu mong hành trình hồi quy ấy sẽ không bao giờ kết thúc.
Tsu-chuchu…..
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” không nói lời nào khi nhìn dòng ký ức của đứa trẻ trôi qua.
⸢Hắn lẽ ra phải nhớ từng sự kiện.⸥
Từng quyết tâm không bao giờ quên từ vòng lặp 0 đến vòng lặp 1863.
Ta cùng đồng hành cũng chứng kiến điều đó. Yu Jung-Hyeok sụp đổ sau khi Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn rút khỏi thân thể; cậu rên rỉ vì ký ức dồn dập tràn về. Shin Yu-Seung liên tục rơi lệ, Yi Ji-Hye gục xuống đất. Yi Hyeon-Seong và Jeong Hui-Won cũng cố gắng chịu đựng, tựa vào vai nhau run rẩy.
Giờ đây, tất cả đều biết. Họ biết rằng Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn cần được đền bù cho mạng sống của mình.
“Nhưng, nhưng, dù vậy thì…”
Shin Yu-Seung lẩm bẩm như trong cơn mê tín, ngước nhìn ta, dường như muốn ta chỉ cách để vượt qua hoàn cảnh này.
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn! Dừng lại! Ta nói dừng lại!!”
Chỉ có Han Su-Yeong một mình chống lại màn tia lửa ngay trước mặt, liên tục đấm ra hướng không trung. Dù vậy, “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” chẳng ngoảnh lại.
⸢Và thế, “Người Hành Hương của Ngày Tận Thế Đơn Độc” đã đi đến cuối hành trình hành hương.⸥
[Thanh Kiếm Lắc Động Trời] gãy nát rồi lại được hàn vá nhiều lần, giờ âm thầm kêu lên.
⸢Cuối cùng, hậu thuẫn Chòm Sao của hắn đã hiện trước mắt.⸥
“Là ngươi.”
Vai đứa trẻ run rẩy thảm thiết như trải qua cơn ác mộng.
⸢Đây là một sinh vật yếu ớt có thể bị tiêu diệt trong chớp mắt.⸥
Thanh Kiếm Lắc Động Trời kêu lên một tiếng độc ác lần nữa. Đó là thanh kiếm đã chém gục vô số Chòm Sao. Không Poseidon, không Zeus, không Nữ Oa, cũng không cả Vua Dokkaebi nào có thể thoát khỏi lưỡi kiếm này. Không ngôi sao nào tồn tại có thể sống sót khi dám chống đối hắn.
Cơ hội trả thù cuối cùng đã đến, sau 1864 kiếp sống.
Thanh Kiếm Lắc Động Trời chầm chậm chuyển động.
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn!! Đợi đã! Yu Jung-Hyeok-!!”
Han Su-Yeong và ta đều không thể ngăn cản được. Sự việc này, nó buộc phải xảy ra. Shin Yu-Seung nắm chặt tay ta, khóc gào. Cô không thể khép môi, thở hổn hển không ngừng.
Mọi thứ sẽ kết thúc tại đây.
Ta sẽ không còn phải mượn câu chuyện của người khác. Yu Jung-Hyeok sẽ được giải thoát khỏi hành trình hồi quy dài đằng đẵng.
⸢Vậy mà, tại sao thanh kiếm vẫn chưa chém xuống?⸥
Thanh Kiếm Lắc Động Trời của Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn vẫn lơ lửng trên không. Lưỡi kiếm có thể chém đứt đứa bé bất cứ lúc nào giờ chỉ quét qua lớp bảo vệ mỏng như vỏ trứng của cậu.
⸢Mặc dù lớp vỏ ngoài bị tan vỡ, con chim này không thể bay đi đâu được.⸥
Hình bóng đứa trẻ run rẩy không ngừng. Những truyện kể đầy điềm gở giờ đang vây quanh cậu.
⸢“Này, thằng này lại vẽ gì trong sổ tay rồi kìa!”⸥
⸢“Tsk, tsk. Nó y hệt mẹ mình...”⸥
⸢“Cậu có phải Kim Dok-Ja không? Liệu cậu có biết mẹ mình đang ở đâu không? Ừ… ta hiểu rồi. Cậu có oán hận mẹ không? Mẹ cậu trước kia là người thế nào?”⸥
⸢“Cậu định im lặng đến bao giờ? Nếu không nói ra, cả thế giới sẽ hiểu lầm cậu đấy.”⸥
Lưỡi kiếm bay lơ lửng chính xác cắt đứt những câu chữ ấy trong ký ức. Vai run rẩy của đứa trẻ giảm bớt phần nào.
⸢“Nhưng, tại sao?”⸥
Đầu óc ta trở nên hỗn loạn.
⸢“Sao lại như thế?”⸥
Lúc đó, một giọng nói thật sự vang lên.
[[… Cậu bé này là ‘hắn’ chứ?]]
Một người đàn ông có thân hình đồ sộ từ bóng tối của Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn xuất hiện. Đó là Yi Hyeon-Seong của vòng lặp thứ 999. Người mưu đồ gật đầu.
“Đúng vậy. Đứa trẻ này là người bảo trợ của ta.”
[[Câu chuyện này làm ta tức thật sự. Đứa nhóc này mới chính là kẻ gây ra tất cả??]]
Ngay cả Kim Nam-Woon và Yi Ji-Hye của vòng lặp 999 cũng có mặt.
Họ là những Thần Ngoại chịu đựng vòng lặp 999. Không chỉ Yu Jung-Hyeok muốn hủy diệt và kết thúc “Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất”.
“Không.”
[[Đó là gì thế? Thế thì…]]
Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn không đáp lại mà nhìn quanh xung quanh mình.
Tiếng ồn ào của dòng người chen chúc lên tàu điện ngầm vọng từ sân ga xa xăm. Hắn quay lại, nhưng đoàn tàu chúng ta vừa rời đi đã biến mất.
Thay vào đó, có một chuyến tàu hướng đến ga Daehwa, đưa hành khách đến những phương trời xa lạ trong thế giới bình thường này. Và dòng người cứ thế lướt qua ta như thể chẳng nhìn thấy chúng ta.
– Đây là ga Daehwa…
Người chen lên tàu khi hành khách chưa kịp xuống; người xô đẩy nhau, hoặc lớn tiếng mắng chửi lẫn nhau. Một cụ bà bị đám đông đẩy ngã, chẳng ai đoái hoài giúp đỡ. Người đầu tiên chứng kiến cảnh này là một lão nhân ngồi trên ghế ưu tiên cho bà bầu.
Ông nhìn cụ bà một lúc rồi thả tờ báo ra che mắt. Trên tờ báo, có một tiêu đề bài viết hiện rõ.
– Bài luận của kẻ phạm tội sẽ được công bố.
Đó là một bài báo ta rất quen thuộc. Nhiều người đọc, nói chuyện về nó rồi quên lãng.
⸢Một bi kịch chẳng có gì đặc biệt. Cũng chỉ là bi kịch xảy ra với một sinh mạng.⸥
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” cùng Thần Ngoại nhìn vào truyện của ta. Đôi mắt họ tràn đầy nỗi buồn nhìn bi kịch chỉ kéo dài hơn chục năm đó.
[[… Ôi, đứa trẻ đáng thương và tội nghiệp.]]
Ta rùng mình gần như bị sốc trước lời ấy.
Bi kịch của riêng ta không đủ sức sánh với nỗi đau của họ. Tội lỗi gây ra bi kịch lớn hơn vì chính ta không thể được tha thứ.
[[Ôi, hãy nghe ta đây, chúa tể thân yêu. Ta đã chịu đựng suốt bao lâu chỉ để gặp được người, nhưng…]]
Uriel vòng lặp 999 chạm vào má tôi khi còn bé.
[[Ngươi chính là sinh vật vô lực nhất trong vũ trụ này, phải không.]]
Cơ thể đứa trẻ run lên lần nữa.
Ta loạng choạng đứng dậy.
[[Vậy nên ngươi mới cần đến chúng ta? Đây quả là lời cầu cứu tàn nhẫn.]]
[[Ngươi thậm chí không thể kiểm soát được trí tưởng tượng của mình, phải không?]]
Có điều gì đó sai rồi. Một lưỡi kiếm… ta phải tìm một thanh kiếm.
Những nhân vật vòng 999 trao đổi ánh mắt. Có một khoảnh khắc yên ắng, họ nhìn nhau.
Yi Ji-Hye vòng 999 là người mở lời trước.
[[Ta đồng ý. Nhưng ngươi có bằng lòng không? Ngươi đến đây chỉ vì chuyện này phải không?]]
Rõ ràng, cô ấy đang nói với ai đó.
“Khoan đã.” Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn ngập ngừng trả lời.
Câu chuyện này không thể gói gọn chỉ bằng một câu như thế. Bi kịch hắn trải qua không thể giản lược.
“Ta từng tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra với ta. Ta đã nhiều lần muốn buông xuôi. Ta không đếm nổi bao nhiêu lần muốn tự sát.” Hắn im lặng rất lâu rồi mới tiếp tục. “Nhưng luôn có người đảm bảo rằng ta không thể bỏ cuộc.”
Đôi mắt đầy hận thù không nhìn vào thân thể, mà nhìn về truyện của đứa trẻ.
Uriel và Yi Hyeon-Seong vòng lặp 999 nhẹ nhàng cúi xuống đỡ lấy đứa trẻ ôm vào lòng. Yi Ji-Hye cùng Kim Nam-Woon nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu.
Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn như tuyên cáo với thế giới.
“Bây giờ, mở mắt ra đi, Kim Dok-Ja.”
Lông mi đứa trẻ ướt đẫm mồ hôi lạnh rung động nhẹ. Cơ thể run rẩy như đang vật lộn với một cơn ác mộng kéo dài.
Rồi bao lâu trôi qua như vậy? Mi mắt đứa trẻ từ từ mở ra.
“Ah, ah, ah…”
Đôi mắt cậu nhìn vào thế giới. Cậu đang nhìn những thứ từng tin là ảo tưởng của mình. Cậu đang nhìn thấy Archangel và Hoàng đế Kiếm Thép ôm lấy mình, cùng bàn tay của Quỷ Ảo và đô đốc Hải quân. Và cuối cùng…
“Thật sao… thật sao…?”
Nhân vật chính câu chuyện cậu theo dõi bấy lâu giờ đang ở ngay trước mặt.
“Đúng vậy. Đây không phải giấc mơ.”
Trong sự im lặng nặng nề không lời, âm thanh vụn vỡ vang lên.
Nước mắt từ khóe mắt đứa trẻ chảy xuống. Ta hiểu ý nghĩa nước mắt đó, cũng hiểu những gì Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn và Thần Ngoại vừa làm. Đó là lý do ta cảm thấy đau đớn đến thế.
⸢Điều đó, điều đó không thể là sự lựa chọn của họ.⸥
Một tồn tại sống cùng một câu chuyện quá lâu sẽ không thể thoát khỏi chính câu chuyện ấy. Cũng như Agares, Metatron, Rồng Khải Huyền, và Vua Dokkaebi, Thần Ngoại cũng vậy.
Có lẽ, lựa chọn họ đã đưa ra từ đầu vốn đã được định sẵn?
Ta hét lên trong tiếng khóc.
“Hắn là ‘Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất’! Hắn cần phải chết. Nếu hắn không chết, thì bi kịch của các ngươi sẽ không kết thúc! Hồi quy của các ngươi, , tất cả đều vậy-!!”
Ngươi không được để bản thân bị ‘câu chuyện’ đó nuốt chửng.
Ta không cần sự thương cảm của các ngươi.
Điều ta thật sự mong muốn không phải là một câu chuyện như thế này.
[Đối tượng áp dụng không phải là ‘Nhân vật’.]
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” nhìn ta với ánh mắt ta không thể nhận ra. Từ một câu chuyện chưa từng đọc, hắn nhìn thẳng vào ta.
Không chỉ hắn, Uriel, Yi Ji-Hye, Kim Nam-Woon, thậm chí cả Yi Hyeon-Seong cũng vậy.
[Đối tượng áp dụng không phải là ‘Nhân vật’.]
[Đối tượng áp dụng không phải là ‘Nhân vật’.]
[Đối tượng áp dụng không phải là ‘Nhân vật’.]
[Đối tượng áp dụng không phải là ‘Nhân vật’.]
Ta ngẫn ngơ nhìn những dòng chữ liên tục hiện lên.
⸢Chiến binh công chính nhất thế giới.⸥
⸢Thiên thần cao quý nhất.⸥
⸢Vị tướng không khoan nhượng với bất công.⸥
⸢Ác ma đầy hận thù với thế giới.⸥
⸢Kẻ hồi quy đã chiến đấu chống lại hệ thống gọi là .⸥
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” và Thần Ngoại đang nhìn thế giới của đứa trẻ; thế giới đầy dã tâm gần như không thể cảm nhận được nếu không quan sát tỉ mỉ.
Kim Nam-Woon nhìn vào câu chuyện của thế giới ấy rồi lẩm bẩm.
[[Dù không có , thế giới vẫn như vậy.]]
Hắn như đã nhận ra kẻ thù mà mình cần đối đầu từ giờ trở đi. Những câu chuyện mà Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn và Thần Ngoại xây dựng giờ đang lộ hàm răng với hiện thực quanh đứa trẻ.
⸢Cuối chặng hành hương dài đằng đẵng, kẻ hồi quy đã chọn thế giới mà hắn tìm thấy.⸥
Những nhân vật đi đến kết luận cuối cùng đã thoát khỏi câu chuyện. Trong vòng tay của chúa tể họ, họ đang tiến về một câu chuyện mới.
Ta lắc đầu điên cuồng bò tới họ.
Chuyện này không được xảy ra.
Ta đã hứa. Kết thúc “Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất”. Kết thúc bi kịch này.
Bàn tay ta quờ quạng tìm kiếm trên mặt đất rồi chạm vào lưỡi kiếm gãy.
Ta đã làm được rồi. Với thứ này, ta…
[[Kim Dok-Ja.]]
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” gọi ta. Khi ta ngẩng đầu, hắn tiếp tục nói.
[[Ngươi còn nhớ kịch bản đầu tiên chứ?]]
Kịch bản đầu tiên, “bằng chứng nhận diện”.
“Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” và Chòm Sao lần đầu gặp ta trong kịch bản đó.
[[Ngươi từng nói với mọi người rằng điều kiện rõ ràng của kịch bản không phải là ‘giết người’.]]
Ta nhớ lại lời hứa đã giao với hắn.
– Xin hãy kết thúc “Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất”.
Cả thế giới bao phủ trong ánh sáng chói lòa, tầm mắt ta mờ nhòe. Đám bạn đồng hành ngạc nhiên nhanh chóng đến bên.
[Ngươi đã giữ lời với “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn”.]
Kim Dok-Ja trẻ tuổi, giờ được Hoàng đế Kiếm Thép và Thiên Thần ôm lấy, đang nhìn ta. Ánh sáng đang trở lại trong đôi mắt đứa trẻ đã từng lạc lối trong giấc mơ dài.
Khi nào giấc mơ kết thúc? Đó sẽ là…
⸢….Khi giấc mơ không còn là mơ.⸥
Lúc đó thì mọi thứ mới bắt đầu có ý nghĩa.
Đó cũng chính là giây phút “Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất” kết thúc khi Yu Jung-Hyeok của “Đạo sinh tồn” bước đến đây.
Tiếng tàu đến vọng từ xa.
[Chòm Sao, “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” đã hoàn thành ■■.]
Ngay khi “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” phát tín hiệu, ta cùng đồng bạn bị hút vào chiếc tàu đến phía sau.
“Nơi này chính là hồi kết của câu chuyện đó.”
Những nhân vật đã cứu tuổi thơ ta giờ biến mất sau cánh cửa.
Giống như Yu Jung-Hyeok vòng lặp 1863 tự sát để bước sang tuyến thế giới mới, họ đang bước vào một vũ trụ mà ta chưa biết.
Dưới ánh sáng rực rỡ, ta nhìn thấy nụ cười mờ nhạt của Yu Jung-Hyeok.
Hắn trông… đã được giải thoát.
[Chòm Sao “Kẻ Mưu Đồ Bí Ẩn” được định nghĩa là “Giấc Mơ Cổ Xưa Nhất”.]
< Tập 99: Giấc mơ cổ xưa nhất (4) > KẾT.
Đề xuất Xuyên Không: An Phận Dưỡng Lão Chốn Vương Phủ
[Nguyên Anh]
Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.