Chương 490: Tập 93 – Góc Nhìn Độc Giả Toàn Tri (4)
Mọi Độc Quỷ đều mơ ước trở thành "Đại Độc Quỷ". Đó là đỉnh cao cố sự mà một Độc Quỷ của có thể đạt tới.
Thế nhưng, những kẻ đã chạm tới đỉnh cao vẫn tiếp tục mơ mộng.
Bích Huỳnh nhìn chằm chằm vào [Bức Tường Cuối Cùng] đang lấp đầy tầm nhìn phía trước Hạm. Dù vô số cố sự đã tồn tại, phần lớn bức tường vẫn còn trống rỗng.
[....Có cần thiết phải đi xa đến mức này không??]
Sự phẫn nộ của Bích Huỳnh khiến đường dây liên lạc của các Đại Độc Quỷ chìm vào im lặng. Y tiếp tục quan sát các đồng đội của từ bầu trời Kịch Bản Cuối Cùng, và cả hình dáng Kim Độc Giả trong thân phận Ngoại Thần.
Từ chuyến tàu điện ngầm ngày ấy, cho đến Kịch Bản Cuối Cùng này; trong khi Kim Độc Giả trở thành Ma Vương Cứu Thế, rồi thành "Kẻ Quan Sát Ánh Sáng và Bóng Tối", Bích Huỳnh cũng từ một Độc Quỷ cấp cao dần vươn lên thành Đại Độc Quỷ.
⸢Sai lầm lớn nhất mà một người kể chuyện có thể mắc phải là can thiệp quá mức vào kịch bản.⸥
Sứ mệnh của Độc Quỷ là thu hút sự chú ý của các Tinh Tú và tạo ra những cố sự được ghi lại trên "Bức Tường Cuối Cùng".
Bởi vậy, Độc Quỷ không bao giờ được để kịch bản cuốn đi. Họ không được phép bị mê hoặc bởi những Cố Sự nở rộ trong kịch bản, và đặc biệt không được đồng cảm với nỗi đau của các Hóa Thân.
Nhưng Bích Huỳnh đã phạm phải chính sai lầm đó.
Khi nhìn vào Cố Sự của họ, nhiều cảm xúc y đã lãng quên trong quá khứ lại trỗi dậy – cảm giác xao xuyến khi một kịch bản kết thúc và kịch bản tiếp theo bắt đầu; cảm giác thỏa mãn khi thấy các Tinh Tú vui mừng hay chìm đắm trong kịch bản do y dàn dựng.
Bích Huỳnh đã học được về "kịch bản" từ Kim Độc Giả.
[Họ không thực hiện kịch bản sai. Ngay từ đầu, "kịch bản" đã chảy theo một cách có thể đảo ngược, dễ uốn nắn. Nghĩa là, nó chảy theo hướng mà nhiều Tinh Tú mong muốn. Các Tinh Tú khác của thì....]
[Có vẻ ngươi rất quan tâm đến Cố Sự này vì đã giúp nuôi dưỡng nó, nhưng hãy nghe cho kỹ. Có một thứ gọi là dòng chảy của cố sự lớn hơn.]
Bích Huỳnh định cất cao giọng nhưng lại kìm mình lại. Y buộc phải làm vậy, vì mọi Đại Độc Quỷ khác đều đang tập trung vào y. Dù bực bội, y không còn lựa chọn nào khác vì là người trẻ nhất trong nhóm này.
Đại Độc Quỷ "Ca Lang" cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng bấy lâu. [Một Đại Độc Quỷ trẻ tuổi như ngươi có lẽ thấy những Kết Cục như vậy khá mới mẻ. Tuy nhiên, ta đã chứng kiến những Cố Sự tương tự rất nhiều lần rồi. Ngươi thật sự nghĩ rằng, trong lịch sử bao la của nó, chưa từng có ai oán hận và cố gắng hủy diệt nó sao?]
Đại Độc Quỷ Ca Lang, một trong những Độc Quỷ lâu đời nhất, và cũng là trợ thủ thân cận nhất của "Độc Quỷ Vương".
[Đã có vô số sự hủy diệt trước đây.]
Bích Huỳnh đơn giản là không thể hiểu được sự hối tiếc ẩn chứa trong giọng điệu đó.
[Không phải sự hủy diệt nào cũng giống nhau,] Bích Huỳnh đáp.
Một vài Đại Độc Quỷ trừng mắt cảnh cáo y. Tuy nhiên, y cố gắng hết sức không lùi bước và giữ ánh mắt của Ca Lang. Kẻ sau nhìn kẻ trước bằng đôi mắt bí ẩn, sâu thẳm và chỉ sau một thời gian dài, mới mở miệng. [Quả thật, cái ■■ mà chúng mơ ước hơi khác so với những Cố Sự khác.]
Có lẽ câu nói đó đã chạm vào dây thần kinh của nó, Đại Độc Quỷ Onsae ngừng quan sát và định can thiệp. Ca Lang giơ tay trước, ngăn đồng nghiệp lại và tiếp tục lời nói của mình.
[Nhưng, sự khác biệt đó chính là mối đe dọa. Không phải mọi Cố Sự đều sẽ trở thành nền tảng cho cố sự tiếp theo.]
[Ngươi có ý gì?]
[Có những Cố Sự nhất định sẽ phá vỡ hoàn toàn kịch bản.]
Gào—ááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááááá
Đề xuất Ngược Tâm: Nguyên Lai Hắn Cũng Từng Yêu Ta
[Nguyên Anh]
Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.