Chương 428: Tập 81 – Ký ức của một chiếc bánh bao (Phần 1)
“Chào ngươi! Các ngươi là khách lạ đến từ phương xa phải không?”
Người lên tiếng là một lão nhân đang độ trung niên có vẻ bề ngoài khá lịch sự.
Shin Yu-Seung, với phong thái đoan trang, tiến lên phía trước và nghiêm trang trả lời: “Chúng ta đang trên đường đến Tây Vực để thăm Buddha-nim.”
“Hoh, Buddha à? Không giống vẻ ngoài của các ngươi, ta đoán các ngươi là những cao tăng phái Phật đấy!”
Yi Gil-Hyeong thấy lão trung niên ấn tượng trước câu nói đó liền đứng thẳng người, tay khoanh ra sau và khẽ hắng giọng: “Ahem!”
Lão nhân nghênh nhìn hai đứa trẻ bằng ánh mắt khó dò rồi cuối cùng chuyển ánh nhìn về phía ta.
“Vậy thì quý ngài bên cạnh chắc là… Hiiieeek?!”
Lão tái mặt như biến sắc khi nhìn chằm chằm vào chiếc [bánh bao Murim] ngồi trên vai ta.
“Đ-đó, đó chính là một chiếc [bánh bao Murim]…!!”
“À, thằng này chỉ là một con búp bê thôi. Ta thích bánh bao nên giữ nó bên mình.”
“…V-vậy sao? Hẳn là ta đã khiến ngươi bất ngờ rồi đấy.”
Lão trung niên dùng tay vỗ lên ngực mình, vẫn còn vẻ bất an. Xem bộ armband đeo trên cánh tay ngoài, chắc hẳn lão chính là giám sát của nhà máy này.
Thấy tình thế khởi sắc, chúng ta quyết định hỏi lão về một số chuyện.
“Nhà máy này là gì vậy? Sao lại sản xuất nhiều bánh bao thế?”
“...Chẳng lẽ các ngươi đến đây hoàn toàn không biết gì?” Lão trung niên nhìn chúng ta với gương mặt phiền muộn, rồi thở dài dài, chậm rãi giải thích: “Tất cả đều là lỗi của một kẻ khủng khiếp tên Yogoe.”
“Yogoe ư?”
“Đúng thế, trước đây chỗ này vốn chỉ là một ngôi làng nhỏ yên bình.”
Theo lời lão nhân, ngày nọ một sinh vật dạng heo khổng lồ với làn da màu đen tuyền bất ngờ xuất hiện, bắt cóc toàn bộ nữ nhân trong làng, biến đàn ông thành nô lệ và xây dựng nhà máy này.
“Thằng khốn đó đã bắt con gái và vợ ta làm thiếp rồi giam chúng ta ở đây! Ngươi chắc cũng nhận ra một sức mạnh kỳ lạ bao quanh nơi này, không cho bọn tôi – nô lệ bên trong – có thể thoát ra ngoài. Hơn nữa, lão ấy lại không biết no miệng…. Chúng tôi bị ép làm bánh bao suốt ngày cũng chẳng đủ thỏa mãn hắn.”
[Hệ thống sản xuất nhà máy đang tìm “Giám sát”]
“Đ-đồ chết tiệt! Ta phải rồi đây.”
Lão trung niên nhanh chóng đeo găng tay và khẩu trang, lao thẳng đến băng chuyền.
Trước khi ta kịp lên tiếng, Shin Yu-Seung đã nhanh tay giữ lấy lão, nói: “Các chú không nên bị ép lao động nô lệ như thế. Hơn nữa, ngươi nói Yogoe còn bắt cóc phụ nữ? Chúng ta không thể làm ngơ.”
Quả đúng là Linh Thể của ta mà.
Dù ta cũng cần làm vậy để tiến triển câu chuyện, nhưng mà…
“Chúng ta sẽ giúp ngươi. Kẻ Yogoe đó đang ở đâu?”
“Dù là các Ngài cao tăng cũng không dễ mà đối đầu hắn đâu... Nhưng có chắc giúp không?”
“Tất nhiên.”
Lão trung niên đảo mắt đi một lúc rồi chỉ đường cho chúng ta.
“Mọi thứ xin nhờ các ngươi, làm ơn khuất phục hắn!”
Chúng ta gật đầu, bắt đầu đi theo hướng lão chỉ.
(Chiếc bánh bao Yogoe đang chờ đợi cuối ⸢Con Đường Bánh Bao⸥)
Dọc theo băng chuyền được gọi là Con Đường Bánh Bao, Yi Gil-Yeong không kìm nổi liền nhặt bánh rồi ăn ngấu nghiến từng bước một. “…Này, ngon thật đấy!”
Tất nhiên rồi, đó là [bánh bao Murim]. Nhưng chuyên gia hàng đầu về bánh bao Murim dường như có cảm giác hơi khác.
– Hương vị hơi sai rồi.
‘Gì cơ?’
– Đưa tao một chiếc bánh đi.
Trong lúc đi phía sau hai đứa nhỏ, ta thận trọng lấy một chiếc bánh và đưa cho thằng bánh bao trên vai. Quả thật, cảnh một chiếc bánh bao ăn bánh bao khác thật quái đản.
– Phối hợp nguyên liệu chưa đúng. Hắn chưa thuần thục nghệ thuật làm [bánh bao Murim].
Bánh bao Murim số [999] tỏ vẻ không hài lòng, bất ngờ bắt đầu ra lệnh.
– Múc nửa muỗng chất bên trong hộp xanh rồi thêm vào.
Còn cả chặng đường dài phía trước nên ta làm theo. Rồi nó tiếp tục:
– Ngươi phải quen thuộc với ngọn lửa Chân Định. Đặt nồi hấp cho ngọn lửa vàng chạm vào giữa rồi nung lên.
Đúng là một giấc mơ kỳ lạ.
Đang đi bên Con Đường Bánh Bao mà lại học cách làm bánh bao từ bánh bao.
Đi bao lâu trên con đường mơ mộng ấy?
Cuối cùng, ta được nhận một gói bánh bao Murim thật ngon.
Nhìn [999] gật đầu tỏ vẻ đắc ý, ta bèn thầm nghĩ mình đã làm cái quái gì nhỉ.
“Đường đến rồi kìa.”
Ta nhìn theo hướng Shin Yu-Seong chỉ.
Có một đường mòn cuối băng chuyền dẫn tới bức tường đá lớn và khu dân cư mới xây. Một nhóm công nhân đang vận chuyển bánh bao đóng gói tới đó.
Hóa ra ta đã đến nơi tiêu thụ bánh bao.
Tới gần hơn, bảo vệ tiến ra hỏi:
“Ngươi là ai?”
Shin Yu-Seong cười tươi đáp: “Chúng tôi chỉ là những nhà sư khiêm nhường trên đường đi Tây Vực cầu xin Buddha-nim và tìm kiếm kinh sách linh thiêng. Chúng tôi tình cờ đi ngang đây, có thể cho vào không?”
“À, các ngươi có phải ‘đoàn sư nhà Đường’ không?”
“Đúng vậy.”
Cách trò chuyện khiến ta ngỡ ngàng, mới vài ngày khởi hành, sao tin đồn về chúng ta đã đến đây nhanh thế.
[Ngươi đã nhận được Huyền thoại “Lời Nói Nhanh Hơn Chân Bước”!]
Shin Yu-Seong thì thầm bên tai: “Nghe nói nguyên tác cũng vậy mà.”
…À ra là vậy.
[Một phần trong giám khảo ngưỡng mộ mức độ nghiên cứu công phu của Chủ Quản Kịch Bản.]
[Thưởng thêm 10 điểm vì phản ánh xuất sắc nguyên tác!]
Chỉ tiếc họ đánh giá hành động copy y nguyên thời điểm vô lý trong nguyên tác là nghiên cứu… thật đáng kinh ngạc.
Người gác cổng nói: “Xin lỗi, làng chúng tôi không cho người ngoài vào. Ngươi đã đi xa đến thế, nhưng hãy quay về… Kẹc?!”
Có lẽ vì nghe lời quá dài dòng, Yi Gil-Yeong bèn đấm thẳng vào bụng gác cổng khiến lão ngã phịch ra đất. Cậu ta nhanh miệng nói: “Để tao dẫn mọi người vào, đánh cho thằng Yogoe ngu xuẩn đó một trận. Su-Yeong noona bảo hội đồng thích mạch truyện nhanh mà.”
Han Su-Yeong, thằng ngốc đó, chắc dạy bọn trẻ nhiều thứ hay ho lắm đây.
[Một phần khán giả hài lòng với quyết định của Đường Tam Tạng.]
[Nhận thêm 1 điểm!]
Ta nhìn hai đứa nhỏ nói: “Vậy, vào trong thôi.”
“Không. Ahjussi, ngươi nghỉ ngơi ở đây cho khỏe.”
“Gì cơ?”
“Ta đã nói rồi, Tôn Ngộ Không chỉ ngồi xe buýt cho xong nhiệm vụ.”
“Nhưng….”
“Hah-ah…. Thật ra ta không muốn làm thế đâu, nhưng giờ…”
Shin Yu-Seung cầm hạt châu, bắt đầu niệm: “Bát-nhã-ba-la-mật-đa-Kim Độc Giả. Không-được-làm-thừa-thãi-và-ở-yên-đấy-đi-kinh…”
…Gì vậy?
[Đường Tam Tạng đã niệm chú ‘Kim Cô Chú (緊箍咒)’!]
[Vật phẩm ‘Kim Cô Đầu (緊箍兒)’ phản ứng!]
Một cơn đau nhức nặng nề như đầu ta bị vỡ tan tành lập tức hành hạ, ta ngất đi.
*
…Vậy đó là ‘Kim Cô Chú’ mà ta từng đọc.
Khi tỉnh dậy, Shin Yu-Seung và Yi Gil-Yeong đã biến mất trong làng. Ta nhìn xung quanh, phát hiện một chiếc bánh bao đang cười mỉa mai nhìn ta.
– Ngươi định làm gì bây giờ?
‘…Tất nhiên là đi theo hai đứa kia.’
Bình thường ta có thể để bọn trẻ tự lo, bọn chúng giờ đã là những Linh Thể mạnh mẽ không cần ta giúp.
Nhưng lần này, linh cảm của ta không ổn.
(Nếu cảm giác của Ngộ Không đúng, thì rõ ràng sinh vật họ gặp trong đó là ai.)
Ta nghĩ đến một người về mọi chuyện liên quan đến bánh bao Murim. Nhưng tên ngớ ngẩn ấy lại dùng nô lệ vận hành nhà máy, trở thành kẻ ác bắt cóc phụ nữ… Làm sao ta có thể chịu nổi.
(Bất chợt, có người phát hiện ra Ngộ Không.)
“Kyahk! Đó là một Yogoe!”
Ta quay lại thấy một nhóm phụ nữ đang đứng đó.
(Phụ nữ nhìn thấy Ngộ Không đều kinh ngạc.)
Họ chỉ vào đôi tai nhọn như khỉ ló ra từ mái tóc vàng của ta rồi lùi lại. Nhưng khi nhìn thấy chiếc bánh bao trên vai, họ bắt đầu nói chuyện rôm rả.
“Hắn hẳn là thích bánh bao Murim…”
“Vậy có phải hắn là Yogoe tốt không nhỉ?”
Không rõ những người này rút ra kết luận kỳ quặc này thế nào, ta đoán tình thế đã thế rồi thì hãy lợi dụng tận dụng đi.
“Chẳng lẽ các người là dân làng bị bắt?”
Câu hỏi khiến họ nhìn nhau, khó hiểu.
“...Bị bắt? Chúng tôi chưa bị bắt bao giờ.”
“Nhưng tôi nghe nói một con Yogoe da đen như lợn đã bắt các người?”
“Một con heo...? Không đời nào... Hay ngươi nói đến Zhu Bajie-nim?”
…“Zhu Bajie” – nim??
“Ừ, Bajie-nim của chúng tôi da có hơi rám, nhưng không đen nhánh thế đâu…”
“Nhưng hắn lại giống heo ở một vài điểm, như bắp tay to hay đùi chắc khỏe. Nhưng đó không phải nghĩa là con heo thật…”
Chuyện gì đang đi lệch quỹ đạo thế này?
Ngay lúc đó, đột nhiên một trận ồn ào lớn nổi lên ở trung tâm làng, ta vội chạy lại.
Chuyện đương nhiên do bọn trẻ gây ra.
“Dừng lại ngay!”
Giọng nam trẻ vang vọng trong khu chợ làng. Ta chen qua đám phụ nữ rồi tới nơi, thấy một chiếc cái kiệu lớn ở giữa, hai đứa trẻ đứng trước.
Chẳng cần nói cũng biết là Yi Gil-Yeong và Shin Yu-Seung.
Cậu bé bước lên như tướng nhí, la lên: “Ngươi là Yogoe đã bắt rất nhiều phụ nữ làng ta, xây nhà máy bánh bao phục vụ cho thú vui cá nhân đúng không!”
[Một phần hội đồng tán thưởng sự đáng yêu của Đường Tam Tạng!]
[Trọng tài ‘Kế thừa phật Thích Ca’ cộng thêm 5 điểm.]
Đúng là cậu bé thật đáng yêu.
Không quan trọng ai trong cái kiệu đó, nghe câu này ai cũng không dám đánh cậu bé… à không, nếu đúng là thằng khốn kia thì chưa chắc.
Đúng lúc đó, một nguồn năng lượng mạnh mẽ thổi bùng từ trong cái kiệu phủ kín màn hình.
“Hạ kiệu xuống đi.”
Một giọng nặng, uy nghiêm vang lên từ trong. Chỉ một câu nói cũng khiến không khí xung quanh thay đổi.
Ta nuốt nước bọt, bước tới bên bọn trẻ.
“...Chúng ta đã bảo ngươi tránh xa vì chuyện này có thể nguy hiểm!”
“Bỏ lại ta mới nguy hiểm hơn.”
Cái màn kiệu từ từ nâng lên, và Yogoe rắc rối cuối cùng xuất hiện.
(Ngộ Không biết rõ đó là ai.)
(Thái Thượng Nguyên Soái/天蓬元帥, Zhu Bajie.)
Shin Yu-Seung há mồm sửng sốt: “Đó… là Heo Bụt à?”
(Ngộ Không có cảm giác chuyện chẳng ổn chút nào.)
(Vì người này không phải Zhu Bajie như ta nhớ.)
Chỉ thoáng qua đã cảm nhận sự mất cân bằng vẻ đẹp của thế giới này.
Tiếng hò reo vang dội khắp nơi.
“Ôi, ôi, Zhu Bajie-nim dễ thương!”
Thật ra gọi mặt này là ‘Yogoe’ cũng không sai, vì chẳng thể nào người thường lại đẹp như thế.
Lông mày như một nét bút liền mạch của danh họa; mũi và cằm góc cạnh hoàn hảo đến không thể đo bằng thiết bị người ta; mắt sâu hút tựa viên ngọc chứa mọi bi thương trần thế.
Ai nhìn thấy mà không bị cuốn hút thì có vấn đề thật rồi.
Người làng dù già hay trẻ đều nhiệt liệt ca ngợi “Zhu Bajie” này.
“Zhu Bajie-nim, hoan hô!”
“Người tạo ra [bánh bao Murim], hoan hô!”
Tên “Heo Bụt” khoác chiếc áo vest đen cởi một nửa, mặc quần jeans đen, xuống kiệu.
“Cuối cùng ngày quyết định kẻ chiến thắng cũng đến! Đồ khét lẹt kia!”
Yi Gil-Yeong hò reo, phấn khích như đã trông chờ điều này, vung nắm đấm nhỏ như đang chơi trò ‘Jwibulnori’ rồi lao tới đấm Zhu Bajie. Dĩ nhiên chuyện đó chẳng có kết quả gì.
“Buông ta ra! Đồ heo!!”
Zhu Bajie dễ dàng nhấc cậu lên cổ áo, nhìn Shin Yu-Seung thoáng qua rồi đi đến chỗ ta.
“...Ngươi hẳn là Sun Wukong đấy.”
<Tập 81. Ký ức của một chiếc bánh bao (Phần 1)> Kết thúc.
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Tôi Chết, Tổng Tài Cuối Cùng Cũng Phát Điên
[Nguyên Anh]
Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.