Chương 424: Tập 80 – Đồng minh lớn nhất của chúng ta (phần 2)
Một bóng người trắng bệch hiện lên trong bóng tối đen kịt.
Yu Jung-Hyeok vung kiếm liên tiếp về phía bóng người đó. Từ chiêu Phá Thiên Lôi Kiếm cho đến Thiên Sao Phóng Kiếm. Nhưng không một chiêu kiếm nào chạm được đến bóng dáng đối thủ.
Ngay sau đó, những câu chuyện thần thoại va chạm nhau. Fables bừng tỉnh, mở mắt ra đầy đau đớn.
Hắn ngồi trong võ đường tối om, mặt trời đã lặn từ lâu. Một bóng dáng dài đang nhìn xuống hắn.
Đó là Phá Thiên Kiếm Thánh.
“Người ta thật sự mạnh đến vậy sao?”
Sư phụ khom người xuống, ánh mắt đầy lo lắng nhìn đệ tử. Yu Jung-Hyeok cắn môi đáp: “...Thật vậy.”
“Mạnh đến mức nào?”
“Dù đã mở khóa Thăng Thiên cảnh thứ năm, ta vẫn không thể thắng được hắn.”
Thăng Thiên cảnh cấp năm là giới hạn tuyệt đối mà Yu Jung-Hyeok hiện tại đạt được.
Phá Thiên Kiếm Thánh lặng lẽ quan sát hắn một lúc rồi lên tiếng: “Khi ngươi vượt qua Thăng Thiên cảnh thứ sáu, sẽ không còn bị giới hạn phái tính của [Phá Thiên Kiếm Pháp] ràng buộc nữa.”
[Phá Thiên Kiếm Pháp] vốn là võ học dành cho nữ nhân. Nhưng như bao môn võ khác, khi vượt qua giới hạn nào đó, đường tu luyện sẽ bước sang giai đoạn ‘Phá vỡ ranh giới’.
Quá trình không ngừng vượt qua nhiều giới hạn chính là cách một Thăng Thiên giả luyện tập.
“Ngay cả khi tôi đạt được cấp thứ sáu cũng không chắc có thể đánh bại được hắn.”
“Sao ngươi lại nghĩ thế?”
“Hắn là ta.”
Lần đầu tiên, giọng nói luôn tự tin của Yu Jung-Hyeok mang chút rung động của nỗi sợ. “Người đó chính là ta lùi lại hơn 1863 lần. Làm sao ta có thể đánh bại chính mình?”
Rõ ràng là dấu hiệu của tuyệt vọng.
Khi đứng đối mặt ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’, hắn chạm phải bức tường không thể vượt qua dù nỗ lực thế nào. Khoảng cách thời gian giữa họ không thể bắc cầu chỉ bằng sự lùi biến ba lần. Đối thủ đã vượt xa thời gian đó để đến dòng sự kiện này.
Kiếm Thánh nói: “Hắn không phải là ngươi.”
“...Hắn cũng là Yu Jung-Hyeok.”
“Hắn chưa từng đi trên con đường của ngươi. Và sẽ không đi trong tương lai.”
Như muốn xóa đi tuyệt vọng nơi ánh mắt đệ tử, bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt lên má hắn.
Bà nói tiếp: “Điều quan trọng không phải là ngươi đạt được Thăng Thiên cảnh nào, mà là những Fables mà ngươi sở hữu mới là thứ quyết định. Ngươi chỉ là chú gà con lùi biến ba lần, nhưng biết những Fables mà hắn không biết.”
Yu Jung-Hyeok nghe thế liếc nhìn bàn tay mình. Đó là bàn tay không thể tác động đến ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’. Hắn từ từ mở ra, Fables tràn ra theo.
Là Fables hắn tự thu thập. Những Fables mà ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’ không hay biết. Và…
“Con đường Thăng Thiên của mỗi người là khác nhau. Vậy nên, đừng chạy theo hắn, hãy tìm lấy con đường duy nhất chỉ mình ngươi có thể bước.”
Hắn im lặng nắm chặt tay, như không muốn để Fables nào rời khỏi mình.
“...Sư phụ, có tin tức gì mới không?”
Phá Thiên Kiếm Thánh lắc đầu.
Đã hơn một tuần kể từ khi Kim Dok-Ja biến mất.
Tiếc thay, nơi ở của hắn cùng ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’ vẫn chưa được phát hiện.
“Ngươi nói hắn vượt qua từ một dòng sự kiện khác?”
“Đúng thế.”
“Ta không biết mục đích của hắn là gì, nhưng nếu hắn lại bỏ công vào dòng sự kiện này lúc này, rất có thể mục tiêu liên quan đến ‘Kịch Bản Cuối Cùng’.”
Yu Jung-Hyeok gật đầu đồng tình. Nói cách khác, rất có khả năng hắn sẽ gặp lại ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’ khi tiến tới địa điểm của Kịch Bản Cuối Cùng.
“Nhưng, hiện tại không thể vào ‘Kịch Bản Cuối Cùng’.”
Hắn gật đầu.
Fables ngươi sở hữu chưa đủ để được chấp nhận tham dự ‘Kịch Bản Cuối Cùng’.
Ngày họ không thể bước vào kịch bản đó, đã gửi thông báo một chiều cho họ. Nhưng hắn lại cho rằng điều đó cũng hợp lý. Bởi vì họ mới thành lập Nebula, đồng thời số lượng Fables thu thập cũng còn rất ít.
Tuy vậy, không thể cứ thế phủ nhận khi xét tới phẩm cấp của Fables. Đặc biệt là ⸢Mùa Ánh Sáng và Bóng Tối⸥, Đại Fable mà hắn đã thu thập lần trước, về độ quý hiếm khó tìm được đối thủ trong .
Vậy, đại diện cho Nebula của ngươi đâu?
Cuối cùng, mọi chuyện đều quy về sự vắng mặt của Kim Dok-Ja.
Sau khi người sở hữu đa số cổ phần Fable của Nebula rời đi, tổng lượng Fables của Nebula trở nên quá ít ỏi.
Không rõ Yu Jung-Hyeok đang nghĩ gì trong im lặng. Qua bao lâu rồi? Hắn từ từ ngồi dậy, rút kiếm [Ám Thiên Ma Kiếm], dù còn yếu ớt, cũng chuẩn bị rời đi.
“Ngươi định đi đâu?”
“Ta đi thu thập Đại Fable mới, sư phụ.”
Hắn cần có đủ tư cách bước vào ‘Kịch Bản Cuối Cùng’ mà không cần sự trợ giúp từ cổ phần Kim Dok-Ja. không phải quân đội riêng của gã ngốc hay thuộc hạ của hắn. Nhóm này cần tự bảo vệ lấy mình. Ngay cả khi mất hắn, cũng phải có khả năng vượt qua ‘Kịch Bản Cuối Cùng’.
[Ba-aht...]
Biyu thở dài khe khẽ trong không trung trống vắng. Yu Jung-Hyeok nhìn nàng hồi lâu rồi kích hoạt [Nhãn Quang Giác Giác] để sàng lọc thông tin trong đầu.
Hiện giờ không còn nhiều địa điểm để lấy ‘Đại Fable’. Nói cách khác, những Fables còn lại càng mạnh hơn các loại khác.
Hắn đã sở hữu một Đại Fable mạnh là ⸢Mùa Ánh Sáng và Bóng Tối⸥. Nếu có thể thu thập thêm ‘Fable đó’, có lẽ hắn sẽ đủ sức đối đầu lần nữa với ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’.
Phá Thiên Kiếm Thánh nhìn Yu Jung-Hyeok rời đi, hỏi: “Ngươi định đi một mình sao?”
“Ta luôn đơn độc mà, sư phụ.”
“Nhưng con đường đó đã được người kia trải qua rồi.”
Lời của sư phụ làm Yu Jung-Hyeok chấn động.
Ngay lúc đó, một tiếng gọi vang lên từ ngoài tường võ đường.
“Này Yu Jung-Hyeok, ngươi đâu rồi?? Đến giờ đi rồi!”
Trong ánh sáng chói lọi phía sau, các thành viên mở cửa xông vào võ đường.
Shin Yu-Seung, Yi Gil-Yeong, Yi Ji-Hye, Han Su-Yeong...
Không rõ họ chuẩn bị từ lúc nào, nhưng toàn bộ Nebula đều có mặt.
Phá Thiên Kiếm Thánh nói tiếp: “Họ chính là Fable của ngươi bây giờ, Jung-Hyeok à.”
Đó là điều mà ‘Kẻ Âm Mưu Bí Ẩn’ không có.
Yu Jung-Hyeok lúng túng nhìn sư phụ, bà tiếp lời:
“Ngươi không phải đơn độc chiến đấu trong lần lùi biến này.”
*
Địa điểm của ‘Đại Fable’ mới cách đây bốn ngày. Nếu mượn sức Dokkaebis thì nhanh hơn nhiều, nhưng tình hình hiện không cho phép.
Ngươi không thể mượn sức Dokkaebis mà ngươi thân thiết.
Ngươi cũng không được tiết lộ thân phận ‘Kim Dok-Ja’.
Tất cả là vì cái hiệp ước thối tha với ‘Vua Wenny’.
Do đó, ta không thể vào kênh Biyu hay nhắn tin cho .
Cuối cùng đành tự lái [X-grade Ferrarghini] mua từ ‘Nhà Sản Xuất Đại Chúng’ đến địa điểm.
Kkoma Yu Jung-Hyeok số [999] đứng trên vai ta mài [Kiếm Lôi Đảo Thiên] lẩm bẩm: “Cậu lái xe tệ quá.”
“Thế sao không cầm lái? Nhân tiện, cậu không định giữ nguyên hình dạng đó nữa chứ?”
Chắc chắn khi vào khu vực kịch bản sẽ gặp các Chòm Sao nhận ra mình. Kkoma Yu Jung-Hyeok thật quá nổi bật.
Chà, bản thân Yu Jung-Hyeok giờ cũng đã quá nổi tiếng rồi...
“Quả thật, để nguyên thế này thì không đủ ẩn mình.”
[999] suy nghĩ một lúc, rồi bỗng nhảy chồm, phát ra tiếng ‘Pow!’ rồi hóa thành một chiếc bánh bao Murim.
Ta sững sờ không tin nổi.
Nhưng [999] lại rất lãnh đạm bảo: “Ổn mà.”
“...Này, để một chiếc bánh bao trên vai còn nổi bật hơn đấy.”
“Sao cậu không đổi hình dạng đáng thương đó đi?”
Cũng như kkoma Yu Jung-Hyeok không thể giữ nguyên diện mạo, ta cũng phải cẩn thận tránh lộ thân phận ‘Kim Dok-Ja’.
Yu Jung-Hyeok giờ bánh bao xoa khắp mặt ta như xoa tường. Ta cảm nhận Fable trên mặt thay đổi khi tiếng cọt kẹt vang lên. Qua bao lâu như vậy?
Khi mở mắt ra, ta hoảng hồn trước hình ảnh trong gương.
[999] nói khi ta ngớ ngẩn nhìn gương, mắt chớp lia lịa:
“Xong rồi đó.”
Chúa ơi, tuy chưa đủ để ‘tát vào má Yu Jung-Hyeok’, nhưng chắc đủ khiến ta chần chừ có nên tát hắn hay không thôi. (Chú thích dịch giả)
Ta vuốt mặt mới, thì thầm: “...Không thể giữ cái mặt này mãi được sao?”
“Nếu giữ, cậu sẽ bị bão khả năng xác suất ập đến sau đó.”
Như vừa chạm thứ gì bẩn thỉu, [999] chỉnh lại thân bánh bao. Quên luôn việc ta có phải nghe hay không, ta tiếp tục nhìn gương.
Ngày xưa ta từng hấp thụ mảnh Fable ‘Casanova Chết Trong Khi Làm Chuyện Ấy’, nên tạm thời đẹp lên đôi chút. Nhưng giờ khác hẳn.
Ta khen ngợi: “Thật ra, lùi biến đến lần 999 thật tuyệt. 3 lần trước không có kỹ năng này đâu.”
…Lùi biến 3 lần?
“O, ngươi không biết sao? Yu Jung-Hyeok ở đây là lần hồi chuyển thứ 3. Và đây cũng là dòng sự kiện của lần thứ 3.”
Kkoma Yu Jung-Hyeok số [999] nhìn ta sâu sắc, rồi hỏi:
“Tại sao cậu nghĩ vậy?”
“Ý cậu là…?”
Ta định nói: “Bởi vì ‘Con Đường Sinh Tồn’ bắt đầu từ lần lính thứ 3 mà,” nhưng dừng lại. Quyết định nói cho tinh tế hơn.
“...Vì bắt đầu là lần thứ 3 mà thôi.”
Nhưng vì sao lại bắt đầu từ lần thứ 3? Không biết cách đếm sao? Khởi đầu là lần 0.
[999] đúng.
Chương đầu của ‘Con Đường Sinh Tồn’ bắt đầu từ hồi chuyển thứ ba của Yu Jung-Hyeok, nhưng về kỹ thuật có thể nói câu chuyện khởi nguồn từ lần 0.
Ta cảm thấy lạ sau khi nghĩ vậy.
...Sao ta lại đến lúc lùi biến thứ 3 của Yu Jung-Hyeok?
Ta không định theo sát câu chuyện lần thứ 3 như nguyên tác, vậy chẳng có lý do gì để bắt đầu tại đây ngay cả khi tiểu thuyết khởi đầu từ đó.
...Không hiểu nổi. Cũng chẳng thể giải thích bây giờ.
“Yu Jung-Hyeok của dòng sự kiện này nói rằng mình là lần thứ 3. Vậy nên đây là dòng hồi chuyển thứ 3.”
Thông tin ta xác nhận qua [Danh Sách Nhân Vật] cũng đúng như vậy.
Tuy nhiên, [999] lại cười mỉa mai.
Tin tưởng thông tin đó một cách ngây thơ đấy.
“Gì cơ?”
Không quan trọng nữa. Chúng ta đã đến nơi rồi.
Cùng với ánh sáng chói lòa, đường hầm chiều không gian dài cuối cùng cũng kết thúc. Trước mắt ta là Cổng lớn dẫn vào địa điểm kịch bản mới.
Ta nhìn thấy một nhóm sinh vật đứng chờ bên ngoài cổng. Thu thập [X-grade Ferrarghini] rồi gia nhập nhóm.
Người gác cửa kịch bản không phải Dokkaebi như thường lệ, mà là một Chòm Sao.
Điều đó hợp lý, vì chủ kịch bản Đại Fable lần này là một Nebula.
Dù là một trong những Nebula lớn nhất, ta gần như chưa có mối liên hệ nào với nó trước đây.
[Tiếp theo.]
Một Chòm Sao cầm cây thương ba mũi khổng lồ, đầu đội vương miện đỏ rạn rêu cùng bộ giáp cổ quái.
Thân thể tỏa ra uy nghi, chứng tỏ đây là Chòm Sao cấp Fable mang thống lĩnh mạnh mẽ.
Hộ Pháp Phật Pháp, Virudhaka.
Hắn là Một trong Tứ Đại Thiên Vương bảo vệ cổng , tổng bộ của Nebula .
[Tiếp theo.]
Không lâu sau, đến lượt ta.
Virudhaka dán mắt vào mặt ta, cố dò tìm điều khả nghi, rồi hỏi câu đầu tiên:
[Mục đích đến đây?]
[Tôi đến tham gia Đại Fable.]
[Biến dị nhân của ngươi?]
Dĩ nhiên không thể dùng ‘Ma Vương Cứu Độ’ ở đây. May mà ta có biến dị nhân mới nhận gần đây.
[Đó là ‘Ngự Giám Sáng Tối’.]
< Tập 80. Đồng minh lớn nhất của chúng ta (phần 2) > Hoàn.
(Chú thích dịch giả: “tát má XX” không phải hành động bạo lực thật, mà là câu nói phổ biến Hàn Quốc ngụ ý “ngươi đẹp đến mức khiến người khác phải ngượng”.)
Đề xuất Ngược Tâm: Hôn Lễ Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Vì Tiểu Sư Muội Mà Tráo Đổi Quỳnh Tương Thành Trà Đắng
[Nguyên Anh]
Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.