Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 197: Phong cảnh Ma giới (5)

Chương 198: Tập 37 – Cảnh quan Ma Giới (5)

Ta quay người lại và nhìn thấy chủ quán rượu đang nhìn ta với ánh mắt tò mò. Ta đáp lại một cách tự nhiên nhất có thể:— Ta mới đến đây hôm qua.

— Thấy ngươi tới thật tốt. Cuộc sống trong khu công nghiệp này tuy khắc nghiệt nhưng lòng người tốt bụng. Ta không biết ngươi từ đâu tới, nhưng chỗ này không phải là nơi tồi để định cư. Muốn uống chút gì không?

— Không, ta không thích uống rượu.

— Huhu, tới chỗ này mà không biết uống rượu thì thật là đáng thương, bạn ạ.

Nghe vậy, ký ức về lần đầu gia nhập Mino Soft lại hiện về. Khi lần đầu nói không uống được rượu cho Han Myungoh nghe ở quán ăn, hắn cũng nói đại loại như vậy.

Nghĩ lại thì, giờ Han Myungoh đang ở đâu? Hắn đã chịu lời nguyền Ma Vương Asmodeus, không cách nào xác nhận được sống chết…

Ta cảm thấy chán nản khi nhớ về những ngày mệt mỏi đó.

— Ta không thích uống rượu nhưng lại thích các món nhắm đi kèm. Có phiền nếu ta gọi vài món ăn thêm không?

— Tất nhiên rồi. Chúng ta có móng quỷ chiên giòn, lòng quỷ chiên và…

Ta mỉm cười:— Đừng trêu ta nữa.

— Haha, bị lộ rồi.

— Cho ta món ngon nhất mà ngươi có. Giá bao nhiêu?

— Chỉ năm đồng thôi.

Giá thật sự quá rẻ. Đây là mức giá mà chòm sao nhỏ bé ở Peace Land có thể chi trả. Ta suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại:— Nếu ta trả gấp đôi, liệu có thể làm cho ngon gấp đôi không?

— Hahaha, ta có thể làm gấp ba lần ngon hơn.

Ta không nói gì, đưa cho hắn 50 đồng, khiến chủ quán mở to mắt.

— … Mười lần thì hơi khó nhưng ta sẽ cố.

Không giống lời hắn nói, chủ quán trông là một đầu bếp khéo léo khi tỏa ra mùi thơm dễ chịu. Ta hơi hy vọng rằng mình sẽ được ăn no.

Ta nhịn cái bụng đói một lúc rồi thở dài. Ta đã làm việc quá sức, nên nghỉ ngơi đôi chút cũng không sao.

— Thật tuyệt. Chỗ đó được gọi là Trái Đất hả?

Một nhóm hiện thân đang chăm chú xem màn hình treo trên cao trong quán.

Đó là một đoạn video do một dokkaebi đăng. Cảnh vật quen thuộc rồi một giọng nói quen thuộc vang lên.

— Ahjussi!

Đó là cảnh trong kịch bản Seoul Dome, kịch bản thứ mười, Ma Vương thứ 73. Trong video nghe thấy giọng Shin Yoosung, khiến lòng ta đau.

Ta kéo cổ áo choàng lên, che một phần mặt rồi xem video.

— Tác động của kịch bản thật ấn tượng. Có đúng như lời đồn không?

— Gần đây chẳng phải đây là khu vực kịch bản được yêu thích nhất sao?

— Các hiện thân trong khu vực kia chắc chắn rất phát đạt!

Gần như mọi phương tiện truyền thông lớn ở Ma Giới đều thuộc về người wenny.

Người wenny không thể trực tiếp mở kênh như dokkaebi, nên không kiếm được tiền từ quyên góp. Họ chỉ biết đánh cắp tư liệu ghi hình rồi phát tán khắp nơi.

— Chết tiệt, độ khó đâu có cao dữ vậy. Ta cũng làm được đến thế mà!

— Đừng nói linh tinh. Nếu ngươi có đó, còn chưa tới được kịch bản thứ năm đâu.

— Uhuh, không phải sao?

Họ dán mắt vào màn hình, từng bước kịch bản Ma Vương 73 hiện dần.

— Uriel, ngươi biết mà. Đây chỉ là một câu chuyện thôi.

Thật lạ khi nhìn thấy lời nói của ta từ màn hình.

— Ngươi chắc đã chứng kiến nhiều người chết trong lúc này.

Đây là khoảnh khắc Uriel vô cùng buồn bã…

Quanh ta có vài hiện thân rơi lệ.

Giận dữ, tuyệt vọng hay thở dài.

— Chết tiệt, thật là buồn…

… Một cảm giác lạ. Đây không phải là kịch bản của họ nhưng họ đồng cảm với những câu chuyện ta trải qua. Gương mặt họ như được an ủi vậy.

Có lẽ không chỉ chòm sao cần những câu chuyện. Câu chuyện cần thiết với tất cả mọi người.

— … Nếu ta trở về kịch bản nhà mình, liệu có làm được không?

— Rampert, ngươi muốn trở về sao?

— Nếu có thể thì ta đã về rồi, nhưng không thể.

— Kulkul, cứ hỏi người wenny mà, hắn sẽ đưa ngươi đi bất cứ lúc nào.

— … Đó là chuyện đùa đúng không? Ta không muốn trở thành tai họa cho nhà mình.

Tai họa. Không khí quán rượu chợt trở nên nặng nề. Tuy nhiên, chỉ trong khoảnh khắc. Mọi người đều ngại đề cập chủ đề này và nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.

— Đây rồi, thức ăn kèm ngon gấp mười lần.

Ta mỉm cười nhẹ nhận lấy đồ ăn. Đó là khoai tây chiên và mì chiên đơn giản. Chỉ cần ngửi mùi thơm đã biết đồ ăn ngon.

Ta cầm đĩa nhìn quanh quán. Nhìn thấy một cái đầu nhỏ chăm chú xem màn hình, giống như mọi người. Nó không biết ta đang ở gần và gần như sắp khóc.

Ta tặc lưỡi rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.— Sao vậy, có nhớ không?

— Hiik! — Hắn ngạc nhiên đến đáng yêu. Thật đúng như ta tưởng tượng. Ta nhấn nhẹ vai Jang Hayoung khi hắn cố né tránh.

— Đừng lo, ta chỉ muốn cùng ăn thôi.

Jang Hayoung nhìn ta nghi hoặc rồi ngoan ngoãn ngồi lại. Hắn đánh giá rằng ta không làm hại được vì có nhiều hiện thân xung quanh. Jang Hayoung ngập ngừng rồi mở lời trước.

— Lời nói với Aileen hết chưa?

— Rồi.

— Hai người nói gì?

— Ngươi không cần biết.

— … Mà này, đây có phải món đặc biệt không?

— Muốn ăn thì cứ ăn đi.

Jang Hayoung liếc dĩa thức ăn rồi gắp ngay như đã chờ từ lâu. Mì nhanh chóng biến mất trong miệng hắn. Nhắc mới nhớ, gã này có skill Không Hổ Thẹn.

— Ừ, đáng ăn đó.

Jang Hayoung ăn nhanh đến hơn nửa đĩa của ta.

— … Mà này, ngươi có phải người Trái Đất không?

— Đúng.

Mặt ta không hề xuất hiện rõ ràng trên màn hình. Cứ như ai đó cố tình chỉnh sửa, khiến khuôn mặt bị méo mó như bị đánh.

Thằng cha Bihyung đó, sao lại chỉnh sửa mặt ta vậy? Dù sao thì có vẻ Jang Hayoung không nhận ra ta.

— … Thế sao?

— Kinh khủng lắm.

Jang Hayoung gật đầu, chỉ một câu đã hiểu rõ. Không cần điều tra bi thảm gì cho những người từng trải qua kịch bản này.

— Giờ trên màn hình có ta không?

— Ta sẽ xuất hiện.

— Ở đâu?

— Ngay bây giờ.

Màn hình phóng to khuôn mặt đẹp trai của Yoo Jonghyuk. May mà áo khoác của ta đủ bẩn cũng như chiếc áo đen của hắn. Nếu ta chịu khó giả vờ một chút, có thể hắn sẽ tin.

Tuy nhiên, nét mặt Jang Hayoung không hề tốt.

— Không giống chút nào…

— Đó chính là ta.

— Không. Ngươi như khối bột ai cũng nặn đc, trong khi thần thợ điêu khắc mất hàng ngàn ngày…

— Ta là người bị lưu đày. Câu chuyện trên mặt ta đã vụn nát.

— Dù có mất bao nhiêu câu chuyện… thì lời nói dối cũng phải có lý.

… Chết tiệt. Dù cảm thấy tệ nhưng ta vẫn phải hoàn thành mục đích. Đúng, ta không phải hắn. Tuy nhiên… liệu hắn có ngầu không?

— Có.

— Hắn cũng chiến đấu vô cùng xuất sắc.

— Thật sao?

— Ta sẽ để ngươi gặp hắn khi chúng ta về Trái Đất. Ta quen hắn lắm.

Lời ta khiến mắt Jang Hayoung chập chờn. Có lẽ hắn không còn cách nào ngoài việc vượt qua. Trong Ways of Survival, Jang Hayoung là người ngưỡng mộ Yoo Jonghyuk. Nếu ta thuyết phục hắn trước và khích lệ ý chí trở về…

— Tại sao ta muốn gặp hắn?

— Hả? Không, chỉ là...

— Thực ra, ta lại quan tâm đến người kia hơn.

— Ai?

— Ở kia.

Trên màn hình, ta thấy một hình bóng bị bao quanh bởi năng lượng ma quỷ đen tối. Một người đàn ông nhìn đồng đội với ánh mắt u sầu. Khuôn mặt hắn không rõ nét nhưng ta biết rõ đó là ai. Chính là ta.

Ta nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Jang Hayoung, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.

— Ngươi còn chưa thấy mặt hắn sao?

— Sao lại quan trọng?

Ta còn đang bối rối thì tiếng la hét vang lên từ nhiều nơi trong quán.

— Waaahhhh!

— Không! Mở mắt ra, Ma Vương Cứu Rỗi ơi!

— Chết tiệt! Nước mắt ta không dừng được!

[Danh tiếng của ngươi được củng cố tại Ma Giới 73.]

[1.500 đồng được trao.]

Không ngờ ta lại nổi tiếng tới vậy? Ta đột nhiên hối hận vì cosplay Yoo Jonghyuk. Giờ ta chỉ có thể thừa nhận người đó không phải mình.

— Hẹn gặp lại, Yoo Jonghyuk.

Cuối cùng, kịch bản kết thúc và mọi người khóc nức nở. Có người xúc động đến mức không thể nào thoát khỏi cảm xúc đó.

Jang Hayoung lẩm bẩm với nét mặt say mê:— Ah, thật tiếc hắn đã có người yêu rồi.

Tim ta chùng lại.— Gì cơ? Ai cơ?

— Ma Vương Cứu Rỗi. Ngươi có biết hắn không?

— Ta biết, nhưng…

Ta cau mày nhìn vào đôi mắt đẹp của Jang Hayoung. Đôi mắt trong và má trắng. Khuôn mặt ngọc ngà ấy. Nhưng…

— Ngươi không phải là con trai sao?

Nếu không nhầm, Jang Hayoung vốn là đàn ông. Tên tác giả Ways of Survival đã chấp nhận tất cả góp ý của ta, chỉ thay đổi một điểm duy nhất: giới tính hắn.

Jang Hayoung nhướng mày cau mày:— Trái Đất là nơi duy nhất xem mặt mà phán xét con người.

Ta vừa định đáp thì chủ quán đột ngột tắt đèn. Rồi giọng nói rất nhỏ vang lên:— Đêm đã đến.

Ngay lập tức, một sự im lặng sâu thẳm bao trùm quán. Sự im lặng còn nhạy cảm và sắc bén hơn cả lúc từ “tai họa” vừa được nhắc tới. Jang Hayoung nhìn ta rồi đưa ngón tay lên miệng.

— Shhh.

Nhìn kỹ mới thấy không chỉ quán rượu này mà các quán khác, cửa hàng trên phố đều đóng cửa tắt đèn. Bỗng mọi âm thanh biến mất.

Tựa như cả khu công nghiệp chìm sâu dưới đáy đại dương. Trên đường phố không bóng người, một tiếng sáo âm u vang lên. Một số người dân bịt tai, cố tránh nghe tiếng đó.

Ngay lúc này, ta chợt nhớ ra điều gì.

「 Ma Giới có một ‘Đêm’ đặc biệt. 」

Ta nghe thấy tiếng Phá Tường thứ Tư rồi nhớ lại thiết lập của Ways of Survival.

「 Tất cả cư dân khu công nghiệp đều sợ những quý tộc. Không chỉ vì họ mạnh mẽ. Chính vì ‘Đêm’ này cứ đến mỗi ba ngày. 」

— Làm ơn cứ đi qua thôi, làm ơn…

Ai đó thì thầm. Đã bao lâu rồi ta không rõ. Ta nghe thấy cửa sổ run lên khi vật gì đó đi qua đường phố.

Tất cả cư dân đều nín thở, giả vờ như vô hình. Một số cúi người chăm chú nhìn xuống bàn. Bóng lưỡi hái khổng lồ trượt qua cửa kính lạnh băng.

「 Đêm đến, kẻ hành quyết xuất hiện trong khu công nghiệp. 」

「 Người dân có cuộc cách mạng, quý tộc có kẻ hành quyết. 」

Chính họ là nguồn gốc nỗi sợ của dân chúng, là lý do khiến dân nghèo không thể kháng cự quý tộc, cũng là nguyên nhân khiến các bá tước giữ vững vị trí trong khu công nghiệp.

Vì tồn tại của Kẻ Hành Quyết. Cửa quán rượu vừa mở ra, mọi người nhắm mắt lại rất chặt. Một giọng nói khàn khàn từ bóng tối vọng lên.

— [Ai là kẻ cách mạng?]

Hình dáng hắn gợi nhớ một tử thần, lớn gấp đôi người trưởng thành. Ta không thể nhìn mặt hắn vì áo choàng đen nhưng cảm nhận sức mạnh qua hào quang lạnh lẽo phát ra.

— [Mục tiêu đang dưới sự bảo vệ của kịch bản hiện tại.]

— [Mục tiêu hiện bất khả chiến bại.]

Không có ai có thể chống lại Kẻ Hành Quyết vào đêm trong khu công nghiệp này.

Chủ quán cho ta ăn và những kẻ xem kịch bản cúi mặt mệt mỏi.

Hôm nay, Kẻ Hành Quyết chọn quán này làm nơi xử tử. Ở đây, chắc chắn sẽ có người chết.

— [Ai là kẻ cách mạng?]

Mỗi lần lưỡi hái của Kẻ Hành Quyết va xuống đất, mọi người co rúm lại. Giống như đang diễn kịch vậy. Ta quan sát kỹ thì Jang Hayoung kinh ngạc kéo cổ áo ta.

— Đừng nhìn thẳng.

Âm thanh nhỏ ấy khiến Kẻ Hành Quyết nhìn về phía ta.

— Chết tiệt…

Chính là lời nguyền dành cho Jang Hayoung. Hắn run rẩy nhìn Kẻ Hành Quyết tiến gần. Trực giác bảo hắn rằng cái chết đang đến gần.

Ta đặt tay lên đầu Jang Hayoung sợ hãi rồi đứng dậy từ từ. Miệng hắn há ra vì kinh ngạc, trong khi Kẻ Hành Quyết nhìn ta với ánh mắt đầy điềm báo xấu.

「 Kim Dokja nghĩ: Nếu là Yoo Jonghyuk, hắn sẽ làm gì? 」

Nếu hắn ở đây, không bao giờ phơi bày bản thân. Yoo Jonghyuk sẽ ẩn mình cho đến khi tìm được thời điểm có lợi nhất.

Hắn sẽ điều tra mọi ngóc ngách, xác định ai là kẻ cách mạng trong kịch bản khu công nghiệp.

「 Kim Dokja nghĩ: Đó là lý do hắn đã quay lại hàng trăm lần. 」

Kẻ Hành Quyết chĩa lưỡi hái về phía ta và hỏi bằng giọng rùng rợn:

— [Ngươi là ai?]

Mọi ánh mắt trong quán đều tập trung vào ta. Ta mở miệng, nói bằng tiếng mà tất cả đều nghe thấy:

— Ta là kẻ cách mạng.

Đề xuất Cổ Đại: Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên
Quay lại truyện Toàn Trí Độc Giả
BÌNH LUẬN
Thanh Tuyền
Thanh Tuyền Tài khoản đã xác minh [CN]

[Nguyên Anh]

5 tháng trước
Trả lời

Truyện hình như vẫn còn phiên ngoại. Mọi người muốn đọc tiếp thì comment mình dịch nhé.

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện