Cô gái tên là Tô Nhược Hề, cô sinh ra ở đây, từ khi còn rất nhỏ đã bị người ta cho uống Phệ Tâm Đan, trở thành hạ đẳng nhân của Cửu U Quỷ Vực, vì một chút tài nguyên mà liều mạng sống chết.
Ước mơ của cô chính là có một ngày có thể đến Cốt Linh Lâu đổi lấy một viên Tâm Trần Đan, giải trừ sự trói buộc linh hồn rồi rời khỏi Cửu U Quỷ Vực, đi xem thế giới bên ngoài.
Tô Nhược Hề giải thích tình hình bí cảnh quỷ vực cho mấy người Lâm Tiêu, "Cái bí cảnh này gọi là Vụ Chức Linh Khám, là một bí cảnh tự nhiên hình thành của Cửu U Quỷ Vực, trong đó có một dòng suối tên là Thanh Y Thừa Nhuận có thể chữa trị linh hồn con người, bồi dưỡng cường độ linh hồn lực."
Nghe đến đây, Kỳ Lăng Vũ tim thót một cái, hắn biết, cái bí cảnh này hắn nhất định phải đi rồi!
Dòng suối chữa trị linh hồn lực, đối với giọng nam kia chắc chắn cũng có chút hiệu quả.
Lâm Tiêu nhận ra sự thay đổi biểu cảm của Kỳ Lăng Vũ, thực ra lúc Đại trưởng lão nói linh hồn Kỳ Lăng Vũ có khiếm khuyết cô đã nhận ra điểm bất thường, cô biết, e rằng người có vấn đề về linh hồn là một người khác.
Là vị đại năng độ kiếp kia xảy ra vấn đề sao?
Cô vỗ nhẹ vào tay Kỳ Lăng Vũ an ủi, Kỳ Lăng Vũ lắc đầu với cô ra hiệu mình không sao.
Tô Nhược Hề mím môi, "Muốn đi vào Vụ Chức Linh Khám, thì bắt buộc phải thông qua sự cho phép của Vực chủ hoặc bất kỳ gia tộc nào trong tứ đại gia tộc, và các người thu được bảo bối gì trong Vụ Chức Linh Khám đều phải chia ra ba phần cho gia tộc mà các người chọn phe."
"Tại sao tôi không khuyên các người đi tìm Vực chủ và Hồng Cốt phu nhân, Hồng Cốt phu nhân thì chắc các người cũng hiểu rồi, cả Cửu U Quỷ Vực thủ đoạn của bà ta là tàn nhẫn xảo quyệt nhất, còn về Vực chủ..."
Cô nhỏ giọng nói, "Cái này là cảm nhận cá nhân của tôi thôi, người khác đều nói Vực chủ đối nhân xử thế khá hiền hòa, nhưng thứ lỗi cho tôi nói thẳng, người hiền hòa sao có thể đè bẹp được Hồng Cốt phu nhân và những kẻ khác để ngồi lên vị trí chủ tể quỷ vực chứ."
"Vực chủ là một đại năng Hợp Thể, nhưng cách đây không lâu truyền ra một tin tức, nói là Vực chủ căn bản chưa đột phá Hợp Thể, vẫn là cảnh giới Hóa Thần viên mãn!"
"Chuyện này không hề nhỏ, tứ đại gia tộc liên kết lại đi vào phủ Vực chủ để tìm hiểu chân tướng."
"Tình hình cụ thể tôi cũng không rõ, Vực chủ là cảnh giới Hợp Thể hay cảnh giới Hóa Thần không ai biết, Hợp Thể thì thôi đi, nếu là Hóa Thần, các người nghĩ xem, kẻ có thể giấu sâu như vậy liệu có phải là người dễ đối phó không?"
"Khô Hầu Quỷ Bá và Hủ Diện Hoa Di đều là những kẻ tâm kế cực sâu, chỉ có Huyết Tỏa Vô Thường đại nhân lạnh lùng thì có lạnh lùng thật, nhưng ít ra người ta không giở trò gian trá, nói ba phần bảo bối là đúng ba phần, một chút cũng không đòi thêm."
Nghe xong lời của Tô Nhược Hề, bốn người Lâm Tiêu trong lòng đã có dự tính, cứ tìm cái tên Huyết Tỏa Vô Thường đó thôi!
Tiêu Dự Bạch hỏi, "Làm sao để chọn phe?"
Tô Nhược Hề nói, "Yêu cầu chọn phe của Vực chủ và ba đại gia tộc khác kỳ quái rắc rối lắm, của Huyết Tỏa Vô Thường đại nhân thì rất đơn giản, chính là thấp hơn một cảnh giới, đánh thắng phân thân của ngài ấy."
"Các người vạn lần đừng nghĩ rằng, thấp hơn mình một cảnh giới thì sẽ dễ thắng, Huyết Tỏa Vô Thường đại nhân là cường giả cảnh giới Hóa Thần bát trọng đấy, là tồn tại vô địch trong cùng cảnh giới, việc chiến đấu vượt cấp đối với ngài ấy đơn giản như ăn cơm uống nước vậy."
Tô Nhược Hề nói xong câu này, bốn người Lâm Tiêu nhìn nhau đều cười.
Sự lo lắng của Tô Nhược Hề, trong mắt bọn họ thuần túy là dư thừa.
Mỗi người bọn họ đều là thiên kiêu xuất sắc nhất trong số những kẻ xuất sắc, vô địch cùng cảnh giới là yêu cầu thấp nhất bọn họ đặt ra cho bản thân, chiến đấu vượt cấp lại càng là chuyện thường tình, có đôi khi, kẻ thù bọn họ đối mặt căn bản không phải là thứ mà người khác có thể tưởng tượng được.
Tô Nhược Hề thấy biểu cảm này của bọn họ liền biết mấy người này không để lời cô vào tai, cô có chút sốt ruột, dù sao mấy vị này cũng là Thần Tài của cô mà.
Thôi bỏ đi, dù sao cơ hội thử thách không chỉ có một lần, đợi bọn họ nếm mùi đau khổ rồi sẽ biết lời cô nói là đúng hay sai thôi.
Nhưng cô lại không biết, mấy người đang ngồi đối diện cô đây, rốt cuộc là những tồn tại như thế nào.
"Cái bí cảnh đó nửa tháng sau mới mở cửa, tôi dẫn các người đi tìm chỗ ở trước đã."
Tô Nhược Hề dẫn bốn người Lâm Tiêu đi vào Cửu U Quỷ Vực.
Vào khoảnh khắc bước chân vào quỷ vực, lòng bốn người Lâm Tiêu không hiểu sao trĩu nặng, cơ thể theo bản năng đưa ra phản ứng cảnh giác, đó là một loại cảm giác tích lũy lâu dài đối với nguy hiểm.
Rõ ràng trên đường đều là người, cũng có nói có cười, nhưng cứ mang lại một loại cảm giác áp bức quỷ dị.
Chẳng trách nói Cửu U Quỷ Vực là thiên đường của quỷ, nơi này, thực sự không thích hợp cho người ở.
Lâm Tiêu liếc nhìn Nhạc Tử Thư một cái, nơi này không khí quỷ dị khó hiểu, cô chỉ sợ Nhạc Tử Thư không thích ứng được, cảm thấy không sảng khoái rồi âm thầm hắc hóa.
Dù sao thì, vị này trong nguyên tác chính là hắc hóa thành chủ tể mới của Cửu U Quỷ Vực mà!
Nhạc Tử Thư nhận ra ánh mắt của Lâm Tiêu, "Sao vậy?" Sao lại nhìn hắn như thế?
Hắn từ lâu đã muốn hỏi rồi, tại sao Lâm Tiêu luôn dùng một loại ánh mắt rất khó hiểu nhìn hắn, cứ như thể hắn là một con búp bê sứ dễ vỡ, cô chỉ cần không chú ý một cái là hắn sẽ vỡ tan tành vậy.
Lâm Tiêu vô cùng nghiêm túc, "Các đệ có gì không thoải mái, phải nói ra ngay lập tức, mọi người cùng nhau nghĩ cách, không được nén nhịn trong lòng."
Ba người Nhạc Tử Thư chớp mắt một cái, rất ngoan ngoãn phối hợp, "Rõ, thưa sư tỷ."
Nhạc Tử Thư khẽ cười, "Đa tạ sư tỷ quan tâm."
Lâm Tiêu lườm hắn, cười cái gì mà cười, nhân vật chính trong lời nói vừa rồi của cô chính là ám chỉ hắn đấy.
Hắn mà không vui rồi nén nhịn thành biến thái, thì cô chỉ có thể... biến thái hơn hắn thôi.
Cách để trấn áp biến thái là gì, đó chính là, biến thái hơn kẻ đó.
Đừng có ép cô nha, cô mà biến thái lên thì chính cô cũng thấy sợ đấy.
Tô Nhược Hề có chút bất ngờ, cô gái thanh y này, lại là sư tỷ lãnh đạo của những người này sao?
Lợi hại thật nha! Quả không hổ là người phụ nữ tùy tiện có thể lấy ra hai trăm linh thạch thượng phẩm, sùng bái quá, mắt lấp lánh hình ngôi sao.
Có người dẫn đường đúng là sảng, Cửu U Quỷ Vực người đến đông như vậy, Tô Nhược Hề vẫn giành được cho bốn người Lâm Tiêu bốn căn phòng!
Luận về cảm giác cứu rỗi khi mỗi người một phòng!
Lâm Tiêu đến nay vẫn không quên lúc cô cùng Giang Uế Du và Thi Chỉ Tình đi Tiên Linh Chi Cảnh, cái lão bản đó đưa cho ba người bọn họ một căn phòng củi rách nát, còn thu của cô ba mươi viên linh thạch thượng phẩm!
Lúc nhận số phòng, tiểu bộc của cửa tiệm đó quen biết Tô Nhược Hề, trêu chọc nói, "Hôm nay sao không thấy cái tên Đình Phong ca ca của muội bám theo muội nữa?"
Tô Nhược Hề tùy miệng nói, "Hắn chết rồi."
Tiểu bộc tưởng Tô Nhược Hề cãi nhau với Mộ Dung Đình Phong, cô ấy còn khá vui mừng, nhỏ giọng nói, "Chết tốt lắm, tôi nhìn đám tay sai của Hồng Cốt phu nhân là thấy ngứa mắt rồi, hi hi."
"Nè, số phòng của muội đây, cầm chắc nhé."
Tiểu bộc đưa bốn tấm thẻ số phòng cho Tô Nhược Hề, Tô Nhược Hề quay đầu đưa cho Lâm Tiêu, "Tầng hai là phòng ở, các người lên đi, tôi ở ngay sát vách các người, có chuyện gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào."
Lâm Tiêu vừa nhận lấy thẻ số phòng, phía sau liền truyền đến một giọng nói, "Là các người à, thật trùng hợp."
Bốn người Lâm Tiêu quay đầu lại, thần tình đều khẽ biến đổi, người nói không phải ai khác, chính là Vân Vũ Đạo Nhân, bên cạnh ông ta còn đi cùng một người phụ nữ dung mạo mỹ lệ.
Vân Vũ Đạo Nhân bước tới, "Ta đã nói là chúng ta thuận đường mà, các người cũng vì cái Vụ Chức Linh Khám của Cửu U Quỷ Vực đó đúng không, chúng ta cũng vậy."
Đề xuất Trọng Sinh: Cô Em Chồng Não Yêu Đương, Khóa Chặt Nhau Đến Chết