Chương 54

Lâm Viễn Chu đứng sững tại chỗ, chợt bật cười một tiếng ngắn ngủi.Dòng người tấp nập, Tô Vân Nhược đã sớm khuất bóng. Anh khẽ cúi đầu, đút tay vào túi quần, lồng ngực như bị đặt vào hố vôi, mỗi lần hít thở đều phải dùng sức thật lớn để tạo ra không gian. Hình ảnh hai người vui vẻ tạm biệt lại lướt qua trước mắt. Lâm Viễn Chu chợt nhớ về nhiều năm trước, anh cũng...
BÌNH LUẬN