Lễ Tử chợt nhận ra, kể từ giây phút này, chị gái sẽ đặt gia đình riêng lên hàng đầu.
Cô vẫn yêu chị. Tất nhiên, dù em rể tương lai có là gấu chó hay sâu bọ thì cô cũng chẳng quan tâm. Nhưng trái tim của chị gái giờ đã thuộc về gã đàn ông xấu xí kia.
Lễ Tử về nhà, xử lý vài công việc. Cô gửi ảnh cho Bảo Trân, kèm theo vài dòng ghi chú đơn giản, rồi nói chuyện với biên tập viên ban xã hội một lúc.
Biên tập viên nói: “Lễ Tử, chuyện của cô chúng tôi đều biết đôi chút.”
“Chuyện thất tình sao?” Lễ Tử bật cười.
“Đúng vậy. Ngại quá, nhưng tôi thấy cô đã vượt qua thời kỳ khó khăn. Cô bình phục rồi.”
Bọn họ đều cho rằng thất tình chỉ là chuyện vặt vãnh.
Cô cảm thán: “Đến giờ tôi mới biết vết thương lòng đó lại to như một hố đen.”
“Chuyện kia đành nhờ cô vậy.”
“Yên tâm, tôi có một người cực kỳ tài năng để giới thiệu cho chị cô.”
Bận rộn cả ngày, Lễ Tử thấm mệt. Cô để nguyên quần áo ngã xuống giường. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy mẹ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 4 giờ 37 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 3 đến hết truyện với 5.000 linh thạch