Tối đó, Cố Tu Thừa trở về phòng, khẽ đưa tay muốn ôm Diệp Lăng đang nằm sát mép giường vào lòng. Nhưng vừa chạm nhẹ, cô đã giật mình tỉnh giấc."Em vẫn còn sốt, đừng lại gần quá, sợ lây cho anh," cô khẽ nói, nửa đẩy tay anh ra, dùng chăn che đi nửa khuôn mặt."Trước đây em bị cúm, chẳng phải anh vẫn luôn chăm sóc sao? Giờ nói chuyện lây hay không lây có phải đã...