Chương 2

Cố Tu Thừa lúc này mới nhớ ra Diệp Lăng vẫn còn ở ban công.Anh thu lại nụ cười trên môi, lắc đầu: “Gió lớn, chắc là thổi đổ chậu hoa thôi.”“Đừng nói mấy chuyện vớ vẩn đó nữa, nói chuyện chính đi.”Gió lạnh luồn qua kẽ áo len của Diệp Lăng, thấm vào da thịt. Đêm tháng Mười Hai, cái lạnh thấu xương.Diệp Lăng im lặng lắng nghe tiếng cười nói vui vẻ từ bên ngoài, vị đắng chát...
BÌNH LUẬN