Chương 22

Trong quán trà, tay Bùi Thừa Chi đang pha trà bỗng khựng lại. Anh ngước mắt nhìn Lâm cha, giọng lạnh nhạt: "Bác gọi cháu ra đây, nói là có chuyện hợp tác giữa hai nhà Bùi, Lâm cần bàn. Nếu là chuyện riêng, xin lỗi, cháu không có thời gian để tiếp chuyện."

Lâm cha thở dài thườn thượt: "Thừa Chi, Lâm Diểu bây giờ tệ lắm, chỉ có cháu mới có thể giúp con bé vực dậy thôi."

Bùi Thừa Chi thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn. Đầu tiên là Lâm Diểu, rồi đến Lâm mẹ, giờ ngay cả Lâm cha cũng tìm đến để khuyên anh quay lại.

Anh muốn đứng dậy rời đi, nhưng Lâm cha là một trưởng bối đáng kính, lại từng giúp đỡ anh không ít. Bùi Thừa Chi đành nén lại sự khó chịu, kiên nhẫn đáp: "Bác, Lâm Diểu có thể vực dậy được hay không, tất cả đều phải do chính con bé. Người ngoài, không ai có thể làm gì được."

"Không," Lâm cha lại lắc đầu, "chỉ cần cháu quay về bên con bé, nó sẽ lại tìm thấy niềm tin vào cuộc sống."

Giọng Bùi Thừa Chi cuối cùng cũng trở nên lạnh nhạt: "Cháu không biết ph...

Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 13 đến hết truyện với 3.600 linh thạch

BÌNH LUẬN