Chương 525: Ngồi đợi thất bại
Ân Tử Tu sửa mắt nhìn: “? Đại lão, bạn của ngài?”
Tần Yên ngẩng đầu hỏi: “Có vấn đề sao?”
Ân Tử Tu vội đáp: “Không không, ta chỉ thấy đại lão người cũng ngầu vậy, ta tưởng ngài không thích kết bạn.”
Ân Tử Tu chỉ biết Tần Yên và Thẩm Yến Hy quan hệ khá tốt.
Khi quen Tần Yên, y nghĩ nàng là một tiểu cô nương vừa lạnh lùng lại kiêu ngạo, trông không dễ gần, thái độ lúc nào cũng lãnh đạm với mọi người.
Chỉ có Thẩm Yến Hy là ngoại lệ trong lòng nàng.
Tần Yên hiếm hoi giải thích: “Bạn học, mấy đứa cũng thú vị lắm. Chúng muốn đến xem trực tiếp mà vé đã hết rồi.”
Ân Tử Tu nhận được tin nhắn đó, trong lòng có chút muốn cằn nhằn.
Bạn học của đại lão chẳng phải cũng bằng tuổi nàng sao?
Nàng gọi người ta là… mấy đứa trẻ?
Nếu không quen biết, không từng gặp mặt nàng, chỉ dựa vào giọng điệu trong tin nhắn, y chắc chắn sẽ tưởng nàng là phụ nữ trung niên tầm ba bốn mươi tuổi rồi.
Tần Yên lại gửi tin nhắn cho y: “Vé khu VIP ở đó, rốt cuộc có không?”
Ân Tử Tu thôi không càu nhàu nữa, nhanh chóng trả lời: “Người khác thì không có, đại lão cần chắc chắn có! Đại lão cần mấy vé?”
Tần Yên ngẩng đầu hỏi Lục Tiểu Đường: “Mấy người đi?”
Lục Tiểu Đường hơi ngạc nhiên, lập tức đáp: “Khoảng bốn người, Lục Tứ cũng rất thích Lạn. Nếu có vé thì nhất định anh ấy sẽ đi.”
Lục Tứ cũng thích Lạn à?
Tần Yên liếc nhìn chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn trống, nhẹ nhàng nhướn mày.
Nàng trả lời Ân Tử Tu: “Bốn người.”
Ân Tử Tu: “Đã nhận! Ta lập tức sai trợ lý đem vé đến cho ngài.”
“Các ngươi đợi một chút, lát nữa Ân Tử Tu sẽ cho trợ lý đem vé tới,” Tần Yên kết thúc cuộc trò chuyện, xóa hộp thoại, khóa điện thoại rồi bỏ vào túi áo học sinh.
Cơn buồn ngủ dần ập đến.
Nàng ngáp một cái, lười biếng nói: “Ta ngủ một chút, không có chuyện gì khác, đừng làm ồn.”
Tống Miên và Lục Tiểu Đường ngẩn người vài giây, sau đó mắt sáng lên, phấn khích nói: “Tiểu Yên, chị đã giúp tụi em lấy được vé khu VIP chưa?”
Tần Yên lấy ra tai nghe và bịt mắt lại, giọng nói nhẹ nhàng: “Ừ.”
Mang đủ bộ đồ xong, nàng nằm úp mặt trên bàn ngủ thiếp đi.
Lục Tiểu Đường vui mừng khôn xiết: “Wow, vé khu VIP, có thể nhìn gần Ân Tử Tu và Lạn rồi! Tuyệt vời! Em đã biết Tiểu Yên nhất định giúp tụi mình lấy được vé mà, ha ha ha!”
Xung quanh lại đầy tiếng hoài nghi:
“Tần Yên thật sự có vé khu VIP sao? Ta thấy nàng đang giả vờ đó.”
“Ân Tử Tu là giám khảo, giả sử thật sự hỏi y ta lấy vé, có thể lấy được thật đó.”
“Có thật hay không lát nữa biết. Nàng không nói Ân Tử Tu sai trợ lý đem vé tới sao?”
“Haha, ngồi đợi xem ai đó khoe khoang rồi bị vả mặt!”
Tần Yên chẳng nghe thấy gì.
Đêm qua nàng ngủ không ngon.
Nàng lại mơ thấy Phúc Bảo, trong mơ quay trở về ngày Phúc Bảo vì bắt cá cho nàng mà rơi xuống sông, bị dòng nước xiết cuốn đi.
Nàng giật mình tỉnh giữa đêm nhiều lần.
Cả đêm ngủ rất kém.
Nên chỉ một lát nằm úp mặt trên bàn đã ngủ thiếp.
*
Hiên Vị Quán.
“Sư phụ, ta biết thầy thích uống trà, đây là trà mới ta vừa săn lùng được. Thầy thử xem sao?”
Người phụ nữ mặc bộ đồ hiệu sang trọng, dung mạo rạng rỡ động người, khí chất tao nhã, cư xử lễ phép, bê một chén trà vừa pha xong, hai tay dâng tận trước mặt Dịch Thiên Sơn.
Đề xuất Cổ Đại: Vi Quân Thê