Chương 495: Đã không thể thay đổi được sự thật nàng là kẻ ngốc
“Các ngươi mấy thằng nam nhân tụm lại nói xấu con gái, các ngươi chẳng phải biến thành mấy bà tám háu chuyện rồi sao? Ta Tiêu tỷ đâu có làm gì khiến các ngươi phải để tâm mà chửi ghê thế.”
“Thêm nữa, bài kiểm tra còn chưa bắt đầu mà các ngươi đã nói trước cô ấy sẽ bị điểm zero sao?”
“Nếu như Tiêu tỷ ta qua được bài kiểm tra, liệu mấy thằng tám chuyện các ngươi có tự tát vào mặt mình vài cái không hả!”
Mấy thằng nam bị gọi là “mấy bà tám” thì chẳng ai chịu nổi.
Mặt mấy thằng nam lập tức tối sầm lại.
“Lục Tiểu Đường, nghe nói mày suốt ngày chạy qua lớp F liếm Tần Yên, mày đúng là làm mất mặt lớp A chúng ta. Sao, câu chúng tao nói có sai không? Một người mấy lần thi toàn bị điểm zero các môn, chẳng phải là kẻ ngốc sao?”
“Không sai, nếu không phải là ngu dốt, sao lại đạt kết quả toàn điểm không? Đưa đứa cháu ba tuổi ta đi thi còn có thể làm tốt hơn cô ta. Nói cô ta là kẻ ngốc thì sao? Cô ta đúng là ngu, sao lại không cho người ta nói sự thật hả?”
“Các ngươi nói vớ vẩn! Tiêu tỷ năm mười lăm tuổi đã có thể sáng tác ‘Nhớ Trường An’, các ngươi mười lăm tuổi biết làm gì? Các ngươi có quyền gì để chê bai cô ấy!”
Lục Tiểu Đường tức tới mặt tái đi.
“Viết được bài hát thì có gì hay? Đó vẫn không thay đổi được cô ta là kẻ ngốc. Là một học sinh mà thi ra điểm zero, chính là ngu, là dốt, là không có trí não. Với lại, ngoài bài hát đó ra, cô ta còn có tác phẩm gì đem ra khoe được không? Chẳng lẽ không có?”
“Ha ha, cũng chỉ là may mắn viết ra một bài hát được người ta biết đến mà thôi. Thực ra lời bài hát và nhạc đều tầm thường, không hay như người ta thổi phồng, chỉ là một thiên tài âm nhạc do tiếp thị tạo nên. Nếu Yến Tử Tu muốn ta viết bài hát, ta cũng có thể viết, đảm bảo trình độ còn cao hơn ‘Nhớ Trường An’.”
Mỗi thằng nam một câu trêu chọc, Lục Tiểu Đường một mình chẳng thể chống lại họ.
Nàng vừa giận vừa sốt ruột, mắt đỏ lên vì tức giận.
“Các ngươi nói đủ chưa.”
Một giọng nói ấm áp nhưng mang theo vài phần lạnh lùng vang lên: “Thời gian đọc sớm đâu phải để các ngươi tranh cãi.”
Mấy thằng nam nhân ngẩn ra, quay đầu lại nhìn thấy Cố Lâm Ngôn mặt lạnh như băng.
Cố Lâm Ngôn là lớp trưởng, gia đình có người làm ở sở giáo dục. Gia tộc Cố không thể so với nhà Lục vang danh nhưng cũng là gia đình nho học.
Cố Lâm Ngôn thực sự là con nhà quan.
Bình thường tính tình rất hòa nhã dễ nói chuyện, bỗng nhiên đổi mặt lạnh khiến người ta thấy lạ và ngạc nhiên.
Chẳng mấy chốc, có người nhớ ra chuyện trước đây Cố Lâm Ngôn đã đưa thư tình cho Tần Yên.
Mấy thằng nam cũng nghĩ đến, lẩm bẩm nhỏ: “Đưa thư tình bị từ chối rồi còn liếm lẹo như vậy.”
“Cố Lâm Ngôn có mắt nhìn gì, lại thích một cô gái đầu óc không có gì.”
Dù bụng trong có nói thế, uy nghiêm của lớp trưởng Cố Lâm Ngôn vẫn còn, mấy người vừa càm ràm vừa ngồi lại chỗ.
Tần Dao liếc nhìn Cố Lâm Ngôn, nghiến răng, mặt mày khó coi.
Tần Yên đã từ chối Cố Lâm Ngôn nhiều lần rồi.
Hắn vẫn chưa chịu bỏ sao?
Tần Yên có sức hút gì mà khiến hắn cứ nhớ mãi?
Một khuôn mặt đẹp liệu có quan trọng hơn mọi thứ?
Chẳng lẽ đàn ông đều nông cạn như vậy sao?
Tần Dao cũng ngồi lại chỗ mình.
Nàng rút hai tờ đề kiểm tra trong ngăn kéo, hít sâu một hơi, loại bỏ hết những suy nghĩ hỗn độn, chăm chú làm bài.
Mấy thằng nam nói vừa rồi không sai.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Thiếp Khuất, Bệ Hạ Mới Hối Hận