Chương 487: Lạnh lùng đến thế sao?
“Tần Yên, mẹ thật sự bệnh rồi.” Qin Yao cắn môi, nhìn cô gái trước mặt với khuôn mặt vô cảm. Dù trong lòng oán ghét đến cùng cực, nàng vẫn đành phải hạ mình, nói nhỏ nhẹ, “Ngươi đi bệnh viện thăm mẹ đi. Bác sĩ nói mẹ bị bệnh là do áp lực quá lớn, bị cú sốc lớn nên mới đột ngột ngã bệnh như vậy.”
“Cổ phiếu nhà họ Tần lao dốc mạnh, gây cho bà ấy cú sốc rất lớn.” Qin Yao vừa nói vừa để ý biểu tình trên mặt Tần Yên, “Bây giờ bà ấy đã bệnh rồi mà vẫn còn lo lắng cho chuyện nhà họ Tần. Nếu có ai giúp được nhà họ Tần vượt qua khó khăn lần này, biết đâu bệnh của bà ấy sẽ nhanh khỏi.”
Tần Yên kiên nhẫn nghe nàng nói xong, gương mặt không chút cảm xúc.
“Ồ, ngươi nói xong chưa?”
Thái độ như vậy làm Qin Yao ngẩn người.
Tần Yên nhếch môi, nụ cười ấy không hướng lên mắt, đầy mỉa mai: “Ta đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần rồi. Nhà họ Tần ra sao, người nhà họ Tần ra sao, có liên quan gì tới ta?”
Qin Yao lại ngơ ngác: “Tần Yên, ngươi…”
Nàng không ngờ Tần Yên lại lạnh lùng vô tình đến thế.
Tang Man là mẹ ruột của nàng mà.
Nghe tin mẹ ruột bệnh, biết đâu bệnh nặng, mà lại thờ ơ như không.
“Đúng vậy, Yên tỷ đã cắt đứt quan hệ với nhà họ Tần rồi. Sau này, người nhà họ Tần đừng có tới phiền bà ấy nữa!” Lục Tiểu Đường vốn đã không ưa Qin Yao, biết Qin Yao chiếm chỗ của Tần Yên, còn đi khắp nơi nói Tần Yên là con nuôi nhà họ Tần, lại càng ghét Qin Yao thêm.
Sao lại có người mặt dày đến vậy!
“Yên tỷ, chúng ta đi thôi, đừng để ý đến cô ta!” Lục Tiểu Đường trợn mắt với Qin Yao rồi khoác tay Tần Yên bước đi trước mặt nàng ta.
Qin Yao đứng sững, sắc mặt rất khó coi.
*
Tần Yên bước vào lớp, thấy cô giáo Châu bất ngờ ngồi trên bục giảng.
Sáng nay tiết đầu tiên cũng không phải của cô Châu.
Bây giờ là giờ đọc sớm, cô Châu ngồi trong lớp làm gì?
“Tần Yên, ngươi đến rồi.” Cô Châu vừa nhìn thấy liền đứng lên, nhanh bước tới trước mặt nàng, nắm lấy một tay nàng kéo ra khỏi lớp, “Đi đi đi, tới phòng làm việc của ta.”
Tần Yên vừa mờ mịt mà đi theo: “Cô Châu, có chuyện gì vậy?”
Mười phút sau.
Tần Yên nhìn cô Châu rút ra vài tờ đề thi từ ngăn kéo, cô nâng niu nhẹ nhàng đặt lên bàn rồi lấy ra một chiếc bút, trao cho nàng: “Tần Yên, sáng nay có bài kiểm tra tiếng Anh, tuyển người đi thi liên hoan tiếng Anh.”
“Tuy giờ mới dạy bù cho ngươi thì hơi muộn, nhưng có còn hơn không, học được chút gì hay chút ấy.” Cô Châu nhìn nàng nghiêm túc, “Mấy đề này đề cập các kiến thức khá rộng, nếu ngươi làm được hết, sẽ giúp cho kỳ thi sắp tới rất nhiều.”
“Cô Châu cũng không nghĩ ngươi sẽ đạt giải gì đâu, không thực tế. Chỉ cần ngươi đại diện lớp F đi thi là một niềm vinh dự rồi.”
Tần Yên là học sinh lớp F đầu tiên đăng ký dự thi tiếng Anh.
Cô Châu kỳ vọng nàng, nhưng thật ra cũng không hề mong Tần Yên giành được giải thưởng.
Vì điều đó không khả thi.
Những học sinh giỏi nhất trường, có khi may mắn lắm cũng chỉ được hạng ba.
Hầu hết ba vị trí dẫn đầu đều thuộc về học sinh trường ngoại ngữ.
Tần Yên có thể đại diện lớp F, đại diện trường đi thi, cô Châu đã rất mãn nguyện.
Tần Yên nheo mắt, nhìn đề thi và cây bút chì cô giáo đưa, mỉm môi cười ý vị khó đoán.
Đề xuất Hiện Đại: Sủng Thiếp Của Phu Quân Xúi Giục Cha Chồng Bỏ Trốn, Công Chúa Mẹ Chồng Nổi Cơn Thịnh Nộ