Chương 368: Ngươi giúp ta chuyển cho người bên đó
Tần Yên một tay chống cằm.
Thấy hắn nhìn về phía mình, nàng nhẹ nhàng nhướn mày, trái ngược với vẻ có phần kích động của nam nhân, nàng bình tĩnh hỏi: “Luật sư Kỳ, ta chưa làm phiền ngươi chứ?”
“Đương nhiên không rồi.” Kỳ Tuấn Bắc lập tức đặt cuốn hồ sơ trên tay xuống, tháo kính ra rồi đưa tay bóp bóp khóe mắt, sau đó đứng lên tiến về phía Tần Yên, nói: “Lẽ ra đến trước phải nói cho ta biết một tiếng để ta chuẩn bị chứ.”
“Đây là định lấy làm bất ngờ sao?”
“Cần chuẩn bị gì đâu.” Đôi mắt đen láy của Tần Yên đảo nhẹ, nheo mắt cười nhạt: “Còn về bất ngờ thì, ngươi nghĩ là như vậy thì chính là như vậy rồi.”
“Ta tất nhiên là nghĩ vậy rồi.” Kỳ Tuấn Bắc bước đến ngồi đối diện nàng, ánh mắt đen trầm chăm chú nhìn tấm mặt trắng nõn của nàng khá lâu mới rút mắt về, khoé miệng khẽ cong, tiếng cười vang vang, cực kỳ dễ nghe: “Nhân phẩm của ngươi sao lại tăng lên nhiều như vậy? Nếu sớm biết ngươi đến, ta ít nhất cũng chuẩn bị vài món ngươi thích ăn.”
“Bây giờ…” Kỳ Tuấn Bắc mở hai tay, thở dài: “Văn phòng này của ta chẳng có thứ gì rồi.”
“Ta để người đi mua cho được không?”
Tiểu cô nương thích ăn đồ vặt.
Trước kia hắn thường để sẵn, bất kể nàng đến lúc nào cũng chẳng bao giờ thiếu.
Nhưng lần này hai người đã lâu không gặp.
Lại thêm trước đó hắn còn ở nước ngoài một thời gian, thói quen đó cũng không giữ được.
“Không cần, ta đi rất nhanh thôi.” Tần Yên ngẩng mắt, nhìn người đàn ông tuấn tú thư sinh ngồi đối diện, cũng không có ý định nói chuyện cũ, từ trong túi lấy ra một chiếc USB đen đưa cho hắn, nói ngắn gọn: “Đây là sản phẩm mới sẽ ra mắt nửa cuối năm nay, ngươi giúp ta chuyển đến cho người bên đó.”
Kỳ Tuấn Bắc chìa tay nhận lấy.
Nghe nàng nói sẽ đi ngay, hắn nhướn mày: “Tiểu Yên Yên, chúng ta lâu rồi không gặp, có ăn cơm cùng nhau ôn lại chuyện cũ không?”
“Không. Ta còn có chuyện khác, hẹn ngày khác đi.”
Tần Yên và Kỳ Tuấn Bắc quen biết cũng lâu, nhưng không thể gọi là bạn thân, gọi là cộng sự nhiều năm còn chính xác hơn.
Trước đây nàng cũng không thường xuyên gặp hắn.
Thông thường chỉ có việc gì mới hẹn nhau ra ăn cơm gặp mặt.
Tiếp xúc ít, mối quan hệ chưa sâu.
Tự nhiên cũng không có chuyện cũ gì để nói.
Hơn nữa, Kỳ Tuấn Bắc còn có cuộc họp cách đó mười phút, nàng không định làm phiền công việc của hắn.
“Vậy được.” Kỳ Tuấn Bắc thật tâm muốn mời nàng ăn cơm nhưng hiểu tính nàng nên không nói gì nữa, đứng lên cất chiếc USB vào ngăn kéo bàn làm việc, còn rất cẩn thận khóa lại rồi quay người nói với Tần Yên: “Ta đưa ngươi xuống.”
“Ừ.” Tần Yên không từ chối nữa, gật đầu đồng ý.
*
Bên phía Yến Tử Tu chỉnh bị.
Trợ lý nhớ lời dặn trước đó của hắn, mỗi khi điện thoại reo liền cúi đầu xem có phải tin nhắn của vị đại ca kia gửi đến không.
Ban đầu đọc vài tin nhắn làm phiền và tin trên WeChat công việc.
Chẳng bao lâu điện thoại lại “ting” một tiếng.
Thời tiết hơi oi bức.
Không khí cũng ngột ngạt.
Trợ lý đứng dưới cây quan sát Yến Tử Tu quay quảng cáo, nghe điện thoại reo, lười biếng liếc nhìn thoáng qua.
Vài giây sau, người vốn uể oải ấy bỗng tỉnh hẳn như được tiêm “gà máu”, tay ôm điện thoại mặt đầy phấn khích hét to về phía Yến Tử Tu: “Anh Yến, đại ca! Đại ca đã trả lời tin nhắn của anh rồi!”
Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh: Bạo Quân Điên Phê Ngày Ngày Cưỡng Chế Ái Sủng Phi Trà Xanh