Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 91: Chương 90

Chương 90

Chiều hôm ấy, thư mời của Chu Quý Phi trong cung đã được chuyển tận tay đến Khương Thư.

Khương Thư ngồi trên sập mềm, nhìn ra ngoài cửa sổ lặng ngắm trời mưa vẫn dầm dề, không hiểu sao Quý Phi lại bất ngờ tổ chức trà hội vào ngày mưa thế này...

Chu Quý Phi là mẫu phi của Văn Vương.

Lần trước Khương Thư vào cung thì Văn Vương còn ở trong hoàng cung, giờ dẫu đã chuyển về phủ nhưng chẳng ai đoán được ngày mai có phải đến cung hay không. Còn Khương Thư thì thật không muốn bước chân vào trong những bức tường đỏ kia.

Ấy vậy mà thư mời đã đến tay, một vị Thế Tử phu nhân như nàng làm sao có thể bỏ qua mất mặt Quý Phi?

Chàng đang trăn trở thì Hàn Lăng từ phủ Quốc Công đến.

Hàn Lăng cũng nhận được thư mời, dáng vẻ mặt nặng mày nhẹ khi rời phủ, nhưng vừa gặp Khương Thư, nét tối tăm trên gương mặt liền tan biến sạch sẽ. Hai người xem ra đã hơn một tháng không gặp.

Hàn Lăng vẫn thế, chẳng hề có dấu tích thương tổn tình cảm. Ngoại trừ thi thoảng than khóc vài tiếng, vẫn ăn uống đầy đủ thời gian qua chưa từng sao nhãng bản thân.

Làm sao có thể có biến chuyển nào khác?

Hai người trao đổi vài điều, Hàn Lăng mở lời: “Thuốc thần, ngươi thật sự thành quý phu nhân rồi.” Hàn Lăng đưa tay sờ mái tóc nàng búi gọn sau khi gả, thấy gương mặt Khương Thư càng thêm trẻ trung, lại so sánh bàn tay mình với bàn tay của đại nhân nhà nàng, thốt lên: “Bàn tay của đại nhân nhà ngươi, chỉ một cái phủ xuống đã che toàn bộ gương mặt ngươi rồi.”

Nói xong, hiếm thấy trên mặt Khương Thư lộ ra chút e thẹn, Hàn Lăng lại tiến lại gần hỏi nhỏ: “Có phải đã phải lòng tẩu ca rồi không?”

Hàn Lăng vẫn nhớ rõ trước khi gả, Khương Thư vẻ mặt không bằng lòng khiến nàng lo lắng đêm ấy sẽ có chuyện, âm thầm gửi cho Xuân Hạnh một túi bột thuốc, không biết kết quả ra sao.

Nhìn giờ đây, mặt nàng rạng rỡ đến lạ.

Khương Thư không giấu giếm, ánh mắt thoáng giậc, nhét vào miệng một quả nho nói lơ lớ: “Rất thích...”

Hàn Lăng nhìn vẻ mặt đầy hương vị xuân tình của nàng, ngẩn ngơ cứng đờ.

Ngày trước nàng thường răn đe mình, rằng ngoài thừa tẩu thì không một người đàn ông nào tốt, vạn lần không thể động lòng, càng không thể dám đến gần.

Lỗ tai Hàn Lăng thuộc da cả rồi.

Nay bỗng nhiên Khương Thư đổi khác như vậy, khiến nàng vừa tò mò vừa hưng phấn, tiến sát hỏi: “Nói đi xem nào, sao lại yêu thừa tẩu? Đúng là không ngờ gương mặt khô cứng ấy lại có sức hút thế...”

Khương Thư vốn chẳng giấu Hàn Lăng, đầu óc nàng đầy ắp Phạm Thân, nghe câu hỏi chẳng chút né tránh, còn tiến lại gần, thấp giọng so sánh với trời mưa bên ngoài: “Mưa gió trời ẩm, có ai từng che dù cho ngươi chưa?” Nói xong liếc nhìn mày chau của Hàn Lăng, ngay lập tức bổ sung, “Ngoài tiểu yêu hầu ra,”

Hàn Lăng lắc đầu: “Chưa từng.”

Khương Thư mỉm cười đầy tự hào, vui vẻ đáp: “Thế tử gia sẽ làm.”

Hàn Lăng như giật mình nhẹ, Khương Thư tiếp tục hỏi: “Bao năm có ai nửa đêm mang đồ ăn tới chỗ ngươi chưa? Ngoài tiểu yêu hầu cũng không có.”

Hàn Lăng lại lắc đầu.

Bọn trong nhà sợ nàng ăn quá nhiều, đâu còn ai mua đồ cho nàng nữa.

Khương Thư mỉm cười khẽ giởn: “Thế tử gia mua cho ta rồi.”

Hàn Lăng cảm thấy nghẹn ngào, có gì đó sai sai, Khương Thư liếc nàng một cái, không cho nàng suy nghĩ, lại hỏi: “Lúc ngươi đau bệnh nằm liệt giường, có ai một đêm thức canh? Dù là gia nhân, tiểu yêu hầu, cũng phải thay phiên nhau, một người chăm bệnh lâu mệt lắm, phải không?” Nói rồi Khương Thư không đợi Hàn Lăng đáp, đưa tay băng bó vải lanh trước mắt, miệng mỉm cười hình lưỡi liềm: “Ngươi nhìn này, không đẹp sao? Thế tử gia tự sắc thuốc, tự đắp cho ta...”

Nói đến đây nàng bưng miệng cười khúc khích: “Còn buộc nơ nữa, bảo sao một vị đại lý sự khét tiếng nghiêm nghị, hay khiến người e dè, lại rất chịu khó đính nơ như thế...”

Khương Thư nói dốc bầu tâm sự, kéo Hàn Lăng lại, thần bí cười nói: “Có phải y nghĩ ta thích bướm? Ta nhớ không lầm, từng nói với y ưa một cái hộp trang điểm, cái hộp đó buộc nơ hình con bướm, chắc y nhớ nhầm mất rồi. Nói thật y nhiều việc, sao lại nhớ mấy thứ chuyện vặt vãnh đó...”

Hàn Lăng trong lòng nặng trĩu, nhìn gương mặt hớn hở như điên kia, miệng mất tự nhiên co giật, cuối cùng hiểu ra chỗ sai.

Hóa ra hôm nay nàng tới là để chịu đựng sự ngược đãi này đây.

Nhớ đến chuyện tình trắc trở của bản thân, Hàn Lăng không chịu nổi, đứng phắt dậy ngắt lời: “Được rồi, biết rồi, nhà ngươi Thế Tử gia tốt...”

Khương Thư không biết kiệm lời, tiện miệng đáp: “Ngươi cũng sẽ có được.”

Hàn Lăng ngậm miệng không nói thêm.

Khương Thư lượm một quả nho trên bàn đưa cho nàng: “Ăn đi, đừng khách sáo.”

Hàn Lăng quay mặt đi: “Ngươi ăn đi, ta không có khẩu vị.”

Khương Thư liếc sắc mày cau lại của nàng, đặt quả nho lại đĩa từ tốn hỏi: “Sao thế, vẫn chưa chết lòng sao?”

Thái Tử đã phong Thái Tử phi rồi, nàng nói trước, Thái Tử không hợp với mình.

Vẫn còn vương vấn ư?

Tìm người thật lòng thương mình không phải tốt hơn sao? Sao lại cứ để bản thân khổ sở như vậy?

Hàn Lăng yên lặng một hồi, rồi ngoảnh lại cầm quả nho ăn, đầy vẻ ủy khuất nói: “Ta thật tội nghiệp...”

Khương Thư nhìn nàng ăn.

Thấy đĩa nho gần hết lòng bỗng nhảy lên, vội kéo lại: “Ăn ít thôi, ta mua về khó khăn lắm, Thế Tử gia chưa thử quả nào cơ mà...”

Hàn Lăng trợn mắt.

Trợn mãi rồi lao vào Khương Thư khóc rống: “Thuở nhỏ ta không đọ lại Tần gia tiểu thư đã đành, giờ ngay cả em gái vừa vào cung cũng không tranh thắng được, ta thật hổ thẹn...”

Mẹ nàng luôn bảo: Thái Tử không lấy người Hàn gia, có phải em gái Hàn Lê cũng là người nhà Hàn không?

Vào cung chưa đầy năm, đã được phong Thái Tử phi, chắc hẳn vào cung không lâu đã bí mật thân thiết rồi...

Hàn Lăng khóc nấc: “Ta khổ quá rồi...”

Khương Thư để nàng khóc sạch rồi nhẹ nhàng vỗ vai trấn an: “Không phải của ngươi, ắt không là của ngươi, thiên hạ nam nhân tốt nhiều lắm, có nền tảng của Hàn gia, sau này không lo không tìm được người xứng đôi, lần tới ta cùng ngươi chọn lựa.”

Hàn Lăng từ người kéo lên.

Khóc xong nước mắt tự khô, “Ta còn có thể tìm ai? Mấy đứa em trong nhà đều gả vào gia đình đại quý tộc, ta cứ nghĩ Hàn gia sau này phải nhờ ta làm rạng danh, vậy mà lại bị em gái soán ngôi.”

Khương Thư nhìn nàng nín cười.

Hàn Lăng đổi chuyện, đột nhiên hỏi: “Còn có ai đẹp hơn Thái Tử, có bản lĩnh hơn y không?”

Khương Thư không vui đáp nhỏ: “Ta vẫn thấy Thế Tử gia tuyệt thế vô song...”

Hàn Lăng bĩu môi, ngồi trở lại sập mềm, mắt trống rỗng một hồi lại nhìn Khương Thư: “Vừa hay, ngày mai là trà hội của quý phi, ngươi đi cùng ta nhé, ta muốn nhìn thêm lần cuối.”

Sau cùng đây là người mấy năm qua tranh giành, không tận mắt nhìn thấy, e rằng khó buông bỏ.

Khương Thư chần chừ, nhìn tấm thư.

Dự định chờ Phạm Thân đêm nay trở về sẽ hỏi kế, không ngờ Hàn Lăng thảm thiết đến vậy, lại không đành lòng từ chối.

“Văn Vương thì sao...”

Khương Thư đang định bàn kế cùng Hàn Lăng thì Nghiêm Nhị về đến Đông viện, vừa vào liền báo: “Thế Tử gia hôm nay có công vụ bận, ở lại phủ canh giữ rồi, phu nhân khỏi chờ. Ngày mai phu nhân muốn tiến cung theo lời mời cứ yên tâm tới, nếu không muốn, Thế Tử gia sẽ giúp phu nhân tìm cớ ngụy biện.”

Ý Nghiêm Nhị rất rõ ràng.

Khương Thư đi hay không, Phạm Thân sẽ lo liệu chu toàn.

Nghiêm Nhị báo xong, vừa quay đi chuẩn bị về phủ thì bị Khương Thư gọi lại: “Nghiêm thị vệ, đợi một chút.”

Nghiêm Nhị ngoảnh đầu, thấy Khương Thư cầm một nửa đĩa nho trên bàn trao cho Xuân Hạnh, Xuân Hạnh vào phòng rồi trở ra mang theo cả đĩa nho đặt vào tay Nghiêm Nhị.

Nghiêm Nhị ngờ ngợ nhận lấy, Khương Thư dặn dò: “Mang cho Vương gia và Thế Tử gia, nếu họ thích ăn thì đêm nay nhờ ngươi lột cho họ ăn...”

Văn Vương là loại người thế nào, Khương Thư hiểu rõ.

Để tiết kiệm bước chân cho họ, mà đi tìm cô nương lột nho, nàng đã chuẩn bị sẵn rồi.

Cần bao nhiêu, mình cho bấy nhiêu.

Thấy nét mặt Nghiêm Nhị cứng đờ, Khương Thư nói tiếp: “Nếu không đủ, ngươi sai người về, trong phòng ta còn để thêm một ít...”

“Đủ rồi.” Nghiêm Nhị gắng gượng cầm đĩa quả ra, cẩn thận bưng tới phủ Hầu.

Trong phủ đã vang tiếng chim hót rộn ràng.

Mà đâu cần lên hồng lâu, Chu Quý Phi mưu trí lưu tâm giữ Văn Vương trong phủ, tìm vài mỹ nhân tuyệt sắc. Đêm nay Phạm Thân ghé qua, đúng dịp gặp gỡ.

Văn Vương vốn hào phóng với Phạm Thân, mời y chung hưởng.

Ngoài trời mưa tầm tã, trong phòng ngập cảnh xuân.

Trời chưa tối, đèn đã sáng. Nghiêm Nhị vào phòng nhỏ nhẹ tránh vật lộn trên sàn, bưng đĩa nho tiến đến trước mặt Phạm Thân, cúi đầu nói: “Phu nhân bảo hạ thần mang đến cho Thế Tử gia.”

Phạm Thân mắt giật mình.

Hai mỹ nhân quỳ bên cạnh sắp đón lấy, chỉ vừa chạm đĩa nho liền bị quạt gấp lại, giọng nhẹ lạnh phảng phất vào tai: “Lui ra.”

Hai nàng bị Văn Vương phái tới, thấy sắc mặt y, cũng hơi sợ, ngồi đó không dám lại gần, đang định bóc quả nho cho y ăn, nghe thế vội thu lại ngồi cạnh.

Văn Vương đã ngồi giữa tiên tửu, mỹ nhân quấn quýt.

Chốc lát sau, từng tiếng ca thán ngọt ngào tràn ngập phòng.

Phạm Thân thường nhìn y từ tốn, chờ hành sự xong rồi lo việc hậu cần, nay bỗng sinh mệt mỏi chán ngán.

Liếc lại đĩa nho trên bàn, thoa nhẹ chân mày, kiên nhẫn đã cạn.

Phạm Thân đứng lên không nhìn Văn Vương, đi ra ngoài trước lúc đáp lời rối rít của y: “Vương gia hãy vui vẻ, thần đi canh ngoài.” Nói xong chẳng nghe lời níu kéo, cầm đĩa nho ra khỏi phòng.

Phạm Thân vừa đi cũng là mở cánh cửa cho các bà nha đầu bên Chu Quý Phi thao tác.

Nghiêm Nhị theo ra đứng dưới hành lang, nhận đĩa nho, đục bỏ cả đĩa sau khi bóc lộc kỹ đến tay vẫn còn đang thấm màu.

Sau đó đưa đĩa nho bóc vỏ cho Phạm Thân, y đưa hết vào miệng.

Nghiêm Nhị nhìn mà cảm thấy nghẹn ngào.

Thế tử gia thích ăn nho sao?

Phục vụ bấy lâu nay mà sao không biết...

Trời tối tĩnh lặng hẳn, chỉ còn tiếng mưa rơi nhẹ nhàng, Phạm Thân mới gọi Nghiêm Nhị về phòng nghỉ ngơi, mình ngồi dưới hành lang nhỏ, dựa vào ghế mỹ nhân, khép mắt gật gù, để các tạp dịch Chu Quý Phi đi lại ra vào, thỉnh thoảng hé mắt liếc nhìn.

Nửa đêm, Tình MaMa giấm một gói thuốc mê, Văn Vương ngủ say thật sự.

***

Sáng hôm sau, mưa vẫn rơi không ngớt, nhưng so với hôm qua đã nhỏ bớt.

Xe vào cung đã chuẩn bị sẵn từ sáng sớm.

Khương Thư sửa soạn xong, Hầu phu nhân tự mình đến tiễn nàng lên xe.

Hầu phu nhân biết hôm nay Khương Thư vào cung, đêm qua liền đến Đông viện bảo kỹ nàng vài điều: “Phủ Hầu tuy không thù oán gì với hoàng cung, nhưng lòng người khó đoán. Ngươi không ác ý, nhưng không chắc người khác không mưu hại.”

Hầu phu nhân đưa cho Khương Thư cây kim bạc: “Cầm lấy, ngũ quan nhập khẩu phải đặc biệt phòng bị.”

Khương Thư nghe lời, gật đầu lia lịa.

Hầu phu nhân vẫn không yên lòng nói: “Ngươi thân thể yếu, đi vài bước đã tức ngực, can đảm cũng không đủ, đừng quá gần Chu Quý Phi, đặc biệt hai người nha hoàn thân thiết với bà ta, đừng xem thường tuổi tác, võ công họ giấu rất sâu, kẻo ăn mất tiếng.”

Hầu phu nhân cũng không hiểu tại sao Chu Quý Phi bất ngờ tổ chức trà hội, lại vào ngày mưa gió.

Nhưng bản năng bảo bà không phải chuyện đơn giản.

Chu Hầu Gia bị tống ngục, hôm nay triều đình còn thấy Thái Tử dám mở tranh án với Hoàng Thượng.

Mọi chuyện đã bắt đầu.

Bước lầm một bước giờ này, có thể rơi vào địa ngục không lối thoát.

Bà không giúp gì được, chỉ có thể giữ lấy tính mạng mình, lo cho phủ Hầu, đừng làm họ phiền não.

Thư mời từ cung xuống, Hầu phu nhân vốn không muốn Khương Thư tới, nhưng nghĩ kỹ, càng lo sợ càng sinh nghi.

Chặn không nổi, bà chỉ có thể dặn đi dặn lại: “Thế Tử gia ở triều có kẻ địch đầy rẫy, chưa có danh tiếng tốt, ngươi gả rồi thì mọi cơn giông thiên tai sẽ ngấm vào người một nửa, việc khác không phải lo, chỉ cần giữ thân thể, lần này vào cung phải thận trọng mọi chuyện...”

Hiện giờ, Khương Thư là báu vật trong lòng Lãng Ca Nhi, không cho phép sơ suất.

Hầu phu nhân cũng nghe nói chuyện Đại Công Chúa bị chuyện hôm qua, bản thân bà từng vài lần giao thiệp với Chu Quý Phi, nói chuyện bà mềm như bông bấc, nhưng tâm địa ác hiểm không thể ai bì nổi.

Lừa gạt được hết thảy mọi người.

Nếu không biết chuyện ý tưởng gả công chúa cho Liêu quốc là do bà chủ xướng, bà cũng không tin sự hiểm độc ấy.

Khương Thư gật đầu: “Mẫu thân hãy yên tâm, con dâu hiểu rồi.”

Đề xuất Hiện Đại: Đào Hoa Nại Nại
BÌNH LUẬN
Kry Jong
Kry Jong

[Pháo Hôi]

1 tháng trước
Trả lời

Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện