Chương 73
Nàng không giống như lời mẹ dặn, rằng sau này sẽ ganh đua tranh giành gì đó với nàng, chỉ cầu hiện tại người có thể chấp nhận nàng, để nàng có thể bước chân vào Đông Viện.
Khương Thư tiếp nhận bóp thơm thơm, tự nhiên cũng nhìn ra điều khác biệt.
Hơi sửng sốt một chút, nàng và cô ta ngoài mối quan hệ với Thế Tử Gia ra, chẳng thể gọi là thân thích, chỉ là họ hàng bên Hầu Phu Nhân, ngày sau chẳng cần để ý sắc mặt Thế Tử Phu Nhân làm gì.
Chẳng hiểu sao cô ta lại phải khách sáo với mình.
Qua vài lần tiếp xúc, Khương Thư cũng nhận ra, cô em họ nhà Giả gia này không giống hai cô em họ nhà Ngu gia, ánh mắt và cử chỉ đều toát lên nét rụt rè và ngượng ngùng.
Nàng đoán chắc là bởi cha cô ta mất sớm, tính tình cũng vì vậy mà thế.
Đa phần là cảm giác mình chẳng khác gì người ký gửi, bị ghìm chặt nơi đây.
Khương Thư không nghĩ nhiều, tươi cười khen một câu: “Em họ này, bóp thơm của em còn hay hơn mấy tiệm ngoài phố, Không Thế Tử cũng chẳng thể ăn không được của em.” Nói xong liền bảo Xuân Hạnh tiếp đãi, mời cô ngồi, còn mình bước vào trong, lấy ra chiếc vòng tay bằng vàng.
Đó toàn bộ đều là lễ vật khi tân hôn, do Hầu Phu Nhân trao tặng.
Một chuỗi dài, dùng dây đỏ câu nối, đeo từ cổ xuống có thể đến ngang đầu gối.
Khương Thư lấy túi gấm cho nàng cất cẩn thận.
Lúc ra thì thấy Giả Mai đang nghiêng cổ nhìn chằm chằm tấm khung thêu vẫn còn nguyên kim chưa may trên chiếc ghế gỗ, nghe tiếng bước chân liền ngồi thẳng lại, quay đầu nhìn Khương Thư, cười nói rằng: “Chị dâu, đang thêu túi thơm đây.”
Khương Thư cảm thấy ngượng, gật gật, nói qua loa: “Mới bắt đầu được mấy mũi thôi.” Nói rồi trao vòng tay trong tay nàng: “Em họ đến Hầu Phủ, chị dâu chưa từng tặng gì, xem như đây là món quà gặp mặt.”
Thấy Khương Thư chân thành muốn tặng, Giả Mai đành phải nhận lấy, nhưng không có ý rời đi, liếc nhìn tấm khung thêu trên bàn, vẻ mặt ngóng chờ nói: “Hôm nay hiếm hoi được gặp chị dâu thêu thùa, em cũng muốn học theo chị dâu một chút...”
Khương Thư nào có thể nói đuổi người đi.
Cũng không thể bảo mình không biết thêu.
Bị ép vào tình thế, đành lấy tấm khung ra, ngón tay kẹp kim chỉ, mũi kim xuyên qua dễ dàng, nhưng đến mũi thứ hai lại khó khăn không tưởng. Mẹ nàng, bà Thẩm thị mất sớm, không ai thúc giục nàng học may vá.
Bà nội cho An Ma Ma đến dạy, nhưng bà cũng xót xa nhìn thấy nàng thở dốc, nên bỏ cuộc.
May mắn thay sau đó nàng “không thầy mà tự thông”, khiến bà nội vô cùng vui mừng.
Nàng có thể lừa được bà nội.
Giờ cần dùng đến thì thể hiện ra tay nghề.
Giả Mai ngồi đó chờ nàng lâu, thấy nàng mới thêu một mũi rồi kẹp tay, mãi không xuống kim, mới nhận ra não mình sao kỳ cục vậy.
Ơ thế nào lại có chuyện Thế Tử Phu Nhân tự mình may vá cơ chứ.
Dù là chuẩn bị cho Thế Tử Gia cũng đều do các nữ tỳ trong phủ làm thay.
Đang định thu hồi lời vừa nói, không hiểu sao trong lòng bỗng sinh ra một ý tưởng liều lĩnh và ích kỷ, rõ ràng biết điều đó không đúng, nhưng không thể ngăn nổi trái tim mình.
Nghĩ đến gương mặt thanh cao lạnh lùng, lý trí của Giả Mai ngay lập tức bị ý nghĩ đó lấn át không còn sót lại.
Nàng nhẹ nhàng mở miệng nói với Khương Thư: “Tội lỗi em không nghĩ kỹ, Thế Tử Phu Nhân thân quý, những việc thêu thùa này không cần phải tự tay làm. Nếu chị dâu muốn có túi thơm, em vừa may xong một cái, đưa chị xem.” Nói rồi lấy ra chiếc túi thơm chưa kịp tặng ai, run rẩy đưa đến trước mặt Khương Thư: “Chị dâu nếu không chê...”
Khương Thư hiểu rõ lý do mình có được hôm nay là nhờ đâu.
Chính vì đã nhận túi thơm của người khác, rồi tặng đi, nên mới đẩy bản thân vào bước đường này.
Nếu lúc đầu không có chiếc túi đó, nàng thà thành thật với Phạm Thân, nói mình không biết thêu, không thể làm.
Một lần sai lầm, Khương Thư tuyệt không cùng đường cũ tiếp tục mắc sai lầm, chìm vào ngõ cụt kia.
Nàng không nhận lấy, khéo léo từ chối: “Em họ tự may lấy, cứ để lại dùng. Việc này không vội, may thong thả là được. Có lẽ đêm qua em mất ngủ, hôm nay chị cổ tay và bắp tay đều đau nhức lắm rồi...”
Giả Mai rõ ràng cảm thấy trái tim như bị đè nặng ở cổ họng, rơi xuống đột ngột.
Cảm giác như rơi từ trên cao xuống, máu huyết cũng trào ngược, cánh tay vừa nâng lên lạnh buốt tê cứng, thả xuống chậm dãi, đến cả lời nói cũng như không nghe thấy: “Được, chị dâu cứ nghỉ ngơi đi.”
Khương Thư cũng chẳng giữ cô lại.
Từ xưa đến nay nàng vốn không ưa náo nhiệt.
Bóng dáng Giả Mai biến mất ngoài cổng viện, Khương Thư mới chợt lật đi lật lại tấm khung thêu trong tay, ngẩng đầu thắc mắc hỏi Xuân Hạnh: “Sao nàng biết ta định thêu túi thơm?”
Xuân Hạnh sững người, lắc đầu.
Cô luôn cảm thấy cô nàng họ Giả mỗi lần gặp phu nhân đều rất kỳ quặc.
Khương Thư cũng không có thời gian nghĩ nhiều, vội bảo Xuân Hạnh: “Nhanh, thêu cho ta một bông mẫu đơn trắng, ta bắt chước thêu theo...”
***
Phạm Thân hôm nay vào cung, Hoàng Thượng đã chờ sẵn ở Càn Võ Điện.
Gần đây, sức khoẻ Hoàng Thượng vốn đã yếu, lại còn phải qua đêm an ủi Chu Quý Phi hôm qua, nên sắc mặt càng thêm hốc hác, song ngài không thể buông thả. Nếu ngã bệnh thì mỹ nhân dưới trướng và đứa con trong bụng cũng mất đi nơi nương tựa.
Trước khi Phạm Thân đến, Hoàng Thượng sai Vương Công Công mang tới một viên đan thuốc lấy từ常清法師 (Thường Thanh Pháp Sư) ở Trấn Quốc Tự trước đó, uống cùng với nước trà, mới gượng gạo níu giữ tinh thần.
Phạm Thân vừa vào đã được Hoàng Thượng triệu đến gần, "Ái thần miễn lễ, lần này phiền khó rồi."
Phạm Thân vẫn theo quy củ, làm lễ xong mới bước tới, Vương Công Công vội vàng bày thế ngồi, sai cung nữ dâng trà, rồi quay người quát hết bọn đứng ngoài cửa thối lui.
Nhìn thấy thương tích trên tay của Phạm Thân, Hoàng Thượng hỏi: “Nghe nói ái thần bị thương?”
Phạm Thân đáp: “Chỉ là vết thương nhỏ, không ảnh hưởng.”
Hoàng Thượng biết ông lúc nào cũng thích tỏ ra cứng cỏi nên liền sai Vương Công Công truyền lệnh cho thái y vào.
Một lúc sau, cánh tay Phạm Thân quấn vải vụng về được tháo ra, lộ ra vết thương chảy máu. Thái y đứng bên cũng bị khiếp sợ: “Đại nhân nếu muộn thêm hai ngày nữa, có khi đã thành tàn phế vĩnh viễn rồi.”
Hoàng Thượng ngửa mặt thở dài rồi nhìn Phạm Thân lạnh lùng không đổi sắc mặt.
Ngài thầm thán phục sự gan góc quật cường của ông, đồng thời căm ghét Chu Hầu Gia tăng bội phần.
Phạm Thân là người của ta.
Chu Hầu Gia không biết à?
Dám liều lĩnh công khai cho nổ tung tri châu phủ, truy sát chính tay người của ông ta.
Thái y băng bó xong, Hoàng Thượng nghiến răng hỏi: “Thông báo cho ta biết, Chu Hầu Gia âm mưu gì ở Giang Nam?”
Phạm Thân chỉnh lại tay áo rồi đứng dậy tâu bẩm.
Đầu tiên là chuyện ở Giang Nam, Phạm Thân không hề giấu giếm: “Khất được gặp nữ tỳ của Hầu Phủ, người từng được Chu Phu Nhân trước lúc mất tiết lộ hai bí mật: Một là vụ mưu phản của Tần gia và Trấn Quốc Công Phủ, tất cả do Chu Hầu Gia đứng sau chỉ đạo, bệ hạ bị lừa gạt hoàn toàn...”
Nghe đến đây, khóe miệng Hoàng Thượng giật mạnh.
Ngài biết Chu Táo chết đi, Chu Phu Nhân sẽ toan chuyện xấu, có lần đã cố gắng báo hiệu cho Chu Lão Phu Nhân, nhưng vẫn chậm một bước.
Thời điểm Chu Hầu Gia bắt đầu tìm nữ tỳ của Chu Phu Nhân, ông ta đã biết đó sẽ là việc này, vì vậy khi Phạm Thân đề nghị đi Giang Nam tìm người, đúng là điều ông ta muốn.
Nào ngờ Chu Phu Nhân thật sự biết chuyện.
Điều nói bệ hạ bị lừa chỉ là nữ tỳ kia vì muốn giữ mạng sống mà không dám nói ra.
Nhưng chỉ thế cũng chưa đủ khiến Chu Hầu Gia điên tới độ không ngại cho nổ tung tri châu phủ, hạ sát Phạm Thân.
Phạm Thân là người của mình, trong vấn đề này ông ta và Chu Hầu Gia chung một phe, không ai bán đứng ai.
Hoàng Thượng hỏi tiếp: “Còn bí mật thứ hai là gì?”
Phạm Thân nói tiếp: “Hơn hai mươi năm trước, Chu Hầu Gia từng mở một nhà hát xanh ở Giang Nam, theo nữ tỳ đó kể, có một cô gái được Chu Hầu Gia trọng dụng, đưa về Trường An.”
Phạm Thân nhìn thấy mày Hoàng Thượng nhăn lại, liền dừng lại một chút rồi nói:
“Nàng ấy đã nằm vùng trong hậu cung ngự lâu nhiều năm rồi.”
Nói xong, cả căn phòng im ắng khôn tả.
Hoàng Thượng nhìn Phạm Thân hồi lâu, ánh mắt mới có thần sắc.
Đôi mắt dần híp lại, giận dữ trong lòng cuối cùng cũng hiện rõ trên mặt, vung tay đập tan bộ bình trà, quát lớn: “Ta đoán Chu Thành Dụ muốn chết rồi!” Nói xong trong đôi mắt dài sắc lẹm lộ rõ sát ý: “Là ai?”
Phạm Thân lắc đầu: “Chu Phu Nhân chỉ biết từng ấy.”
Hoàng Thượng liếc nhìn Phạm Thân, môi lại run run.
Chuyện Chu Thành Dụ mở nhà hát xanh ở Giang Nam Hoàng Thượng không hề không biết, chỉ vì hắn giúp được mình, mình cũng cần đến hắn, nên những việc hắn làm đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Bao năm qua, đúng là hắn giúp mình đánh bại Tần gia, Trấn Quốc Công Phủ, làm suy yếu thế lực Hàn gia và Thái Tử.
Mấy năm gần đây, hắn tham lam vô độ, hành tung ngày càng quái dị, nhưng lúc đầu ngài còn tưởng Chu Thành Dụ không đến nỗi dám mưu hại mình.
Giờ biết từ ngày Chu Thành Dụ đầu quân cho mình, đã mai phục nội gián ngay dưới mắt ngài suốt hai mươi mấy năm, mà ngài không hề phát hiện.
Cảm giác bị người khác thao túng trong tay, khiến Hoàng Thượng tức giận đến đỉnh điểm.
Lúc này ngài đã quyết tâm giết Chu nhà thật sự, ngay lập tức muốn xử tử Chu Thành Dụ.
Ngài có thể tạo ra một Chu Hầu Phủ nổi danh, thì cũng có thể tạo ra một Chu Hầu Phủ thứ hai.
Sau hồi im lặng, Hoàng Thượng truyền lệnh cho Vương Công Công: “Ngươi gửi mật báo cho Chu Thành Dụ, nói ta tin hắn, Tần gia quả thật còn sót lại kẻ hậu duệ...”
Ánh mắt Phạm Thân thoáng động nhẹ.
Mặt mày vẫn không biểu lộ chút gì.
Hoàng Thượng quay đầu nhìn lại ông nói: “Phạm đại nhân đi thu thập cấm quân, đừng để ai biết chuyện, đợi Chu Hầu Gia vừa đến Trường An, lập tức giam giữ, chuyển vào Đại Lý Tự.”
“Vâng.”
Vương Công Công và Phạm Thân đồng loạt nhận lệnh.
Hoàng Thượng hỏi tiếp: “Nữ tỳ đó có mang vào cung không?”
Phạm Thân chưa kịp đáp thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Thị vệ ngăn chắn không được, văn vương liền xông vào, bị Vương Công Công chặn lại bên ngoài cửa, văn vương lập tức cằn nhằn từng câu từng chữ: “Ngươi đừng ngăn Hoàng Thượng nương nương, ta có việc quan trọng muốn tấu lên bệ hạ...”
Hoàng Thượng lườm mắt, “Chạy vào làm gì thế này?”
Thấy hắn kêu gào dữ dội, Hoàng Thượng đành phải vẫy tay, cho hắn vào.
Văn Vương vừa vào đã nói: “Phụ hoàng, thần đã phát hiện âm mưu trời long đất lở.” Trong khi Hoàng Thượng chưa đáp lại, văn vương hồi hộp nói tiếp:
“Lần này đi Giang Nam, thần tận tai nghe nữ tỳ ở Hầu Phủ nói, ngày xưa Tần gia và cô dì họ chẳng hề mưu phản, đều là Chu Hầu Gia vu khống, chuyện thuốc nổ, thư từ, toàn là âm mưu của Chu Hầu Gia, phụ hoàng bị hắn lừa dối...”
Giọng nói vang dội sôi nổi.
Cả trong ngoài Càn Võ Điện bỗng chốc im phăng phắc.
Đề xuất Hiện Đại: Hiền Thê Rèn Vóc
[Pháo Hôi]
Ủa truyện kiều nhõng gì đây nè, tên truyện tên nu9 bị khác làm mình suýt lướt qua luôn. May quá gặp ở đây đỡ tốn tiền