Chương 328: Không xin lỗi thì ra ngoài
Tạp Lạc Nhi chưa bao giờ dám giở trò với bất kỳ ai trong gia đình Uy Liêm. Cô không thể ngờ rằng, ngay lúc này, mình lại có đủ can đảm để trêu chọc chính cha ruột.
Không phải cô không tức giận khi Uy Liêm Phu Nhân vừa ra khỏi sân bay đã đuổi cô đi.
Nhưng cô biết tức giận cũng chẳng ích gì, bởi lẽ ở nhà Uy Liêm, cô hoàn toàn không có địa vị.
Giờ đây, Lục Tiên Sinh đã giúp đỡ, cô cảm thấy có người chống lưng nên sự tự tin cũng tăng lên.
Dù trong lòng vẫn còn chút bồn chồn, khóe môi cô bất giác cong lên.
Nghe Tạp Lạc Nhi nói không muốn về ở, Uy Liêm Công Tước tức đến mức muốn tóm lấy người bảo mẫu kia đánh cho một trận. Tạp Lạc Nhi chắc chắn không thể tự quyết định được, hẳn là Lục Lâu cảm thấy bị đối xử lạnh nhạt nên mới bảo Tạp Lạc Nhi đừng dễ dàng nghe lời ông bố này mà về nhà ở.
Suy nghĩ một lát, Uy Liêm Công Tước đổi ý: “Hai đứa đang ở khách sạn nào?”
Tạp Lạc Nhi nói tên khách sạn.
Uy Liêm Công Tước đáp: “Được rồi, ta biết rồi.”
Cứ thế, ông cúp máy.
Lúc này, Uy Liêm Công Tước và Uy Liêm Phu Nhân đã ngồi trong chiếc xe sang trọng, chuẩn bị ra ngoài.
Uy Liêm Công Tước vừa nói tên khách sạn, tài xế lập tức khởi động xe.
Uy Liêm Phu Nhân nhìn người chồng đang vội vã như vậy, ghen tị đến mức nghiến răng ken két, giọng nói vẫn dịu dàng: “Tạp Lạc Nhi làm sao vậy? Anh đã đích thân gọi điện bảo chúng nó về ở rồi mà sao vẫn không chịu về? Con bé đó đúng là đủ lông đủ cánh rồi.”
Uy Liêm Công Tước giơ tay đập mạnh xuống chiếc bàn nhỏ phía trước: “Không phải tại cô gây ra thì là tại ai!”
Tim Uy Liêm Phu Nhân thắt lại, bà giả vờ oan ức: “Ông xã, anh oan cho em rồi, em có làm gì đâu.”
Uy Liêm Công Tước lộ vẻ mặt như thể đã biết tất cả: “Lúc mới về nhà, quả thật ta đã bị màn kịch của cô và bảo mẫu che mắt. Nhưng sau khi nói chuyện điện thoại với Tạp Lạc Nhi, ta biết chắc chắn là cô đã chỉ đạo bảo mẫu đuổi hai đứa nó đi. Nếu không, Lục Lâu sẽ không thể nào rời đi mà không chào hỏi ta một tiếng, bởi vì lúc lên máy bay, ta đã nói với cậu ấy rằng khi hạ cánh, cậu ấy sẽ ở tại trang viên Uy Liêm. Nếu là bảo mẫu gây chuyện, Lục Lâu sẽ hành xử như vậy sao?”
Lớp phấn nền cũng không che giấu được sắc mặt tái mét của Uy Liêm Phu Nhân. Bà chớp mắt, nặn ra vài giọt nước mắt, mắt đẫm lệ kéo tay áo Uy Liêm Công Tước: “Em sai rồi. Em chỉ tức giận vì Tạp Lạc Nhi rõ ràng có tình cảm với Lục Tiên Sinh mà lại không nói cho em biết, khiến em ở Kinh Hải phải vắt óc liên hệ với các gia đình quyền quý bên đó mỗi ngày, uổng công bận rộn bấy lâu. Em không có ý đồ gì khác.”
Uy Liêm Công Tước hất tay bà ta ra: “Cô có ý đồ gì khác thì chỉ mình cô biết. Ta không muốn đoán xem cô nghĩ gì, cô chỉ cần biết rằng Lục Lâu đã để mắt đến Tạp Lạc Nhi, và đã chi cho Tạp Lạc Nhi một trăm triệu. Khoản tiền này, gia tộc La Tư không thể chi trả!”
Tam công tử nhà La Tư, chính là vị hôn phu của Vi Ni Tiểu Thư, con gái ruột của Uy Liêm Phu Nhân.
Uy Liêm Phu Nhân xấu hổ cúi đầu, nghiến chặt răng đầy căm hận.
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước khách sạn mà Lục Lâu và Tạp Lạc Nhi đang ở. Uy Liêm Phu Nhân rất biết điều xuống xe, đi vòng sang phía Uy Liêm Công Tước tự mình mở cửa xe, rồi cười lấy lòng ông.
Uy Liêm Công Tước không để ý đến bà, xuống xe đi thẳng vào khách sạn, hỏi số phòng Lục Lâu và Tạp Lạc Nhi đã đặt, rồi cùng thư ký lên thang máy.
Uy Liêm Phu Nhân cắn môi, nhanh chóng đuổi theo.
Khi bà vừa bước vào thang máy, Uy Liêm Công Tước giận dữ nói: “Nếu cô không đến để xin lỗi, vậy thì đừng đi theo.”
Uy Liêm Phu Nhân kinh ngạc trợn tròn mắt. Cái gì? Lại còn bắt bà phải xin lỗi hai người đó sao? Công tước chẳng phải quá coi trọng họ rồi sao?
Uy Liêm Công Tước lạnh nhạt nói: “Không xin lỗi thì ra ngoài.”
Đề xuất Cổ Đại: Biểu Cô Nương Yếu Đuối Đáng Thương, Rời Kinh Thành Lại Chạm Mặt Diêm Vương